Mối Tình Đầu Của Thiên Kim

Chương 9




Edit: Bonghongxingdep

"Tiền sửa xe là bốn vạn năm ngàn, không trả cũng không sao."

"Cái gì? Bốn vạn năm ngàn?" Ngô Hiếu Thiên trừng lớn mình như mắt con bò, anh sẽ không phải là bị tiên nhân khiêu* chứ?" So với tôi mua 1 chiếc xa second-hand còn đắt hơn! Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

(*) Tiên nhân khiêu: ý nói cô chơi anh đó, làm gì sửa cái xa mà tốn nhiều tiền như vậy. Bốn vạn 5 ngàn = 1tỉ 600 triệu VNĐ (đổi ở trên mạng 1 nhân dân tệ Trung Quốc=3k600 VND; 1 vạn là 10.000= 16 triệu)=> sao mà mắc vậy không biết đổi có đúng không nữa. Ai biết giúp mình với.... ...

"Hả? Như vậy rất mắc sao? Nhưng thợ sửa xe nói anh ta đã tính rẻ cho em rồi mà! Linh kiện đều là nguyên hãng. . . . . ."

"Cái người đần độn này, thợ sửa xe đương nhiên muốn kiếm tiền nên nói như vậy!" Ngô Hiếu Thiên tức giận đỡ tay sau gáy: "Được rồi được rồi, coi như là tôi gặp xui xẻo. Tôi trước trả trước cho cô 8000, sau đó tiền lương tháng tới, chừa lại chút ít. Tóm lại, mỗi tháng tôi từ từ trả lại tiền sửa xe cho cô cho đến hết mới thôi."

Anh vốn cho chỉ có vỏ ngoài là dùng nguyên hãng, nhưng là tổng số tiền này, không ngờ các linh kiện lớn nhỏ bên trong toàn bộ đều là nguyên hãng, anh lần này tổn thất thảm rồi!

Nếu như chính anh tìm người quen sửa xe mà nói, cũng không tới 1,5 vạn là có thể làm xong. Cũng không thể trách Lê Chương Vi, thứ nhất cô là người ngoài ngành không biết chút gì, thứ hai cô sang trọng cao quý như thế, nếu như anh là người sửa xe mà nói, thấy một người như vậy tới cửa chịu chết, không chém cô mới là lạ.

Chỉ có thể trách mình không may mắn, trong thời gian này nên tìm một ngôi chùa mà bye bye thôi.

"Em đã nói, tiền sửa xe anh không phải trả lại."

Bị mắng ngu ngốc, Lê Chương Vi tuyệt không khổ sở, ngược lại còn có chút vui vẻ, cảm giác ở cùng Ngô Hiếu Thiên hình như kéo gần thêm một chút.

"Như vậy sao được? Chuyện tiền bạc, phải rõ ràng mới được!" Ngô Hiếu Thiên có chút bễ nghễ (ví với sự kiêu ngạo) nhìn cô: "Người như cô là thiên kim đại tiểu thư, sao mà biết được kiếm tiền rất khổ cực chứ? Dựa vào tiền tiêu vặt ba mẹ cho, tùy tiện tiêu xài, nếu tôi là cha cô, nhất định sẽ hung hăng đánh cô một trận!"

Nhưng anh làm việc khổ cực trong nửa năm ở cửa hàng thịt bò bít tết, mới đủ tiền mua chiếc xe second-hand kia, hiện tại cô mắt cũng không nháy một cái liền bỏ tiền ra sửa xe, anh phải làm hơn nhiều tháng gom góp lại mới trả lại được cho cô số tiền đó.

Thế giới này, thật không công bằng!

"Đáng tiếc, anh không phải là ba em, hơn nữa, em cũng không phải tiêu tiền loạn, chiếc xe kia là tâm can bảo bối của anh, coi như tốn gấp đôi phí sửa chữa cũng đáng giá . . . . . ."

"Kỳ quái, đó là xe của tôi, cũng không phải là xe của cô, cô nhiều chuyện cái gì?" Bị anh nói như vậy, Lê Chương Vi bực mình mím môi, giống như là cô quyết tâm làm một việc gì đó quan trọng, Ngô Hiếu Thiên thấy vẻ mặt cô kinh ngạc, không nhịn được hừ cười một tiếng. Lúc ở bệnh viện thời anh luôn bị cô làm cho tức giận thiếu chút nữa nội thương, hiện tại không có những người không liên quan kia giúp đỡ thay cô rồi, cuối cùng anh cũng có lúc mở mày mở mặt rồi!

