Mục Tiêu Đã Định

Chương 47: Ai là kẻ phản bội




Ánh tà dương ngã về phía tây, ở cuối chân trời nhuộm một màu đỏ thẳm, đó là một phong cánh đẹp đẽ đến mức có thể khiến người khác sợ hãi.

Bước ra khỏi phòng mô phỏng phi hành, Phong Ấn nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài chiếc cửa sổ ở hành lang, ánh mắt anh phản chiếu trên đó, đôi lông mày anh bất giác giãn ra.

Phòng mô phỏng phi hành ở tầng hai, mà gara lại ngay phía dưới tòa nhà này. Phong Ấn chỉ nhìn thoáng qua đã thấy phần đuôi chiếc xe Jeep quân dụng của Lôi Vận Trình. Nhóc con này, đã về mà cũng không nói anh biết một tiếng. Phong Ấn lấy điện thoại ra gọi cho cô, khóe môi bất giác cong lên.

Tiếng chuông điện thoại di động kéo Lôi Vận Trình về hiện thực, lúc này cô mới ý thức được ai đang ôm mình, bỗng chốc cô lùi về sau thoát khỏi vòng tay Lục Tự. Tiếng chuông này là tiếng chuông cô cài đặt riêng biệt cho Phong Ấn, giây phút này nghe được lại mỉa mai đến như vậy, cô khom người nhặt túi rơi trên mặt đất, lục tìm điện thoại rồi nhìn chằm chằm vào nó.

“Là Phong Ấn.”

Lôi Vận Trình xoay mặt sang hướng khác, đầu đặt lên thân xe, cô bụm miệng bật khóc vô cùng đè nén.

Lục Tự nhìn cái ót trắng nõn của cô, anh ta nhếch môi cười tự giễu chính bản thân mình, cô gái này vẫn luôn luôn duy trì sự kháng cự vốn có của cô đối với anh ta, chắc hẳn cô đã chịu đã kích cực lớn mới có thể khiến cô gái kiên cường như cô bỗng chốc bị mất phương hướng, cô quên anh ta là ai, cho nên cô ta mới có thể dựa dẫm vào anh ta như thế.

Một cơn gió lạnh thổi qua, hơi thở còn cô đọng lại trong không khí của cô vừa rồi nhanh chóng bị gió cuốn đi, tiêu tan không còn dấu vết, giống như hình ảnh cô gái vừa rồi vừa úp mặt khóc trong lòng anh ta chỉ là ảo giác của bản thân mình.

Phong Ấn gọi cho cô đã lâu mà vẫn không có ai bắt máy, sau đó anh lại gọi đến ký túc xá, cũng không có ai nhận cuộc gọi, nhưng mà kỳ lạ là ngay sau đó Lôi Vận Trình liền gọi lại cho anh.

“Em gái niềng răng, anh thấy —–”

Vừa bắt máy, Phong Ấn vẫn chưa kịp nói hết câu đầu tiên thì đã bị cô cắt ngang.

“Em về rồi, vừa rồi đi tìm Tiểu Tô rồi ở lại bên đó một lúc nên không mang điện thoại theo, em hơi mệt, phải đi tắm rồi ngủ một giấc, tối nay sẽ đến tìm anh, bye.” Lôi Vận Trình nói liền một mạch, cô hoàn toàn không cho anh cơ hội nói chuyện, sau đó kết thúc cuộc gọi.

Trên môi Phong Ấn vẫn còn giữ nguyên tư thái nói chuyện, mà bên tai anh đã truyền đến tiếng tút dài ngắt cuộc gọi, anh chỉ còn cách bất đắc dĩ lắc đầu.



“Có phải anh đã biết tất cả rồi không?” Lôi Vận Trình khóc nức nở đến mức toàn thân phát run.

Lục Tự tiến lên, hai tay anh ta chống bên cạnh hông cô, vẫn cẩn thận duy trì khoảng cách không chạm đến cô. “Biết cái gì?”

“Biết lúc trước Phong Ấn và Hạ Viêm Lương có…” Lôi Vận Trình nghẹn ngào, cô nói không nên lời, phảng phất cứ như nếu cô không nói thì đó sẽ không phải là sự thật, cô không nói thì sẽ không có sự tồn tại của Linh Linh.

