[MinYu] Vợ Ngốc! Anh Sẽ Bắt Được Em

Chương 34: Khởi đầu của nỗi đau




Chiếc xe BMW từ từ lăn bánh, rời khỏi cổng trường Star...

Yuri thích thú ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ, những cơn gió nhẹ nhàng thổi những đám mây trắng bay đi xa, thật xa không điểm dừng, đượm chút sắc vàng nhàn nhạt của buổi chiều thanh tịnh...

Gần đây tâm trạng của Yuri rất thoải mái, một phần là do đã xác định rõ được tình cảm của Minho dành cho mình, và phần khác mọi chuyện hiểu lầm đã được giải quyết, vết thương trên vai cũng đã được tháo băng...

Cảm giác mất mát trong lòng Yuri đã giảm hẳn, có lẽ người Yuri thật sự cần lúc này là Minho, mặc dù Yuri không thể phân biệt được thế nào là tình yêu...

Nghĩ đi nghĩ lại thì Yuri vẫn không biết tại sao hôm Minho chính thức bày tỏ với mình lại hành xử như thế... nhưng có lẽ vị trí của Minho trong lòng của Yuri hiện nay đang mỗi lúc một đậm sâu hơn...

Minho mang đến cho Yuri cảm giác an toàn, hạnh phúc và là chỗ dựa duy nhất của Yuri hiện nay...

Yuri cứ thế chìm dần trong những dòng suy nghĩ miên man, thi thoảng lại còn mỉm cười ngốc nghếch...

-“Này, em định ngồi đó đến bao giờ?”-Một chất giọng lạnh lùng quen thuộc vang lên, nhanh chóng lôi Yuri trở về với thực tại.

Minho nhíu mày nhìn Yuri, hất mặt ra phía cửa xe đang mở bên phía của mình với Yuri, tiếp theo lập tức bước ra khỏi chiếc BMW bóng loáng.

Đưa tay đỡ Yuri bước ra khỏi xe, từ phía sau lưng Minho vang lên một giọng nói khàn đặt kèm theo một cái cúi đầu cung kính.

-“Thiếu gia, ông chủ cho gọi thiếu gia.”-Tên cận vệ mặc vest đen dường như đã đứng đợi ở cổng từ trước, vẫn giữ nguyên tư thế thực hiện nhiệm vụ của mình.

-“Em vào nhà trước đi.”-Minho nhìn Yuri dịu giọng, sau đó bước theo tên cận vệ kia vào cổng, để lại Yuri đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra...

...

Ông Choi vốn ít khi có mặt ở nhà, công việc bận rộn đến mức khiến ông ta luôn luôn phải không ngừng hoạt động, nhưng dường như ông ấy chỉ tồn tại duy nhất ở hai vị trí trong căn biệt thự nguy nga này...

Tại phòng riêng hoặc phòng khách...

Địa điểm hiện nay là phòng riêng của ông bà Choi, tuy ít được sử dụng nhưng nó vẫn luôn được bày trí gọn gàng và sạch sẽ, chỉ là thiếu một chút hơi ấm của con người...

Ông Choi ngồi trên chiếc ghế sofa đặt ở giữa căn phòng rộng lớn, tách café trên tay vẫn còn vương chút hơi nóng toả ra trong không khí, bên cạnh là bà Choi đang cố gắng giữ tư thế trang nhã của mình.

-“Chuyện gì?”-Minho đứng đối diện với cả hai đấng sinh thành trước mặt, hất mặt lên với dáng vẻ ngang ngạnh bất cần.

-“Ngồi xuống, ta có chuyện muốn nói.”-Ông Choi đưa tách café lên miệng, mắt nhắm hờ cảm nhận hương vị đắng đặc trưng của món đồ uống ưa thích.

-“Tại sao bà ta lại ở đây?”-Minho tiếp tục giữ cái vẻ mặt chẳng xem ai ra gì, tiếp theo đôi mắt màu hổ phách lướt sơ qua bà Choi. -“Con hỏi như thế là có ý gì?”-Ông Choi nhíu mày nhìn Minho tỏ vẻ không hài lòng, chờ đợi một câu trả lời từ phía bên kia.

-“Cũng không có gì, chẳng qua tôi cảm thấy chướng mắt khi nhìn thấy bà ta.”-Minho đáp lại bằng chất giọng khinh khỉnh, đôi mắt màu hổ phách dừng lại ở bà Choi một giây sau đó chuyển tầm nhìn sang ông Choi.

