Một Đồng Tiền Xu

Chương 36




Cơm nước xong xuôi, Yến Hàng tiễn bọn họ tới tận cửa thang máy.


Người khác không biết có khi còn tưởng bọn họ là khách quý, ngay cả nhân viên phục vụ cũng có một vài người muốn ra tiễn cùng, đều bị Yến Hàng cản lại.


"Hàng ca cũng đừng tiễn bọn tôi nữa," Hồ Bưu nói, "Chúng tôi không phải người quan trọng gì."


"Không sao cả," Yến Hàng nhấn nút thang máy, "Bạn học của Sơ Nhất mà, rất quan trọng đấy."


"Có thời gian đến trường chúng tôi chơi một chuyến đi," Chu Xuân Dương nói, "Bên chúng tôi có một quán đồ nướng cực kỳ ngon luôn, đến lúc đó ăn uống với nhau một bữa tưng bừng."


"Được." Yến Hàng cười cười.


Quán nướng Tiểu Lý rất ngon rồi, thực ra cũng không cần đi xa như thế tới tận gần trường để ăn.


Sơ Nhất nhìn bảng hiệu báo số tầng thang máy.


"Tan ca anh gọi điện cho em." Thang máy lên đến nơi, Yến Hàng tiến đến bên cạnh cậu, nhỏ giọng nói bên tai.


"Ừm." Sơ Nhất gật gật đầu.


Vào trong thang máy rồi, cậu nhìn Yến Hàng đứng bên ngoài.


Trước giờ cậu chưa từng thấy Yến Hàng mặc đồ màu đen, quần áo Yến Hàng hầu như là màu sáng, không ngờ tới mặc màu đen cũng đẹp mắt đến thế.


Cậu rất ghen tỵ với Yến Hàng, mặc đồng phục thôi mà hiệu quả cũng chết người như vậy, không còn một tí dáng dấp nào giống lúc mặc đồ thể thao, từ vóc dáng đến khí chất, đều hoàn mỹ.


Cửa thang máy đóng lại, cậu dựa vào thành thang máy.


Không nhớ rõ là Tết năm nào đó, dì muốn mua cho cậu một bộ âu phục, dẫn cậu tới cửa hàng thử đồ, mặc quần áo xong cậu còn rất hưng phấn, cảm thấy chính mình một giây thôi đã biến thành siêu cấp đẹp trai rồi.


Kết quả bước ra soi gương, cậu sợ tới mức xoay người chạy thẳng về phòng thử đồ, chỉ sợ có người nhìn thấy lại tưởng cậu vừa ăn trộm được bộ âu phục của người ta.


Sau đó cậu thấy mình tốt nhất vẫn là mặc đồng phục học sinh thôi, đồng phục học sinh ai cũng có, mặc có xấu đến mấy thì người khác cũng không ai thèm liếc mắt lấy một cái.


An toàn.


Cậu khe khẽ thở dài, bao giờ mình mới được như Yến Hàng, quần áo loại gì mặc vào người vẫn thành trai đẹp?


"Sơ Nhất?" Bên cạnh có người gọi cậu một tiếng, Sơ Nhất lấy lại tinh thần, phát hiện đã cùng mấy người bọn họ đi tới trước cửa, đang chờ taxi.


"Hả?" Cậu đáp lại.


"Thêm bạn đi." Hồ Bưu quơ quơ điện thoại di động.


"Ồ." Lúc này cậu mới chú ý tới mấy người này đang thêm bạn nhau, nhanh chóng lấy điện thoại ra, cùng mọi người thêm bạn tốt.


"Bạn cậu nói anh ấy không có Wechat," Chu Xuân Dương nói, "Có thật không? Thời buổi này còn có người không dùng Wechat hả?"


"Ai?" Sơ Nhất cảm thấy lỗ tai mình dựng đứng lên rồi.


