Mục Tiêu Công Lược: Con Trai Nam Chủ

Chương 41: Người con trai thần bí (8)




Edit: Aya Shinta

"Tránh ra!" Phương Cửu dùng hết khí lực toàn thân rốt cuộc cũng đẩy anh ra, sau đó nhanh chóng xịch qua một bên, "Anh...... Anh đừng chơi trò lưu manh!"

Phương Cửu chỉ cảm thấy dì Chu thật biết gạt người, mẹ nó, đây cũng gọi là không gần nữ sắc?!

Thấy cô nhăn chặt mày, hình như thật sự tức giận, Tần Diễn đành phải ngồi vào một bên, sau đó cầm notebook tựa hồ đang xem video.

Phương Cửu bĩu môi, sau đó chính mình một người chơi di động.

Máy bay bay khoảng hai giờ thì dừng lại, sau khi Phương Cửu đi theo anh trở lại biệt thự, không ngờ nhìn thấy sư phụ mình ngồi trong phòng khách!

"Ba hồn khuyết thiếu một hồn, cho nên mới có thể hôn mê bất tỉnh."

"Sư phụ......" Phương Cửu tiến lên vài bước, chỉ nhìn thấy Tần Bồi chậm rãi từ trên lầu đi xuống, vẻ mặt ưu sầu như cũ.

Bạch Trần đạo trưởng chậm rãi nhìn người từ trên lầu đi xuống một cái, "Ngày mai tôi sẽ chiêu hồn thay cô ấy, cậu không cần lo lắng."

Nói xong, ông liền một phen túm chặt cánh tay Phương Cửu, không nhanh không chậm kéo cô đi ra ngoài.

"Đạo trưởng......" Hình như Tần Bồi còn muốn nói cái gì đó.

Người sau cũng không ngừng đặt bước chân, âm thanh lại mang theo một tia lạnh lẽo, "Đồ đệ ta, có chết, cũng sẽ không có quan hệ gì với Tần gia các người!"

Phương Cửu há miệng, cuối cùng vẫn không có nói cái gì, còn chưa có kịp liếc mắt xem Tần Diễn một cái đã bị sư phụ cô lôi đi.

Một đường không nói gì, sau khi trở lại hội sở của Lâm Huyền, cô đã bị sư phụ nhốt lại, Phương Cửu còn chưa có lấy lại tinh thần, đạo môn cũng đã bị gắt gao khóa lại, hình như còn bỏ thêm cái trận pháp ở bên ngoài.

Chỉ có Lâm Huyền ở bên ngoài đang nói chuyện, "Sư muội, kêu em cách xa người Tần gia một chút, em không nghe, em có biết hay không, nếu không phải bởi vì Tần Tích, sư phụ đã sớm cưới sư mẫu! Em thế nhưng còn cùng người Tần gia......"

"Vậy Âu Dương lộ đâu? Bà ấy không phải cũng gả cho người Tần gia?" Phương Cửu ngồi ở cạnh cửa, có chút bất đắc dĩ.

"Âu Dương lộ chỉ là một người bị Tần gia làm hại, sư phụ lòng mang đại nghĩa, tự nhiên sẽ cứu bà ấy." Lâm Huyền nói xong, lại gõ gõ cửa, "Em ở đây nghỉ ngơi cho tốt, đừng vọng tưởng chạy đi, trận pháp chỗ này ngay cả Tần Tích cũng không giải được, em cũng đừng si tâm vọng tưởng."

Dứt lời, Phương Cửu hừ lạnh một tiếng, không biết nghĩ đến cái gì, bỗng nhiên dán lên cửa: "Sư huynh, hộ khẩu của tôi ở chỗ anh à?"

Cha mẹ nguyên thân sau khi chết, hộ khẩu vốn vẫn luôn được Lâm Huyền lớn hơn cô giữ lại, rốt cuộc sư phụ cô không hiểu những thứ này, lúc này sổ hộ khẩu của cô nhất định ở trong tay Lâm Huyền này.

Người sau dừng một chút, âm thanh có chút nghi hoặc, "Em muốn làm gì?"

Phương Cửu ho nhẹ một tiếng, "Tôi không có chứng minh thư, anh không đưa sổ hộ khẩu cho tôi, tôi làm sao lập tài khoản, không lập tài khoản sao có thể mua đồ trên mạng?"