Bà Choi hiểu Minho không muốn trông thấy mình, càng không muốn bà tham gia vào cuộc đối thoại này... nhưng bà lại muốn được trông thấy Minho, đứa con trai duy nhất của bà...

Đành rằng bà không hề muốn bước ra khỏi phòng như một vật thừa thải, nhưng bà thật sự không muốn Minho càng thêm hận mình...

Miễn cưỡng đứng dậy, bà Choi đưa mắt nhìn khuôn mặt Minho một lúc khá lâu, đôi mắt đang ánh lên những tia nhìn ân hận và đau đớn...

Sau đó bà Choi bắt đầu cất bước, khuất sau cửa phòng và cẩn thận đóng cửa lại...

*Cạch*

Cánh cửa phòng vừa khép lại, cũng là lúc tách café trên tay ông Choi được đặt xuống chiếc bàn thuỷ tinh sang trọng, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào đứa con trai độc nhất của mình.

-“Gác việc học sang một bên, con phải đến tham gia khoá đào tạo ở tổ chức.”-Hai bàn tay ông Choi đan vào nhau, câu nói được chất giọng trầm khàn thể hiện một mệnh lệnh không thể chối từ.

-“Đào tạo? Ông muốn đang muốn biến tôi thành thứ gì?”-Minho ngồi đối diện, khoé môi khẽ nhếch lên nở một nụ cười khinh khi, và dĩ nhiên Minho không hề có ý định đồng ý lời yêu cầu kia.

-“Trở thành một vị lãnh đạo đúng chất của tổ chức.”-Ông Choi điềm nhiên trả lời, như thể ông ta biết rõ câu hỏi mà Minho sẽ đặt ra.

-“Nếu tôi từ chối?”-Ngay sau câu trả lời của ông Choi, lập tức một câu hỏi nghi hoặc lạnh lùng vang lên.

-“Ta sẽ khiến vợ con không còn thể cùng hít thở chung một bầu trời với con nữa...”-Gương mặt ông Choi trông vẫn thật điềm đạm, chất giọng ông ta tuy rất hời hợt nhưng lại mang đến cho người khác cảm giác ghê sợ.-“... và con cũng chưa hề chính thức tuyên bố Kwon Yuri là vợ của con.”

-“Liên quan đến ông? Nên nhớ tôi mới là người có quyền được chọn lựa.”-Nụ cười khinh bỉ trên gương mặt của Minho ngày càng lộ rõ hơn,tựa người vào chiếc ghế sofa đối diện với ông Choi, nét mặt Minho lại được thay đổi bằng một vẻ ngang ngạnh bất trị.-“Nếu đồng ý tham gia thì tôi được gì?”

-“Con sẽ thừa kế tổ chức Knight, thay ta quản lí nó...”-Chất giọng ông Choi vẫn điềm tĩnh cất lên, đôi mắt tuy lạnh lùng nhưng lại vô cùng sắt bén.-“... và ta sẽ không động vào vợ con nếu con ngoan ngoãn nghe theo lời ta.”

-“Ông nghĩ ông có cái quyền chạm vào cô ấy?”-Minho nhướn mày nhìn ông Choi vẻ khó chịu, sau đó cười khẩy một tiếng.-“Đừng nghĩ tôi sẽ đứng yên nhìn ông hại cô ấy như ông đã từng làm với Sulli.”

-“Tuỳ con, nhưng ta không chắc con bé sẽ an toàn nếu con cứ một mực làm trái ý ta.”-Bầu không khí bắt đầu trở nên vô cùng căng thẳng sau câu nói của ông Choi, gương mặt ông vẫn vô cảm nhưng vẫn lưu lại nét mặt đáng sợ khi bóng tối dần buông xuống. -“Được thôi, tôi sẽ làm theo lời ông.”

Yuri ngồi trên chiếc giường êm ái, dồn tất cả sự tập trung vào chiếc đồng hồ cát màu xanh lam trên tay...

Không hẳn là cảm thấy buồn phiền, nhưng Yuri cảm thấy vô cùng trống rỗng khi Minho bước đi, mặc dù Yuri hiểu rõ Minho không hề có ý bỏ mình ở lại, chỉ là đi thực hiện bổn phận của chính mình...

Cứ vô thức lật ngược chiếc đồng hồ cát trên tay, thích thú ngắm nhìn những hạt cát thay nhau lọt qua lỗ hổng liên kết giữa hai mặt trái của đồng hồ cát...

*Cạch*

Minho bước vào phòng, tiện tay đóng cửa phòng lại, sau đó tiến lại gần nơi cô vợ ngốc nghếch đang mải mê quan sát chiếc đồng hồ cát trên tay...