Xe taxi dừng trước mặt họ, Chu Xuân Dương mở cửa ghế phụ: "Yến Hàng chứ ai."


Đến giờ thì tóc tai cũng muốn dựng hết cả lên luôn, Sơ Nhất nhịn không được, với tay xoa xoa đầu mình hai lần: "Ảnh không, không dùng."


"Ồ." Chu Xuân Dương không nói gì nữa.


Mọi người lên xe xong, Sơ Nhất nhìn ra ngoài cửa xe, cảm thấy mình có phải nên tỉnh táo lại một chút.


Đối với cậu, Yến Hàng rất quan trọng, cực kỳ quan trọng, người bạn duy nhất từ bé đến giờ, người duy nhất có thể thoải mái cùng cậu tán gẫu, còn mời cậu tới nhà ăn cơm, còn làm đồ vật cho cậu, làm ảo thuật cho cậu xem...


E rằng người khác có rất nhiều bạn bè như thế.


Nhưng cậu chỉ có một mình Yến Hàng.


Cậu cảm thấy Yến Hàng rất tốt, rất đẹp trai, rất thông minh, rất ngầu...


Giờ đột nhiên phát hiện ra người khác cũng cảm thấy như vậy, lại chủ động muốn tiếp cận Yến Hàng giống như cậu, cậu tự dưng vô cùng sốt sắng.


Nảy sinh một loại cảm giác như bị người ta đoạt mất bảo bối vậy.


Thực ra bạn bè, mỗi người đều có rất nhiều, có người thân hơn một chút, có người thân bình thường thôi, cậu và Yến Hàng hẳn phải là bạn cực kỳ thân đó, mà không biết tại sao, lúc nhìn thấy Chu Xuân Dương và Yến Hàng - ngay cả bạn bè còn chưa phải - nói chuyện với nhau, cậu lại sốt sắng muốn chết.


... Cậu thấy mình và Yến Hàng cực kỳ thân thiết, nhưng Yến Hàng thì sao?


Suốt đường đi mấy người kia đều nói chuyện không ngừng, chỉ mình cậu trầm mặc không nói, bình thường cậu đã không thích nói chuyện, lúc này lại càng không muốn nói.


Đang bực mình đây.


Bọn họ về đến ký túc xá, Tô Bân vẫn nằm trên giường nghịch điện thoại y như cũ, khác biệt duy nhất là bây giờ điện thoại đã được cắm thêm cục sạc.


Sơ Nhất khâm phục cậu ta vô cùng, đừng nói chơi điện thoại, cho dù là ngủ cậu cũng không thể kiên trì suốt thời gian dài như vậy, từ sáng sớm tinh mơ đến khi trời tối đen.


"Hai người kia đến rồi?" Trương Cường nhìn thấy hai cái giường cuối cùng đã có hành lý để lên trên, quay đầu nhìn Tô Bân.


"Ừm." Tô Bân đáp một tiếng.


"Người đi đâu rồi?" Trương Cường hỏi tiếp một câu.


"Ai mà biết." Tô Bân nói.


"Con mẹ nó sớm muộn tao cũng tẩn mày một trận." Trương Cường nói.


Tô Bân không lên tiếng, tiếp tục cùng điện thoại nhìn nhau thâm tình.


Buổi chiều không có việc gì, theo kế hoạch Sơ Nhất vạch ra, chính là tiếp tục đi tìm chỗ làm thêm, phát tờ rơi thực ra cũng không tệ lắm, thời gian linh hoạt, cũng không tính là mệt, nếu không tìm được chỗ nào làm lâu dài, Sơ Nhất thấy đây hẳn là công việc tạm thời ổn nhất.


Có điều kế hoạch lại đi tong.


Cậu ngủ một lúc rồi chuẩn bị ra ngoài, hai bạn học cuối cùng của phòng ký túc trở về.


