Một Đêm Mê Loạn: Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Chương 646: Ngoại truyện 39




Đồng thời súng trong tay cùng giơ lên, động tác kia ăn khớp nhìn không ra chút khe hở nào.

Súng trong tay anh lại trở thành cánh tay kéo dài, giống như một cú đấm sắt đâm vào Âu Dương Chấn Đình.

Lúc này Âu Dương Chấn Đình còn chưa có điều kiện tấn công tốt nhất, vẫn không gấp gáp nổ súng.

Đối với phát súng của Âu Dương Chấn Đình phát ra ánh sáng chói mắt, Hoắc Phi Đoạt nhìn cũng không nhìn, bình tĩnh thoải mái vung tay lên bắn một viên đạn. Nhưng đối với bàn tay phải của Hoắc Phi Đoạt thay đổi nắm đấm bằng súng, Âu Dương Chấn Đình phải dùng dao để cản trở đòn tấn công này.

Trong chớp mắt khi bọn họ đang đánh nhau, cổ tay của Hoắc Phi Đoạt hạ xuống, họng súng dời xuống, bắn một phát ra.

Nhưng mà lão hồ ly kia lại thừa cơ hội tránh sang một bên, ngoặt ra, viên đạn của Hoắc Phi Đoạt bắn vào chân trái của ông ta.

Đồng thời tay trái của Hoắc Phi Đoạt khẽ nâng, thoải mái tránh đi phát bắn vừa rồi của Âu Dương Chấn Đình, tiếp theo bàn tay nắm chặt súng lại không ngừng xoay tròn đột nhiên dừng lại giữa không trung, giống như bị một lực vô hình chế trụ, đối diện với Âu Dương Chấn Đình.

Lúc này con dao trong tay Âu Dương Chấn Đình đang chống đỡ tay phải của Hoắc Phi Đoạt, mà tay trái chưa kịp bắt kịp, mắt thấy sắp bị đánh trúng, ông ta không lùi bước mà tiến tới, xoay người nhanh chóng trở người quay lại, sau đó quay lưng về phía Hoắc Phi Đoạt, đồng thời tay trái đánh ra ngoài "bốp". Một súng này của Hoắc Phi Đoạt dĩ nhiên là rơi vào khoảng không.

Lúc này thu súng lại, đã không còn kịp nữa.

Nhưng hai tay của Âu Dương Chấn Đình bị Hoắc Phi Đoạt ngăn cản, dù cổ tay ông ta có chuyển động thế nào cũng không bắn được Hoắc Phi Đoạt.

Mà thằng nhóc Hoắc Phi Đoạt kia gần ông ta như thế, bất cứ lucd nào anh cũng có thể thu phần khuỷu tay lại, dùng sức nện vào bụng ông ta, hoặc là vung chân về phía sau, một chiêu kia mới xem là độc ác.

Con cáo già Âu Dương suy nghĩ kỹ lại, phản kích của ông ta chỉ có hai chiêu, một chiêu là mượn cơ hội dùng sức, dùng sức mạnh trên cánh tay to lớn siết chặt, hoặc là dùng trán đánh vào sau ót anh.

Nhưng rõ ràng ông ta không thể làm được, sức lực cánh tay đâu?

Âu Dương Chấn Đình cũng biết, không thể dùng sức lực cả người thường để so sánh với sức lực trên cánh tay của Hoắc Phi Đoạt, huống chi động tác của anh nhanh và linh hoạt giống như người cá, ông ta còn chưa dùng sức, nói không chừng đã bị anh đánh bay ra ngoài, kết quả vẫn là tên tiểu tử thúi kia chiếm thế thượng phong.

Họng súng chỉa thẳng vào gáy ông ta, trái tim của Âu Dương Chấn Đình lập tức trầm xuống, chẳng lẽ ông ta lại thua rồi sao?

"Âu Dương Chấn Đình, tôi chỉ hỏi ông một câu, cuối cùng tại sao ông lại đối xử với cha mẹ tôi như thế?"

Cảm giác họng súng lạnh như bắng truyền vào khắp người Âu Dương Chấn Đình.

"Bởi vì bọn họ cản đường của tôi!" Âu Dương Chấn Đình chậm rãi mở miệng, trong giọng nói tràn đầy phẫn hận.

"Bốp" một tiếng, không phải tiếng súng, là Hoắc Phi Đoạt dùng sức đánh vào sau gáy ông ấy.

Âu Dương Chấn Đình té xỉu.

"Loại người cặn bả này không đáng để tôi ra tay!"

" Đúng vậy lão đại, tôi sẽ xử lý, ngày đã bỏ qua cho ông ta một lần rồi!"

A Trung lập tức hiểu được, Hoắc Phi Đoạt nhanh chóng đi vào phía trong.

Y Y, anh đến cứu em đây, chờ anh.

"Tiêu Lạc, tôi hy vọng anh có thể hiểu được lời tôi nói."

Ngũ Y Y nhìn Tiêu Lạc run run, thậm chí có chút đau lòng.

"Em đang nói cái gì vậy Y Y, anh nghe không hiểu."

Tiêu Lạc nói giọng đau đớn không chịu được.

"Tiêu Lạc, tôi đang nói...... Anh đừng cố chấp mà nghĩ rằng tôi sắp rời khỏi Hoắc Phi Đoạt để trở lại bên cạnh anh."