Có thể làm cô tức giận đến nói không ra lời, anh thật là thông minh mà!

Đột nhiên Lê Chương Vi đứng lên, ánh mắt dừng lại trên người Ngô Hiếu Thiên.

Ngô Hiếu Thiên còn tưởng rằng cô sẽ giống như lần trước ngày nào đó ở trong phòng bệnh xoay người rời đi, nào ngờ cô lại đi tới chỗ ngồi của anh.

Khoảng cách cũng không quá xa chỉ có mấy bước, Ngô Hiếu Thiên trợn mắt há mồm cho đến khi cô ngồi xuống cạnh mình, mới phản ứng mà gào lên với cô: "Cô làm gì thế?"

Thật ra khi cô ngồi xuống bên trái của anh, ngồi gần như vậy với anh cũng không có gì đặc biệt cả.

Lúc cô đi tới, mùi hương trên người cô nhất bay tới mũi anh, Ngô Hiếu Thiên thở hốc vì kinh ngạc, muốn coi thường mùi hương làm anh điên cuồng đó, bất đắc dĩ lỗ mũi đã nhớ kỹ mùi của cô rồi, đó là lúc ở trong bệnh viện cũng đã để lại một ấn tượng sâu sắc trong lòng anh rồi.

"Em sẽ không nhận lại tiền sửa xe từ anh." Ánh mắt Lê Chương Vi kiên định nhìn anh.

"Cô rốt cuộc muốn làm gì? Tới gần như vậy làm cái gì?" Ngô Hiếu Thiên muốn đứng lên né tránh, coi như sẽ bị cười nhạo cũng không sao. Mới vừa rồi thì giằng co, nhưng lúc này cả người cô lại dán gần vào anh!

Đối với trước đây không lâu anh nằm mơ thấy mộng xuân với cô mà nói, bây giờ dựa gần như vậy thật sự là chết người đến nơi, quá mức rồi, anh cũng không phải là hòa thượng thanh tâm quả dục!

Khi Ngô Hiếu Thiên còn chưa đứng lên, liền bị Lê Chương Vi áp ngồi trở lại trên ghế sofa.

"Không cho phép chạy trốn." Lê Chương Vi nhỏ giọng khẩn cầu anh: "Hiếu Thiên, dùng cách khác để trả lại tiền sửa xe, có được không?"

"Không được!" Ngô Hiếu Thiên hơi cáu nhìn cô chằm chằm. Đối với anh mà nói, tiền rất quan trọng, phải nói rõ ràng mới được.

Lê Chương Vi không để ý anh cự tuyệt, những ngày qua cô đã nghe quen những lời cự tuyệt như thế rồi, tự mình nghĩ cách khác, "Em muốn ngồi xe của anh đi chơi. . . . . ."

Bởi vì lúc trước, Lê Chương Vi thấy Ngô Hiếu Thiên cùng Tôn Tú Châu đi học cho nên mới mất khống chế mà theo đuổi anh.

Cô ghen tỵ, tức giận, giống như vị trí thuộc về mình bị người khác đoạt đi. "Hiếu Thiên, chở em đi học cũng được, dùng việc này để thay tiền sửa xe! Có được không?"

"Ai để ý cô! Tôi tại sao lại phải chở cô đi chơi? Tại sao phải đưa đón cô đi học?" Ngô Hiếu Thiên cảm thấy không thể thuyết phục được cô, cô có tư cách gì mà yêu cầu anh như vậy? "Cô nghĩ tôi là tài xế tùy ý sai bảo sao?"

Lê Chương Vi có chút biểu lộ bi thương mà lắc lắc đầu, "Không phải tài xế, em cũng không nghĩ sai bảo anh." Tay của cô nhẹ nhàng khoác lên vai anh, nói tới đây đột nhiên tay cô nắm thành quyền sau đó tức giận đập xuống vai anh. "Em chỉ muốn đi cùng với anh. . . . . ."

Cô chủ động chẳng lẽ còn không rõ ràng sao?

Vậy mà, Ngô Hiếu Thiên vẫn quyết tâm cự tuyệt cô đến gần sao?

Mặc kệ rốt cuộc là công khai còn là ám chỉ, đều không hữu dụng, cô nên nói rõ tâm tình của mình hết cho anh nghe cho rồi.