Trao đổi một phen Sơ Nhất biết hai người bọn họ đều là người bản địa giống như Chu Xuân Dương, hơn nữa còn học cùng cấp 2 với nhau, người cao cao tên Cao Hiểu Dương,, người thấp thấp tên... Ngô Húc.


Sơ Nhất thấy hai người bọn họ rất tốt, ít nhất nhìn qua thì giống học sinh nhất, không giống lưu manh, cũng không kỳ quái, hơn nữa Ngô Húc còn thấp hơn cả cậu.


Ký túc xá tám người, chỉ có duy nhất Ngô Húc thấp hơn cậu, điều này làm cậu vô cùng cảm động, suýt nữa thì lùn nhất hội.


Kế hoạch ra ngoài tìm việc đi tong, vì ba người bản địa quá nhiệt tình, lập tức muốn dẫn tất cả bọn họ đi dạo mấy khu quanh quanh.


Thực ra xung quanh trường cũng không có gì để dạo, trước đó Sơ Nhất đã dạo hết rồi, chỗ làm thuê cùng không tìm được.


Có điều cậu là đi theo một đám người, dù sao trước đây mỗi lần trường học tổ chức hoạt động gì đó, cậu đều lủi thủi một mình, kiểu hoạt động tự phát thế này, chỉ là đi dạo vòng vòng không mục đích, cậu chưa từng có cơ hội thử.


- Em vừa đi dạo với bạn học, giờ mới về đến ký túc xá.


Yến Hàng cúi đầu đọc tin nhắn của Sơ Nhất, cười cười, Chó đất đáng thương đã bắt đầu cùng đi chơi với bạn học.


Tuy rằng khái niệm "bạn học" của hắn dừng lại từ rất nhiều năm trước, cũng bởi vì hắn thực sự không thích đi học nên chẳng có ấn tượng gì, nhưng từ những lời này, hắn vẫn cảm nhận được Sơ Nhất thực sự vui vẻ.


Bạn học của Sơ Nhất, ngoại trừ tên Chu Xuân Dương kia, còn lại toàn là tiểu tử ngốc, nhưng hắn nhìn ra được, bọn họ không vì Sơ Nhất nói lắp mà bài xích em ấy.


Dù sao ở đây không ai biết quá khứ của Sơ Nhất, không ai biết gia đình em ấy, cùng không có kiểu quen tay bắt nạt người khác.


Có điều đây nhất định chưa phải là tất cả, nghe ý của bạn học Sơ Nhất, chắc chắn em ấy còn làm gì đó khiến mọi người tiếp nhận em ấy nhanh như vậy.


Xì.


Chó đất nhỏ bây giờ ngầu quá rồi, sắp thành đại ca đến nơi rồi.


"Hàng ca," một cô gái phục vụ đi tới, "Anh có rảnh không?"


"Sao thế?" Yến Hàng nhìn cô gái, nhân viên cũ đều gọi tên hắn, nhân viên mới thì gọi Hàng ca.


"Ngày mai em và Tiểu Bành muốn đổi ca," cô gái có chút căng thẳng, "Cậu ấy đồng ý rồi, em muốn hỏi anh xem có được không?"


"Tại sao phải đổi ca?" Yến Hàng hỏi.


"Nhà em có chút việc," cô gái nói, "Ngày mai phải ở nhà."


Yến Hàng cầm thời gian biểu liếc mắt nhìn: "Được rồi, hai người đổi đi."


"Cảm ơn Hàng ca." Cô gái chạy đi.


Yến Hàng nhìn phòng ăn, đã không còn khách, giám sát dọn dẹp vệ sinh xong là hắn có thể nghỉ rồi.


Hắn nhắn tin cho Sơ Nhất.


- Anh qua chỗ em, tầm nửa tiếng nữa bắt đầu đi.


- Anh đừng qua đây, xa lắm, em đến Quán nướng Tiểu Lý đợi anh.


- Em đói à? Muốn ăn đồ nướng?