Quả nhiên, cuối cùng cô ấy cũng đã biết chuyện cô bé đó. Lục Tự cúi đầu chăm chú nhìn vào sau ót cô, Lôi Vận Trình chưa bao giờ để bản thân mình lộ vẻ yếu đuối như thế trước mặt anh ta. “Có thể… những chuyện tôi biết chỉ là một phần của sự thật, hơn nữa, chuyện này nói từ miệng của tôi, em sẽ tin sao?”

“Tôi không tin, không tin, ai nói tôi cũng không tin, không tin…”

Lôi Vận Trình cứ lặp đi lặp lại bằng giọng nói yếu ớt, giống như bị mê muội.

Lục Tự nắm lấy cổ tay cô, “Chỗ này đau không?”

Bức tường che chắn tâm lý mà Lôi Vận Trình vừa xây dựng lên bỗng chốc sụp đổ, Lục Tự đang nhắc nhở cô, trên tay cô đang hiện diện vết cắn rướm máu của Linh Linh, chứng cứ ở hiện thực tồn tại rõ ràng như thế.

“Có phải đàn ông đều thích nhớ mãi không quên tình nhân cũ hay không?” Lôi Vận Trình tức giận xoay người, lúc này cô mới chợt phát hiện Lục Tự đã đứng cách cô rất gần, gần đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở của anh ta.

Lục Tự hơi cúi đầu, môi anh dừng lại trước cánh môi cô, nhìn thẳng vào ánh mắt ướt đẫm của cô. “Tại sao em không đi hỏi cậu ta?”

Lôi Vận Trình đề phòng dựa lên thân xe, hai tay cô đặt phía trước anh ta với ý muốn ngăn anh ta đến gần hơn nữa.

Lục Tự cố ý đến gần hơn, “Hỏi cậu ta, rốt cuộc Hạ Viêm Lương đứng ở vị trí nào trong lòng cậu ta, hỏi cậu ta, yêu cô ta nhiều hơn, hay là yêu em nhiều hơn…”

Khoảng cách giữa cô và anh ta quá gần, gần đến mức Lôi Vận Trình có thể nhìn thấy rõ trong mắt Lục Tự đang ẩn hiện cả hai trạng thái tàn nhẫn lẫn cảm tình dày đặc, gần đến mức cô có thể nhìn thấy trong con ngươi đen láy của anh ta đang phản chiếu hình ảnh chật vật của bản thân, Lôi Vận Trình kia vô cùng xa lạ đối với cô.

Cánh tay chống lên thân xe của Lục Tự vừa đúng đã che khuất một hình ảnh, do đó cô không biết, trong lúc họ còn đang giằng co, có một người đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng rất dễ bị hiểu lầm này.

Cô đẩy Lục Tự ra, bàn tay tùy tiện lau nước mắt, cô giật ba lô trên tay anh ta rồi xoay người rời đi, vẫn chưa đi được hai bước cô đã dừng lại. “Chuyện này anh đừng nói lung tung khắp nơi.”

Lục Tự cười nhạo. “Chuyện đó ư? Chuyện khiến em vừa khóc trong lòng tôi?”

Lôi Vận Trình dường như chưa từng phí sức trong việc đấu võ mồm với anh ta. Cô bước đi, Lục Tự chờ cô đi xa, anh ta nghiêng đầu nhìn về hướng khác, bóng người đứng ở nơi đó đã không còn nữa.

Giờ tập luyện buổi sáng hôm sau Phong Ấn là người dẫn dắt cả đội, anh cố ý chạy chậm chờ đến hàng cuối rồi chạy theo Lôi Vận Trình. “Không phải em nói mua điểm tâm cho anh sao? Thức ăn đâu?”

Lôi Vận Trình kéo vành nón xuống rất thấp nên Phong Ấn không thấy được vẻ mặt của cô. “Nửa đêm đói nên em ăn hết rồi.”

Phong Ấn hơi ngạc nhiên. “Ăn hết?”

“Không thừa thứ gì cả.”

“Cô bé tham ăn, hôm nay phạt em chạy nhiều hơn hai vòng để giúp em tiêu hao năng lượng.”

“Vâng.”