"Em ghen tỵ với Tôn Tú Châu, một ngày kia em thấy anh chở cô ấy đi học, em hận không thể xông tới mà kéo tóc cô ấy. . . . . ."

Ngô Hiếu Thiên kinh ngạc nhìn cô chằm chằm. Lê Chương Vi ghé vào lỗ tai anh nhỏ giọng nói, anh gần như bị giọng nói của cô thôi miên —— trên thực tế anh cũng bắt đầu tưởng tượng giọng nói tới hình ảnh của cô.

Một người được nuôi dạy như một đại tiểu thư thế nhưng ghen tỵ đến mức muốn đi kéo tóc một người khác?

"Sau đó mấy ngày, mỗi lần nhìn thấy là một lần em khổ sở. Em đương nhiên không thể nào xông tới kéo tóc cô ấy, nhưng mà em biết em không thể giống như trước kia mà không làm gì cả."

Lê Chương Vi có chút khẩn trương, dù sao kế tiếp cô muốn tỏ tình, cô hít thở sâu nhiều lần, ánh mắt vẫn không hề rời vẻ mặt của Ngô Hiếu Thiên.

"Em. . . . . ." Khi cô rốt cuộc chuẩn bị tâm lý thật tốt định tỏ tình, lại bị Ngô Hiếu Thiên ngăn lại.

"Đừng nói ahhh... Tôi biết rõ cô định nói gì." Mặt Ngô Hiếu Thiên đỏ lên, loại tình cảm này các bạn trai khác tha thiết mơ ước, nhưng anh lại cảm thấy rất kỳ cục.

Lê Chương Vi cũng không phải là cô gái ngoan ngoãn nghe lời, cô theo suy nghĩ trong đầu nói lời tỏ tình ra: "Em thích anh, em muốn ở chung một chỗ với anh."

Cô đã luyện tập vô số lần, khi chân chính nói ra khỏi miệng, cô nuốt từng ngụm nước miếng, tiếp đó, giờ đến phiên anh trả lời.

"Tôi không phải bảo cô đừng nói sao?" Người tỏ tình rõ ràng là cô, tại sao vừa khẩn trương vừa sợ hãi lại là anh?

"Tại sao anh sợ như vậy?" Lê Chương Vi không hiểu. Không phải cô khoe khoang, cô theo đuổi nam sinh còn có thể chạy quanh trường một vòng, tại sao Ngô Hiếu Thiên lại bài xích cô như vậy?

Nếu như nói anh bởi vì trong lòng đã có đối tượng, nhưng hiện tại Tôn Tú Châu cũng là hoa đã có chủ, dù anh không cam lòng thế nào, cũng chỉ có thể cười chúc phúc bọn họ?

"Anh chán ghét em như vậy sao?"

Trước khi Ngô Hiếu Thiên trả lời, Lê Chương Vi đã vội vàng nắm tay của anh: "Thật xin lỗi, em vẫn muốn vì chuyện trước kia mắng anh mà chính thức xin lỗi với anh, nhưng mỗi lần anh đều không cho em nói xong. . . . . ."

"Chuyện này rất quan trọng sao?" Ngô Hiếu Thiên vẫn luôn nhớ chuyện này, chỉ là cũng không phải anh chủ động nhớ kỹ , đây cũng là bởi vì Lê Chương Vi thường cách một khoảng thời gian lại chặn anh, muốn nói xin lỗi với anh, anh mới như vậy mà nhớ lại chuyện này.

"Đối với em mà nói là rất quan trọng, bởi vì em cảm thấy vô cùng đau lòng. . . . . . Mắng anh như vậy không phải là ý nguyện của em, lúc đó em đi theo cho có không khí, chỉ phụ họa theo mọi người mắng anh mà thôi."

"Cô cảm thấy như vậy là có thể giảm bớt một chút cảm giác tội lỗi sao? Thật ra thì tôi không để ý cô nhìn tôi như thế nào, có nói xin lỗi hay không cũng không sao." Ngô Hiếu Thiên đẩy ta cô ra.

"Thật xin lỗi, em. . . . . ." Sau đó nói xin lỗi là cô chì muốn mình thỏa mãn mà thôi, nghe anh nói như vậy, người làm tổn thương người khác lại thành cô rồi.

Kết quả mà cô muốn không phải như vậy.

"Xin anh không nên chán ghét em, như thế thì em sẽ rất vui——"

"Không cần nói cái này được không? Xin một lần là đủ rồi!" Ngô Hiếu Thiên thô lỗ cắt đứt lời tỏ tình của cô, cô muốn ép anh điên mà.