- Ăn cái gì cũng được, giờ em đi luôn đây.


- Ừ, đi đi.


Không biết tại sao, thấy Sơ Nhất nóng lòng sốt ruột như thế, hắn cũng sốt ruột theo, cầm khăn lau lên bắt đầu giúp dọn dẹp.


May mà hiện giờ hắn vẫn chỉ là quản lý tạm thời, nhiều công việc khác vẫn chưa được bàn giao, lúc trước mặc dù có tổng quản lý, Trần Kim Linh vẫn ngày ngày 9 rưỡi, 10 giờ mới tan tầm.


Dọn dẹp xong xuôi xong hắn tới phòng thay đồ thay quần áo, vừa ra khỏi liền thấy Trương Thần chạy tới.


Đừng có việc gì, đừng có việc gì...


Yến Hàng nhìn cô, trong đầu lại như niệm chú.


"Cứ tưởng cậu về rồi," Trương Thần đưa mấy tờ danh sách ra, "Vừa xong giám đốc nhận thực đơn mới, bảo đưa cho cậu dịch?"


"Tôi dịch?" Yến Hàng hỏi, trước nay hắn chưa từng dịch thực đơn bao giờ cả.


"Trước đây đều là chị Trần dịch." Trương Thần nói.


"Ừ," Yến Hàng nhận lấy xem, nội dung không quá nhiều, có điều một đống lớn từ đơn nhìn có hơi hoang mang, "Mai tôi chuyển lại cho giám đốc."


---


"Cậu lại ra ngoài à?" Hồ Bưu ngồi trên bàn gọi điện thoại, thấy Sơ Nhất cầm điện thoại đi ra ngoài, giật mình hỏi một câu, "Thực sự sức lực dồi dào quá nha."


"Ừm." Sơ Nhất đáp một tiếng.


Sức lực đương nhiên dồi dào, phải đi gặp Yến Hàng mà, giờ có bắt cậu chạy cũng không thành vấn đề.


"A chờ chút," Hồ Bưu thấy cậu ra đến cửa còn gọi cậu một tiếng, sau đó bưng micro lại, nhỏ giọng hỏi, "Sơ Nhất, cậu có biệt danh gì không?"


"Cái gì?" Sơ Nhất ngẩn người.


"Biệt danh đó, là danh hào gì?" Hồ Bưu vẫn hạ thấp âm thanh.


Sơ Nhất nhìn cậu ta, vô cùng hoang mang.


Biệt danh.


Biệt danh của cậu chính là nói lắp?


Còn danh hào?


Danh hào là cái thứ gì?


"Hả" Hồ Bưu rất cố chấp nhìn cậu, "Ví dụ như biệt danh của tôi là Đại Hổ đó!"


À!


Sơ Nhất cảm thấy có chút rõ ràng, thế là suy ra biệt danh của cậu chắc là Đại Nhất.


... Nghe kỳ cục thế nhỉ, còn không hay bằng tên động vật.


À!


Đột nhiên cậu rõ rồi, liếc mắt nhìn Hồ Bưu: "Chó đất."


"Cái... Cái gì đất?" Hồ Bưu ngây ngẩn cả người.


"Chó," Sơ Nhất nói, "Chó đất."


Cậu rất thích cái tên này, mỗi lần Yến Hàng gọi cậu như thế, cậu đều cảm thấy thân thiết vô cùng.


Hồ Bưu nhìn cậu chăm chăm đến nửa ngày, cuối cùng buông tay che micro ra, nói vào điện thoại một câu: "Chó đất."


Sơ Nhất không biết Hồ Bưu đang làm gì, cậu cũng không có thời gian hỏi, cậu sốt ruột muốn đến Quán nướng Tiểu Lý chờ Yến Hàng, vì vậy xoay người ra khỏi ký túc xá.


Chó đất xuất cung!


Cậu chạy chầm chậm xuống lầu.