Vốn dĩ là Phong Ấn chỉ nói đùa, anh không ngờ rằng thế mà Lôi Vận Trình lại làm thật. Phong Ấn gọi cô hai tiếng, Lôi Vận Trình cứ như không nghe được tiếng anh gọi, cô chạy càng lúc càng xa. Phong Ấn đứng chờ cô chạy xong một vòng đến trước mặt anh mới giơ tay giữ cô lại.

“Gọi em không nghe à?”

Lôi Vận Trình thở gấp, cô đứng nghiêm. “Phong đại đội trưởng vừa mới nói phạt chạy thêm hai vòng.”

Phong Ấn cảm thấy buồn cười nhướng mày, “Nghe lời vậy sao, anh nói phạt em, em cũng nghe?”

“Vâng!”

Lôi Vận Trình trả lời rất dõng dạc, thái độ nghiêm túc của cô cuối cùng cũng khiến ý cười trên gương mặt Phong Ấn hơi cứng lại, anh hơi khom người nhìn gương mặt nhỏ nhắn nghiêm túc của cô ẩn dưới vành nón. “Tính toán với anh hả? Anh chọc giận em sao đồng chí Lôi Vận Trình?”

Lôi Vận Trình không nói chuyện, đôi môi nhỏ nhắn của của cô nhếch lên.

Mọi người xung quanh đều nhìn thấy, cứ nghĩ đây chỉ là màn cãi nhau của vợ chồng son, trong mắt mọi người đều đầy vẻ trêu chọc, Phong Ấn thấy họ không nói gì nên cũng đành thôi.

Mãi cho đến lúc kết thúc, Phong Ấn cũng không hề nhận được ánh nhìn nào từ Lôi Vận Trình.

Giống như thường ngày, anh lấy thức ăn xong thì thường đi đến bàn ngồi cùng cô, vừa cầm đũa lên, anh đã thấy cô bưng khay thức ăn đứng dậy nhanh chóng đi đến một bàn thật xa dùng bữa cùng những nữ đồng nghiệp khác.

Bên cạnh có vài người cười khẽ, ngay lập tức có giọng nói truyền đến. “Phong đại đội trưởng, sao Tiểu Lôi nhà cậu lại không để ý đến cậu thế?”

Phong Ấn cũng không hiểu nhún vai. “Phụ nữ mà, mỗi tháng thường có vài ngày như vậy.”

“Cậu lừa chúng tôi đúng không, tôi thấy không giống, tính cách Tiểu Lôi tốt như vậy, nhất định cậu đã làm gì chọc con gái nhà người ta rồi, còn không mau đến dỗ dành đi?”

“Đừng nên nuông chiều phụ nữ quá, càng dỗ càng dữ hơn.”

Phong Ấn vừa ăn cơm vừa không bụng đùa giỡn với mọi người, lúc vô tình ngẩng đầu, anh chạm phải ánh mắt của Lục Tự. Hai người cứ đối mắt với nhau một lúc, Phong Ấn hơi giương môi chuyển tầm nhìn tiếp tục ăn cơm.”

Tiểu Tô day day tay của Hướng Bắc Ninh, nhỏ giọng hỏi: “Hai người họ sao vậy?”

“Không biết.” Hướng Bắc Ninh lắc đầu, “Cả ngày đều như vậy, em ăn cơm đi.”

Tiểu Tô bĩu môi, chống cằm làm mặt quỷ với cậu ấy.

Lúc này, bỗng nhiên từ bên trong phòng có hai người bước ra, một người là Ngũ chính ủy, đi bên cạnh ông ta là một người phụ nữ, giày cao gót dẫm lên nền đất phát ra tiếng lộc cộc, trong không gian tương đối yên tĩnh ở căn tin này, âm thanh đó có vẻ vô cùng lạ lẫm.

Ánh mắt Tiểu Tô bỗng chốc mở to, tay đập lên bàn. “Ninh Ninh mau nhìn kìa! Người đó không phải là Hạ Viêm Lương sao?”

Hướng Bắc Ninh quay đầu, cậu ấy cũng bất ngờ, rồi vô thức nhìn về phía Lôi Vận Trình.

Nữ đồng nghiệp bên cạnh xô xô cô, lúc này Lôi Vận Trình mới hồi phục tinh thần trở lại, đầu vừa ngẩng lên đã vừa đúng lúc đối mặt với ánh mắt tràn ngập ý cười của Hạ Viêm Lương.