Lê Chương Vi trầm mặc một chút, sau đó hỏi: "Vậy câu trả lời của anh?" Cô đã tỏ tình, phải có quyền lợi đòi anh trả lời chứ!

"Tôi. . . . . ." Ngô Hiếu Thiên không biết nên trả lời thế nào mới phải.

Nói thật, anh cũng không ghét cô, mấy ngày nay ở trong bệnh viện nhờ cô chăm sóc, anh nên cảm tạ cô mới đúng, nhưng mà phải nói là thích, trong khoảng thời gian ngắn anh cũng không còn biện pháp nói ra thích cô, còn chưa phải thích.

Anh còn đang không theo đuổi được Tiểu Bàn mà ảo não, thế nào có thời gian đi phiền não chuyện của Lê Chương Vi đây? Chỉ là cô lại bắt buộc anh, xông vào cuộc sống của hắn, hại anh không nghĩ tới cô là không làm được.

Cô thật sự là một người đáng ghét.

Đang lúc Ngô Hiếu Thiên phiền não làm thế nào để trả lời, điện thoại di động của anh vang lên, Ngô Hiếu Thiên như là được hưởng án treo thi hành án, đứng dậy chạy tới phòng của mình.

Hẳn là điện thoại của cửa hàng gọi tới, bởi vì hôm nay anh không đi làm, cho nên gọi cho anh xác nhận một chút.

"Này, trưởng ca*, tôi đã xin phép với cửa hàng trưởng rồi, Cửa hàng trưởng đồng ý với tôi trước khi tôi xuất viện sẽ giữ lại việc cho tôi."

(*) Trưởng ca: giống như trưởng của một bộ phận nào đó

"Cậu không phải là đã xuất viện sao? Chủ nhật trong tiệm rất bận, thiếu một người phục vụ sẽ rất căng thẳng."

"Tôi xuất viện không sai, nhưng tay của tôi còn bó thạch cao!"

"Hết cách rồi, tôi không biết được cậu nói thế nào với cửa hàng trưởng, hiện tại thiếu người phục vụ, có lẽ phải tìm người khác tới thế vị trí của cậu rồi."

"Trưởng ca, làm ơn, tôi rất cần công việc này, anh có thể tìm người tạm thời tới thế thân, chờ tay phải tôi lành, tôi sẽ sớm phục chức . . . . . ."

"Cậu đây đùa gì thế? Tôi hiện tại cần người giúp một tay, huống chi, cậu là sinh viên làm thêm ngoài giờ, tôi không có biện pháp bảo đảm cái gì với cậu. Tôi rất vội, có vấn đề gì thì cậu nói với cửa hàng trưởng là được."

Điện thoại cứ như vậy bị cúp. Ngô Hiếu Thiên bất đắc dĩ ngồi ở mép giường, đưa điện thoại di động để lại trên tủ đầu giường.

Trưởng ca nói không sai, ngày chủ nhật trong tiệm rất bận rộn anh đã thấy, người không đủ, phục vụ những ngày đó sẽ mệt chết . Anh gõ một cái lên tay phải vẫn chưa hoàn toàn hồi phục của mình, nghĩ thầm công việc tiền lương hậu hĩnh như vậy vô duyên với anh.

"Em có thể thay thế anh đi làm." Lê Chương Vi đứng tại cửa, sợ hãi đề nghị.

"Cô?" Ngô Hiếu Thiên thấy bóng dáng cô núp ở ngoài cửa, sức mà để tức giận cũng không có. "Công việc rửa chén đĩa phải dùng thể lực , cô có thể chống đỡ 1~2 canh giờ, tôi liền vỗ tay chúc mừng cô rồi."

"Nếu em có thể chống đỡ được tới khi tay phải của anh lành thì sao?" Lê Chương Vi bị anh xem thường liền nổi lên ý chí chiến đấu. "Khi đó anh đồng ý cùng em lui tới, thế nào?"

"Ha, dù sao cũng không thể nào, nhìn đôi tay cô một chút. . . . . ." Da tay của cô trắng trẻo đẹp đẽ như vậy, không cẩn thận đụng phải nước nóng mà nói, sẽ lưu lại vết sẹo khó coi. Lại nói, cánh tay nhỏ bé của cô, căn bản không có biện pháp bưng những thứ đựng thịt bò bít tết kia!

"Anh chờ mà xem, em nhất định sẽ thay anh giữ lại công việc này."