Lâm Huyền: "......" Sư muội của mình còn rất phong cách phương Tây. (Chém)

"Muốn anh đưa thẻ ngân hàng cho em dùng trước hay không?" Anh có chút đau lòng hỏi thử.

Phương Cửu không nói hai lời liền nói "Được!"

"Thôi, vẫn là em tự mua đi, tiền sư huynh còn muốn lưu trữ cưới vợ, dù sao chắc chắn Tần Diễn cho em rất nhiều tiền." Lâm Huyền nói, liền nhanh chân rời khỏi hành lang.

Phương Cửu ở cạnh cửa nghe xong một hồi, tức khắc nhẹ nhàng thở ra, chỉ chốc lát Lâm Huyền liền đem một tờ giấy nhét vào phòng qua khe cửa.

Cô lập tức nắm vào lòng bàn tay, sau đó gắt gao đặt vào túi tiền bên người.

Lấy di động, cô phát hiện thế nhưng Tần Diễn lại không có gọi điện thoại cho mình!

Chờ cô gọi qua, thật lâu thì bên kia mới chuyển được.

"Này, em bị sư phụ mang đi, thế nhưng một câu anh cũng không nói!" Không dám nói lớn tiếng, Phương Cửu chỉ có thể đè giọng lại.

Qua thật lâu, bên kia mới truyền đến một âm thanh nặng nề, "Em có biết hay không, dương đăng trên đầu sư phụ em sớm đã tàn?"

Phương Cửu: "......"

Cô đỏ mắt, vội vàng truy vấn: "Anh...... Anh nói chính là thật sự?"

Đỉnh đầu người có dương đăng, đỉnh đầu quỷ có âm đăng, dương đăng lụi tang, thọ mệnh người này cũng đến điểm cuối, Phương Cửu không nghĩ tới một ngày này lại tới mau như vậy!

Tần Diễn không nói gì, Phương Cửu lại trực tiếp cắt đứt điện thoại, lẳng lặng ngồi ở trên sô pha.

Đêm, cửa phòng bỗng nhiên bị mở ra, tiếng bước chân vững vàng chậm rãi đi đến.

Một mảnh bóng tối, cô chỉ cảm thấy sô pha bên cạnh mình hơi hơi lõm xuống, một tiếng nói quen thuộc cũng đột nhiên vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.

"Ta hiểu thấu đáo đời người, cũng không thoát khỏi ái hận giận si của thế gian, cái gọi là tu đạo, cũng là cái gì đâu?"

Phương Cửu lau lau dòng nước bên khóe mắt, không nói gì.

"Vốn tưởng rằng ta đã sớm nhìn thấu, hiện giờ lại bất quá là chuyện cười, việc mà mình không làm được, vì cái gì lại yêu cầu con đi làm?"

"Sư phụ......" Cô đỏ mắt, chậm rãi vươn tay......

"Ngày mai sau khi thay Âu Dương lộ chiêu hồn, ta sẽ vân du tứ phương, con chăm sóc sư huynh con nhiều một chút."

"Sư phụ!"

Tiếng bước chân dần dần đi xa khỏi cánh cửa, trận pháp cũng biến mất theo, Phương Cửu thật sự không biết nên làm cái gì bây giờ, cô biết cái "vân du tứ phương" này khả năng sẽ không nhìn thấy sư phụ mình nữa, chính là cô không biết làm sao mà giữ lại. Sinh tử có mệnh, ai có thể chân chính trường sinh?

Di động hình như vang cả đêm, Phương Cửu vẫn không có tiếp, thẳng đến khi mặt trời mọc, không biết nhớ tới cái gì, cô điên cuồng chạy ra bên ngoài, Lâm Huyền cản cũng cản không được, chỉ có thể chạy theo cô.

Dùng tốc độ nhanh nhất lái xe tới biệt thự Tần Diễn, bảo an không có cản cô, Phương Cửu tiến vào, liền nhìn thấy Tần Bồi cùng Tần Diễn đều ở dưới lầu, mà ở trong căn phòng nào đó tại lầu hai lại phiêu đãng vô số âm khí.

