Mộng Dục

Chương 16: Kích tình trong xe (2)




Bàn tay Trịnh Liệt như có ma lực, hắn chạm đến đâu, làn da cô lại trở nên nóng rát đến đấy.

Điểm dừng lại của bàn tay hắn là nơi mẫn cảm cách qua quần tam giác của cô.

Dù cách qua một lớp vải mỏng nhưng dường như cô lại cảm nhận thấy một trận hoả nhiệt bất thường chạy dọc lên não, khiến cô rùng mình một cái.

Lâm Vĩnh Túc thở gấp một hơi, trong xe chật chội, bao quanh là những chiếc ghế bọc da cao cấp, tản ra nhàn nhạt mùi gỗ trầm, nhưng hiện tại, thứ bay vào mũi cô không phải là mùi hương gỗ trầm, mà là mùi kích tình, mùi của ám muội và cám dỗ.

Trịnh Liệt cúi đầu, liếm lên vành tai nhạy cảm của Lâm Vĩnh Túc khiếm cô bất chợt run lên, đầu có chút tránh né muốn quay sang bên kia, nhưng là chư kịp tránh thì lại bị hắn cắn nhẹ lên vành tai, sau đó mờ ám thở vào tai: “Không biết hôm nay là gì đây...”

Nói giữa chừng, Trịnh Liệt ngừng lại một chút, Lâm Vĩnh Túc khó hiểu khẽ cau mày, đôi mắt dường như có chút đã bị nhiễm dục mê mà long lanh mờ đục, hai má nổi lên hai mảnh hồng nhuận, đôi môi vì cắn nhẹ mà bóng lưỡng căng tròn hơi mở ra, hơi thở đã có chút không ổn định.

Nhìn một cảnh này, Trịnh Liệt nhịn không được liền dùng ngón tay xoa nhẹ theo vòng tròn qua lớp quần mỏng đang che chắn nơi mẫn cảm: “Ý tôi là...không biết hôm nay em có mặc dâu tây không.”

Cô nghe hiểu ý của Trịnh Liệt, Lâm Vĩnh Túc càng đỏ mặt đánh mắt lung tung để tránh ánh mắt của hắn.

Chỉ là...

Đánh mắt thế nào, điểm dừng lại chợt dừng lại tại điểm kia, nơi hạ bộ của hắn đang cố căng trướng lên qua chiếc quần âu hàng hiệu.

Cá...cái gì thế này.???

Đừng nói là hắn....

Tim cô đập thịch một cái, sau liền như sực tỉnh liền chống hai tay lên ngực hắn, cọ quậy chân, muốn thoát khỏi hắn một chút.

Nhưng là cô lại cọ quậy không đúng thời điểm, không đúng cách, càng không đúng không gian.

Nơi xe hơi chật chội này, cô vừa cọ quậy chân, lại vô tình sao trượt qua trượt lại nơi hạ bộ đang muốn bành trướng ra ngoài kia.

Trịnh Liệt nghiến răng, hít vào một hơi như cố gắng kiềm chế: “Cô gái, em đang cố tình dụ dỗ tôi sao?”

Trịnh Liệt vừa nói vừa tà ác dùng ngón tay vuôt ve nơi mẫn cảm của cô, sau đó một ngón tay luồn vào trong, xoa nắn trước hoa huy*t đang nóng lên tụa như có ngọn lửa thiêu.

Đè nén cỗ hoả nhiệt đang nóng bừng lên trong thân thể, Lâm Vĩnh Túc há miệng ra thở, hắn thật xấu xa. Rõ ràng... Rõ ràng...

“Ân...” Cô rên lên một tiếng nho nhỏ vì không thể kiềm chế.

“Đúng vậy, tiếng rên của em thật dễ nghe.” Trịnh Liệt nhếch miệng lên cười, lộ ra hàm răng trắng bóng thẳng tắp như những hạt ngọc. Chỉ là giọng nói của hắn đã nhiễm chút trầm khàn của dục vọng.

Bàn tay còn lại của hắn không an phận mà từ trên chiếc cổ trắng nõn tinh tế của cô trượt xuống, dừng lại nơi cổ áo mỏng manh rồi nhẹ nhàng kéo xuống, mảng lớn da thịt tuyết trắng lõa lồ lập tức hiện ra.

Trịnh Liệt cúi xuống hôn lên môi cô, đầu lưỡi dò xét vào trong miệng, quấn lấy đầu lưỡi đang có chút bối rối muôn trốn chạy của cô.

Sau một lúc không hợp tác thì Lâm Vĩnh Túc cũng từ từ mở ra hàm răng đang khép chặt, đáp trả lại hắn bằng một nụ hôn dây dưa.

Có chút ngạc nhiên vì hành động này của cô, Trịnh Liệt hơi ngây ngốc nhướng mày một cái: “Không tồi. Em đã luyện với tôi ở trong đầu nhều lần rồi đúng không?”

Lâm Vĩnh Túc đơ lưỡi, câm nín quay mặt sang chỗ khác.

Khụ...đúng là từ sau lần đó, cô luôn tưởng tượng ra trong đầu rằng...rằng... Nhưng...

Trịnh Liệt lại lần nữa cúi xuống hôn đôi môi đã có chút sưng đỏ vì hôn, bàn tay theo vạt áo đã bị mở ra mà thăm dò vào, nắm chặt lấy dây quai dùng sức giật một cái, đôi ngực thiếu nữ run run liền lập tức lộ ra, Trịnh Liệt nhanh chóng cầm lấy đôi ngực mềm mại, ngón tay cái mân mê nhuỵ hoa hồng hồng khiến nó dần dựng thẳng lên.