Yến Hàng vốn cho là hắn sẽ đến Quán nướng Tiểu Lý trước, kết quả vừa tới cửa, ông chủ đã chỉ chỉ bàn bên cửa sổ: "Bàn kia."


Sơ Nhất cười rất tươi giơ tay vẫy vẫy hắn.


"Em đi nhanh thế?" Yến Hàng đi tới ngồi vào bàn, nhìn Sơ Nhất, "Xe buýt à?"


"Taxi." Sơ Nhất xoa xoa mũi.


"Đại gia nha, taxi cơ." Yến Hàng nở nụ cười.


"Xe buýt đông, đông quá," Sơ Nhất thở dài, "Trường em học, học sinh đều, đều ra, em chen, không nổi."


"Đi taxi đắt không?" Yến Hàng nói.


"Không, đi xe buýt, nhỏ," Sơ Nhất nói, "Đi taxi."


(câu này tui không hiểu lắm đâu)


Yến Hàng cười không lên tiếng.


"Đây là cái, cái gì?" Sơ Nhất chỉ chỉ tập thực đơn hắn để trên bàn.


"Thực đơn mới của nhà hàng, anh cầm về dịch," Yến Hàng nói, "Em muốn xem không?"


"Xem." Sơ Nhất vừa tò mò cầm thực đơn lên vừa mở ra.


Liếc mắt một cái, ngây người.


"Em tưởng là, tiếng Trung cơ." Cậu thấy toàn là tiếng Anh.


"Dịch Anh sang Trung." Yến Hàng nói.


"Tên món ăn, sao mà dài, thế?" Sơ Nhất không hiểu, chỉ vào hàng đầu tiên, "Món này là gì?"


"Strawberry Parfait." Yến Hàng liếc mắt nhìn, "Parfait dâu tây."


"À." Sơ Nhất cảm thấy mình thực là quê mùa quá đi, tiếng Anh không hiểu thì thôi, tiếng Trung nghe rồi cũng hiểu được có một nửa.


Mà đây là lần đầu tiên cậu được nghe Yến Hàng nói tiếng anh, khác hẳn lúc bình thường nói chuyện.


Sơ Nhất nhìn hắn một hồi lâu, sau đó mới cúi đầu chỉ vào một chùm tiếng Anh khác: "Cái này thì sao?"


"Black Forest Gateau, bánh gato rừng tối." Yến Hàng cười cười.


"Bánh ngọt không phải K, K ... gì đó à?" Sơ Nhất hỏi.


"Gateau hẳn là từ tiêu chuẩn hơn," Yến Hàng nhếch nhếch khóe miệng, "Từ này anh cũng không quen, anh đoán thôi."


"Còn..." Ngón tay Sơ Nhất chỉ chỉ mấy món lòe loẹt trên giấy, cậu không có hứng thú với mấy món ăn này, chỉ là cậu thích nghe Yến Hàng nói chuyện thôi.


Dễ nghe vô cùng, ngầu vô cùng.


"Terrine of foie gras, fillet of sea bass," Yến Hàng nhìn theo ngón tay cậu, "Gan ngỗng kiểu Pháp, Phi lê cá pecca, mấy cái này đơn giản, nhân viên phục vụ như anh làm lâu đều biết hết."


"Ừm." Sơ Nhất nâng cằm, thực ra Yến Hàng đang nói gì cậu đều không nghe rõ, chỉ cảm thấy êm tai.


"Sao thế?" Yến Hàng hỏi.


"Không," Sơ Nhất nói, "Anh nói tiếng, Anh nghe rất, rất hay."


"Ừa," Yến Hàng cũng cười, "Anh nghe em nói lắp cũng thấy rất hay."


"Đừng... bắt... nạt... người...ta..." Sơ Nhất nói.


"Đâu bắt nạt em," Yến Hàng nói, "Giờ em trâu bò như vậy, còn ai