"Bạch Trần đạo trưởng đang mở âm lộ, một hồn của tiểu Lộ ở địa phủ, cần phải mở âm lộ." Tần Bồi không biết ăn cái gì, cả người đều trẻ ra rất nhiều, tóc cũng đen lại, không cần nghĩ, chắc chắn là do sư phụ cứu.

Lâm Huyền cũng gắt gao đuổi theo, sau khi thấy một màn như vậy, nhịn không được lôi cánh tay Phương Cửu, "Trở về đi, sư phụ không muốn em nhìn thấy người đi."

Nghe được Lâm Huyền nói, Phương Cửu lại không nhịn được đỏ hốc mắt, một đêm không ngủ, vẻ mặt tiều tụy, đôi mắt sưng đỏ, nhưng chính cô lại không có phát giác.

Người trước vỗ vỗ vai cô, một bộ từ ái thở dài, "Em yên tâm, sư huynh nhất định sẽ tu luyện cho tốt, về sau tuyệt đối sẽ chiếu cố em thật tốt."

Tần Diễn bên kia nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn nhịn không được đi nhanh về phía trước, liền như vậy mà thẳng tắp nhìn Lâm Huyền, sau đó bẻ cánh tay anh đặt trên vai Phương Cửu ra, trực tiếp ôm người vào trong lồng ngực mình, vuốt đầu cô lại không nói gì thêm.

Lâm Huyền lặng lẽ trợn trắng mắt, nếu anh ta muốn tơ tưởng sư muội, nào còn được đến phần người khác?

Thực mau, âm khí trên lầu bỗng nhiên dần dần tan đi, không bao lâu sau, Phương Cửu thấy một nữ nhân tú lệ ước chừng hơn ba mươi tuổi từ trên lầu đi xuống, sau khi nhìn thấy Tần Bồi, ánh mắt ngưng lại, rồi điên cuồng chạy xuống dưới!

"Tiểu Lộ!"

Hai người ôm nhau thật chặt, tựa như xa cách ngàn năm, mặc cho ai cũng không chen vào được.

Phương Cửu lại một phen đẩy Tần Diễn ra muốn đi lên trên lầu, lại bị người sau giữ chặt.

"Đạo trưởng đã từ cửa sổ đi rồi, con là tiểu Cửu đi? Ông ấy nhờ ta nói cho con, có duyên sẽ gặp lại." Âu Dương Lộ bỗng nhiên xoay đầu, có chút đau buồn nhìn Phương Cửu.

Người sau lắc đầu, điên cuồng chạy lên trên lầu, nhưng chờ cô chạy đến cái phòng kia, lại rỗng tuếch.

Có lẽ là rốt cuộc nhịn không được, cô bỗng nhiên quay người ôm lấy Tần Diễn, khóc lớn thành tiếng, "Thuốc của ông cố anh đâu! Em phải cho sư phụ uống!"

Chẳng sợ ngựa chết chỉ tuỳ ngựa sống! (Chẳng hiểu)

Tần Diễn ôm cô thật chặt trong lồng ngực, không nói gì.

Không biết khóc bao lâu, cuối cùng cô cảm thấy hình như mình bị đánh ngất xỉu, lúc tỉnh lại thì bên ngoài đã tối đen, cô liền nhìn thấy Hồng Vân ngồi ở mép giường mình, không biết đang chơi cái gì trong di động.

Nhìn thấy cô tỉnh lại, lúc này mới nhàn nhạt nói: "Hôm nay Tần Tích tới, nghe được sư phụ ngươi muốn chết, cười thật lâu, sau đó liền đuổi theo."

Phương Cửu: "......" Oan oan tương báo bao giờ mới dứt.

"Sư muội!"

Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, chỉ thấy Lâm Huyền che lại cánh tay nổi giận đùng đùng đi đến.

"Anh nói cho em, Tần Diễn kia căn bản không phải người tốt, rõ ràng chính hắn có đạo pháp, lại còn mướn em bảo hộ hắn, ý đồ đáng chết như vậy, em chia tay với hắn mau, bằng không em liền không có người sư ca này!"

Lâm Huyền xanh mặt, Phương Cửu chưa từng có nhìn thấy anh tức giận như vậy.

"Cánh tay anh......"