Dường như Yuri không hề nhận thức được sự có mặt của Minho trong phòng, vẫn dán chặt đôi mắt vào những hạt cát li ti bên trong đồng hồ cát...

Minho đứng trước mặt Yuri, chuyển tầm nhìn sang vật thể nhỏ bé mà Yuri đang cầm trên tay, nhíu mày.

-“Em có chuyện không vui sao?”-Những hạt cát nhỏ màu xanh lam vẫn tiếp tục chạy dài theo một đường thẳng từ lỗ hổng không gian ở giữa đồng hồ cát, nhưng nó lại khiến Minho khó chịu hơn.

Chất giọng lạnh lùng của Minho khiến Yuri giật mình, từ từ ngước mặt lên, và cũng bắt gặp đôi mắt màu hổ phách cũng đang chăm chú nhìn mình.

-“Minho, có chuyện gì sao?”-Phớt lờ câu hỏi của Minho, Yuri lại đặt ra những câu nghi hoặc hỏi ngược lại Minho, vì chẳng lẽ nói rằng chính Minho khiến mình hụt hẫng sao?

-“Không, chẳng qua là có chút chuyện ở tổ chức, nhưng xong cả rồi.”-Minho nhìn Yuri, đưa tay giật lấy chiếc đồng hồ cát nhỏ bé kia.-“Em không cần phải làm cái trò trẻ con đó nữa, nếu buồn thì cứ nói với anh, tạm thời anh tịch thu cái này.”

Không để Yuri kịp phản ứng, Minho lập tức bước vào phòng tắm, để mặc Yuri ngơ ngác nhìn theo bóng dáng của mình từ phía sau...

...

Minho thoải mái bước ra khỏi phòng tắm, chiếc khuyên tai bạc hình đầu lâu thấp thoáng sau mái tóc nâu vẫn còn ướt nước...

-“Minho, này này, anh lại đây!”-Yuri đang ngồi tựa vào đầu giường, vừa trông thấy Minho lập tức cất cao giọng, sau đó ngồi xích sang một bên, đưa tay đập đập vào vị trí bên cạnh như đang ra lệnh cho Minho.

Dĩ nhiên hành động của Yuri khiến Minho tò mò, không biết cô vợ này lại định giở trò gì...

Minho tiến lại gần, sau đó ngồi bên cạnh Yuri, trên gương mặt kia đang nở một nụ cười lém lỉnh...

Yuri đưa một tay với về phía sau cầm lấy một thứ gì đó, nhưng vẫn đưa đôi mắt lặng lẽ nhìn Minho.

-“Minho này, anh yêu em mà phải không?”-Trên đôi môi xinh xắn kia nở một nụ cười dịu dàng, tay còn lại đặt nhẹ lên tay Minho.

Và Minho gật đầu...

-“Anh chấp nhận làm mọi điều em yêu cầu?”-Yuri nheo nheo mắt nhìn Minho nghi hoặc, đôi mắt vẫn dán chặt vào Minho chờ đợi một cái gật đầu xác định. Nhưng lần này không hề có một cái gật đầu nào cả...

-“Nếu có thể...”-Minho nói đều đều, nét mặt trầm tư...

... Nhìn thôi cũng đủ hiểu Minho đang đề phòng Yuri...

-“Chỉ cần anh làm được thì anh sẽ làm?”-Yuri nhẫn nại hỏi lại một lần nữa, nhất định phải dồn Minho vào đường cùng...

-“Ừ.”-Và câu trả lời của Minho đã đúng như Yuri mong đợi.

Chợt Yuri lấy từ sau lưng ra một quyển sách nhỏ, sau đó đưa ra trước mặt Minho, chất giọng ngọt ngào lại vang lên, kèm theo động tác dụi dụi đầu vào ngực Minho như một con mèo nhỏ.

-“Thế anh đọc cho em nghe nhé!”-Đúng là lúc này đến kẹo đường cũng không thể ngọt hơn giọng điệu làm nũng của Yuri...

... thế này thì sao Minho từ chối được...

Minho đưa tay đón lấy quyển sách từ tay Yuri, một dãy tiêu đề “sặc sỡ” đập vào tầm nhìn của Minho...

“Alice ở xứ sở thần tiên.”

-“Tại sao em không tự đọc?”-Minho nhíu mày nhìn quyển sách trong tay, rõ ràng đây là truyện cổ tích, tại sao Yuri lại muốn mình đọc.

