Môn Phái Của Chúng Ta Sớm Muộn Đổ

Chương 10: Đều nói vỏ quýt dày có móng tay nhọn a




(1)

Tứ sư đệ biểu tình nghiêm túc.

Ta nằm úp sấp trên giường giường, cảm thấy được eo có điểm đau, liền đứng lên.

Tay của Tứ sư đệ liền duỗi tới.

“Làm gì?”

“Giúp ngươi nhu nhu.”

Hiếm thấy Tứ sư đệ săn sóc, ta thật cao hứng, hơn nữa thủ pháp xoa nắn của hắn cũng rất tốt, chỉ chốc lát ta liền hết đau.

“Ta tốt rồi, cám ơn ngươi a, sư đệ.”

“…”

“Tại sao muốn sờ cốc đạo? Ta sớm ích cốc, nơi đó không có vấn đề gì a.”

( cốc đạo: cúc hoa đó a)

“…”

“Sư đệ, ngươi đừng dùng ngón tay có được không?”

“…”

“Sư đệ, cái tư thế này ta thật giống như không tiện lắm, muốn đổi tư thế khác hay không?”

“…”

“Sư đệ, tại sao sinh khí?”

(2)

Kỳ thực Tứ sư đệ vẫn rất có bản lĩnh, nhưng mà ta không có cảm giác gì, dù sao trên lưng còn có một đao sâu như vậy, sư đệ như thế… Hoàn toàn không thành vấn đề!

Thế nhưng Tứ sư đệ thoạt nhìn rất sa sút a, ta hoàn toàn không hiểu.

Sư phụ cùng Tiểu sư thúc không biết chạy đi nơi nào, có vấn đề, tìm Đại sư huynh.

Đại sư huynh đang giúp tiểu sư muội làm vằn thắn, lần này rốt cục có thức ăn mặn, tiểu sư muội nghiêng người dựa vào giường nhỏ, tóc vàng như tơ thật là đẹp.

Ai, khi nào thì ta có thể thay đổi bảy màu giống như trước đây a  ?

“Tam sư đệ, có việc?”

Đại sư huynh kéo lại tâm tư của ta, ta sửa sang lại quần áo, nghiêm túc nói: “Đại sư huynh, ta cảm thấy hổ thẹn đối với Tứ sư đệ.”

Đại sư huynh không rõ: “Làm sao?”

“Tứ sư đệ vì thương thế của ta, đem nguyên dương đều tặng cho ta.” Ta có chút phiền não nói: “Kỳ thực thương thế của ta cũng không nghiêm trọng như vậy, hiện tại Tứ sư đệ thoạt nhìn có chút không xong.”

Nguyên dương, nguyên âm của tu chân giả không giống với người bình thường, giống như tinh khí thần hồn, tu chân giả lợi hại chỉ cần thần hồn giao hợp là có thể tạo ra người a!

Đại sư huynh sững sờ một phút chốc, sau đó nói: “Tứ sư đệ đem nguyên dương cho ngươi?”

Ta gật gật đầu.

Đại sư huynh nói chuyện có chút nghiến răng nghiến lợi: “Làm sao ‘Cho’?”

“Đem chỗ sinh sản của hắn luồn vào cốc đạo của ta a.” Ta có chút không hiểu ra sao: “Không phải sao? Chính là hắn quá do dự, ra ra vào vào, bất quá cũng khó trách, dù sao cũng là  nguyên dương của tu chân giả a. Đại sư huynh xem nè, vết thương sau lưng ta bây giờ tốt lắm rồi!”

Ta vô cùng phấn khởi đưa lưng ra, lại nghe thấy Đại sư huynh rít gào cực đáng sợ!

(3)

Đại sư huynh đem Tứ sư đệ kêu đến, làm cho hắn quỳ, giống như mưa to gió lớn mà chửi một phen.

Ta sợ đến không biết làm sao, cùng tiểu sư muội cũng đang khiếp sợ ôm lẫn nhau, ở một bên run lẩy bẩy.

Đại sư huynh lấy ra Thiên cơ như ý, đó là bản mệnh pháp bảo của hắn, Thiên Thư Các tổ truyền, được sư phụ ôn dưỡng 3,700 năm, dùng cực kỳ tốt.

Tứ sư đệ hoàn toàn không sợ, không hổ là Tứ sư đệ!

Chỉ có điều đầu Tứ sư đệ có chút quá thấp, thiếu chút nữa muốn chạm đất rồi.

“Ngươi ở nơi này làm cái gì?!” Đại sư huynh quát về phía ta: “Đi ra ngoài! Dẫn sư muội cùng đi ra ngoài!”

Ta và tiểu sư muội bị ném ra, đứng ở trong hành lang hai mặt nhìn nhau.

Đại sư huynh đại khái thiết lập trận pháp, một chút âm thanh ở bên trong cũng không nghe được.

Ta có chút lo lắng, hiếm thấy Tứ sư đệ tốt với ta một lần đây!

(Kết)

“Tam sư huynh.”

“Thất sư đệ, ngươi đã về rồi?”

Thất sư đệ không đuổi kịp Tiểu sư thúc, lập tức không còn sức mạnh, dựa vào cửa sổ khách sạn buồn man mát.

Lão bản khách sạn đi ngang qua, nơm nớp lo sợ, dù sao mặt của Thất sư đệ thoạt nhìn rất dữ tợn.

Ta cũng không biết tại sao Thất sư đệ khi còn bé rất xinh đẹp ngọt ngào bây giờ lại biến thành như vậy.

Nghe đâu thời điểm Thất sư đệ hồi thôn đi “Báo thù”, cái người từ nhỏ bắt nạt hắn ca vừa thấy hắn liền sững sờ, sau đó gào khóc, vừa khóc vừa kêu ” Tiểu Bảo, ngươi làm sao biến thành như vậy? Nói ra lão đại báo thù cho ngươi đi”.

Thất sư đệ đem công tử ca đánh cho một trận, sau khi treo hắn ở cửa thôn thì nghênh ngang rời đi.

Ta sợ Thất sư đệ mượn rượu giải sầu, liền vỗ vỗ cửa phòng Đại sư huynh.

Cửa đột nhiên bị phá, Tứ sư đệ trốn thoát Thiên cơ như ý của Đại sư huynh.

Đại sư huynh gào thét: “Lại đây, nghiệt đồ!”

Đại sư huynh không hổ là sư khống, dùng từ đều cùng sư phụ giống nhau.

Mặt Tứ sư đệ có chút hồng, còn có chút sưng, đầy mặt oan ức.

“Còn dám chạy?!” Đại sư huynh rít gào: “Phạm thượng, không biết xấu hổ!”

Tứ sư đệ đột nhiên chỉ tay về phía Nhị sư huynh đi ngang qua, nói: ” Ít nhất ta cho người trong nhà, không lãng phí, Nhị sư huynh đem nguyên dương cho tay phải!”

Xung quanh đột nhiên yên tĩnh, tất cả mọi người nhìn về phía Nhị sư huynh đi ngang qua.

Da Nhị sư huynh giống như vịt nướng dùng tốc độ mắt thường có thể thấy đỏ lên.

Ta than một câu: “Sao lại cho tay phải? Cho dù không dùng gì cũng có thể tự mình uống vào mà.”

Tất cả mọi người im lặng, đại khái cảm thấy được ta thông minh đi.

Đại sư huynh bỗng nhiên kêu to lên: “Nghiệt đồ, hai người các ngươi quỳ xuống cho ta!!”