"Đừng nhắc tới nữa, đồ bệnh tâm thần! Anh chính là muốn nói cho hắn, khi còn nhỏ chúng ta ngủ cùng nhau, lần đầu tiên em đến tháng vẫn là anh giúp em xuống núi mua băng vệ sinh! Còn có nội y của em đều là anh mua! Còn có......"

Phương Cửu có chút xấu hổ che mặt lại, chỉ thấy Tần Diễn từ bên ngoài đi vào, sắc mặt vô cùng không tốt.

Nhìn thấy anh không vui, Lâm Huyền liền đắc ý, "Hừ, có tiền là ghê gớm a! Đó là do tôi chính nhân quân tử, bằng không sư muội còn có phần đến cậu?"

"Chủ nhân, ta đi về trước." Hồng Vân tựa hồ nhìn không được, trong nháy mắt liền chui vào trong hồ lô.

Tần Diễn hít sâu một ngụm, khóe miệng bỗng nhiên cong lên, nhìn Lâm Huyền cười nói: "Đa tạ chiếu cố."

Phương Cửu: "......" Còn ổn còn ổn.

"Sư muội! Em xem, thế nhưng hắn lại không ăn giấm! Chắc chắc không thích em!" Lâm Huyền che cánh tay đang lắc qua lắc lại, mặt đầy vẻ lên án trừng Tần Diễn.

Phương Cửu cảm thấy thực xấu hổ, vội vàng xuống giường đẩy anh ta đi ra ngoài, Lâm Huyền tựa hồ còn muốn nói cái gì, nhưng cửa lại "rầm" một tiếng bị đóng lại.

Cô xoay người, thấy Tần Diễn vươn tay sờ sờ đầu mình, vẻ mặt mỉm cười, "Em yên tâm, tôi sẽ không trách anh ta."

Phương Cửu: "......" Vì cái gì cô lại cảm thấy giả tạo như vậy!

"Sư phụ đi rồi, cho nên sư huynh...... Khó tránh khỏi sẽ có chút thương tâm, anh không cần để ở trong lòng." Cô cúi đầu nói, trong lòng vẫn có chút không thoải mái.

Tần diễn tiến đến ôm eo cô, cúi đầu hôn giữa trán cô, "Tôi sẽ không để trong lòng, bởi vì trong lòng tôi chỉ có em."

Phương Cửu: "......"

"Ba mẹ anh sao rồi?" Phương Cửu bỗng nhiên nghĩ đến việc này, cảm thấy chắc chắn nam nữ chủ còn đang vui vẻ bên nhau.

"Bọn họ xuất ngoại."

Phương Cửu ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc, mà khi nhìn thấy biểu tình khác thường trên mặt Tần Diễn, vỗ vỗ lưng anh, "Cha mẹ anh có thể là lâu rồi không có gặp mặt, muốn đi hưởng thụ thế giới hai người một chút, ít nhất về sau còn coa thể gặp lại, không giống em......"

"Tôi có gắn thiết bị định vị trên người đạo trưởng, ông ấy không biết."

Phương Cửu hé miệng, vẻ mặt lơ tơ mơ.

Cúi đầu hôn ở môi cô một chút, "Tâm tình tôi thật không tốt, làm sao bây giờ?"

Cho rằng anh ta bởi vì việc của nam nữ chủ, Phương Cửu chỉ có thể ôm anh an ủi nói: "Không có việc gì, về sau bọn họ sẽ trở về."

"Tôi cũng không biết kích cỡ nội y của em!"

Phương Cửu: "......"

Cô còn chưa có lấy lại tinh thần, đã bị ấn ở trên tường, cái hôn cực nóng bỏng tức khắc ngăn chặn âm thanh của cô.

"Kia...... Đó là khi em còn nhỏ... Ưm..." Cô quay đầu đi, một bên thở phì phò, "Anh...... Đừng......"

Cô sẽ chết!

Tần Diễn một tay bế cô lên, đi vào phòng tắm, "Tôi nói cho em một bí mật......"

Vô tận âm thanh tựa như đều bị bao phủ trong tiếng nước......

Aya: Các người có hiểu cảm giác của tôi khi edit từng hành động lời nói của mấy người không? Hả!? Đừng ngược cẩu nữa!!!!!