-“Không thích, em muốn anh đọc cho em nghe cơ!”-Yuri tiếp tục dụi dụi đầu vào người Minho, sau đó tựa thẳng người vào vòng tay của Minho, hạ giọng nài nỉ.-“Anh bảo chỉ cần anh làm được thì sẽ làm mà, chỉ cần nhìn vào cuốn sách và đọc cho em nghe, đơn giản mà!”

Đúng là Yuri có một sở thích khác người, tại sao lại phải là truyện cổ tích cơ chứ?!

-“Alice bắt đầu chán ngấy cái việc cứ phải ngồi cạnh chị gái trên bờ đất giữa cánh đồng mà chẳng có việc gì làm cả. Đã đôi lần cô bé ghé mắt vào cuốn sách mà chị cô đang đọc, nhưng trong sách không có tranh ảnh cũng chẳng có lời thoại...”-Minho khẽ thở dài, sau đó lật cuốn sách ra, miễn cưỡng đọc những hàng chữ trong nội dung của cuốn sách lên, chất giọng lạnh lùng hời hợt của Minho đúng là chẳng hợp với cái thể loại này chút nào.

Yuri khẽ nhắm mắt lại, lắng nghe từng lời đọc của Minho, cả người run lên cố gắng không bật cười thành tiếng...

Nếu người khác biết được thiếu gia của tổ chức mafia danh tiếng Knight nay lại phải ngồi trên giường đọc truyện cổ tích cho vợ yêu nghe có lẽ sẽ chết vì cười mất!

...

-“... Rồi tiếng bước chân nhẹ nhàng gấp gáp lên cầu thang. Alice biết chắc đó là Thỏ Trắng đang đến tìm cô và cả người cô run lên đến nỗi ngôi nhà cũng rung lên bần bật. Cô hoàn toàn quên rằng giờ đây cô đã to hơn Thỏ Trắng gấp nghìn lần và chẳng có lí do gì phải sợ nó...”-Minho vẫn thờ ơ nhìn vào những hàng chữ nhỏ trong cuốn sách, cố gắng đọc cho cô vợ yêu của mình nghe, đôi mắt liếc sơ vào bóng người nhỏ bé đang tựa vào người mình.

Dường như Yuri đã chìm sâu vào giấc ngủ, gương mặt ửng hồng trước ánh đèn phòng mờ nhạt trông cực kỳ đáng yêu, hàng mi dài khẽ lay động nhẹ, đôi lúc cựa mình trong lòng Minho.

Minho đặt cuốn sách xuống giường, với tay lấy chiếc điện thoại đặt ở bàn bên cạnh, nhấn nút gọi.

-“Bảo hắn có mặt ở nhà tôi ngày mai, tôi có việc cần giao cho hắn.”-Ngay sau khi nhận được tín hiệu từ phía bên kia, Minho nói một câu ngắn gọn rồi lạnh lùng tắt máy.

Ánh trăng khuya qua khung cửa kính chiếu rọi vào căn phòng có ánh đèn trang nhã, Minho vẫn nhẹ nhàng vuốt những lọn tóc dài của Yuri, sau đó nhẹ nhàng nâng bàn tay nhỏ bé kia lên và đặt một nụ hôn dài lên đó...

-“Tạm thời anh không thể bảo vệ em được nữa.”

-“Minho, anh không định đi học sao?”-Yuri cau mày nhìn Minho đang ngồi yên trên giường, bàn tay vẫn đang tiếp tục thắt chiếc caravat màu cam của đồng phục trường.

Không một tiếng trả lời...

-“Minho, anh có nghe em nói không đấy?”-Yuri tức giận lay lay người Minho, nhưng vẫn không hề có bất kỳ biểu hiện gì từ phía bên kia.

-“Vào đi.”-Đột ngột từ khoé môi Minho phát ra hai từ, không hề ăn nhập với câu hỏi của Yuri.

-“Anh bảo ai vào?”-Yuri dần cảm thấy khó chịu với những biểu hiện bất thường của Minho, ngay từ khi tỉnh dậy Minho đã ngồi yên trên giường, đôi mắt vô cảm nhìn về phía bên ngoài khung cửa, để mặc Yuri tự độc thoại.

*Cạch*

Cánh cửa gỗ được mở ra, theo sau đó là một giọng nói quen thuộc cất lên đầy cung kính.

-“Có chuyện gì thiếu gia cần đến tôi sao?”

Yuri giật mình quay mặt lại, một gương mặt quen thuộc đập vào tầm nhìn của Yuri...

... Tại sao lại là anh ta?!