Mùi nước hoa quen thuộc xộc vào mũi, kèm theo đó là tiếng bước chân chói tai đang tiến gần đến chỗ mình, Phong Ấn không cần nghĩ cũng biết đó là ai.

“Phong Ấn, lâu rồi không gặp, em có thể ngồi đây không?”

Hạ Viêm Lương nghiêng đầu, hỏi bằng chất giọng vô cùng nhẹ nhàng, thanh âm không lớn cũng không nhỏ, nhưng lại đủ để người xung quanh nghe thấy.

Lôi Vận Trình gấp gáp và hai đũa cơm rồi đứng bật dậy rời đi, không hề đưa mắt nhìn bọn họ một lần. Động tác buông đũa của Phong Ấn không nhanh cũng không chậm, anh với tay lấy khăn giấy lau khóe miệng. “Đương nhiên có thể.”

Nhưng mà không chờ cô ta ngồi xuống, Phong Ấn đã nở nụ cười cực kì máy móc với cô ta: “Chỉ là tôi đã ăn xong rồi, xin cô cứ tự nhiên.” Sau đó, anh không hề nán lại một giây nào mà rời đi.

Sắc mặt Hạ Viêm Lương vô cùng khó coi, cô ta xấu hổ đến mức bấu chặt túi xách.

“Phụt —–” Tiểu Tô che miệng suýt chút nữa là cười ra tiếng, cô ấy cúi đầu cố nén. “Phong đại đội trưởng quá xấu xa rồi.”

Những người không liên quan vẫn cắm cúi ngồi ăn, gần như không có ai để ý đến sự xuất hiện của cô ta. Lục Tự cười khẩy châm biếm, sau đó đội mũ rời đi.

Lôi Vận Trình chưa đi được mấy bước đã bị Phong Ấn đuổi theo rồi trực tiếp kéo đến vườn hoa nhỏ, lúc này mọi người nếu không ở căn tin ăn cơm thì cũng đã về nghỉ trưa, trong vườn hoa rất thanh tịnh. Bàn tay Phong Ấn xoa xoa gương mặt nhỏ của cô thì bị cô đẩy ra, chỉ nhìn thoáng qua anh đã thấy một mảnh gì đó màu trắng bên trong tay áo của cô. Bỗng nhiên Phong Ấn nắm lấy cổ tay cô, kéo tay áo cô lên, quả nhiên nhìn thấy tay cô được băng bó mảnh băng gạc màu trắng, anh không khỏi nhíu mày.

“Sao tay lại bị thương?”

“Bị cắn.”

“Cắn?” Hàng mày của Phong Ấn cau càng sâu hơn. “Bị con chó nhỏ cắn? Tiêm ngừa chưa? Sao lại không nói với anh? Có đau không em?”

Anh khẩn trương hỏi cái này, hỏi cái kia như thế, Lôi Vận Trình kinh ngạc nhìn vẻ mặt đau lòng của anh, yết hầu cô đau đớn.

“Là trẻ con cắn.”

Cô vừa nói xong nước mắt đã chảy xuống, dáng vẻ nhỏ nhắn uất ức khiến Phong Ấn cảm thấy rất buồn cười, anh vội vàng ôm cô vào lòng, vừa lau nước mắt cho cô vừa dỗ dành. “Bao nhiêu tuổi rồi mà còn khóc, nói anh nghe nào, trẻ con nhà ai mà lại hư như thế dám bắt nạt Trình Trình của anh, anh trai giúp em đánh nó.”

Phong Ấn vừa nói xong cũng cảm thấy buồn cười bản thân, “Hồi bé, đã không ít lần anh và Lôi Dật Thành đánh nhau vì em, không thể tưởng được đã từng tuổi này mà vẫn như thế.”

Áp trán mình vào trán cô, anh nhìn thẳng vảo ánh mắt ướt đẫm của cô, không khí bỗng chốc trở nên mờ ám. Phong Ấn hôn lên nước mắt cô, cẩn thận từng li từng tí, giống như là một loại trân châu quý gì. “Vừa rồi anh không để ý đến cô ta, tất cả mọi người đều có thể làm chứng, biểu hiện của anh tốt như thế mà chủ nhân còn không vừa lòng, nói cho anh biết, rốt cuộc em bị gì được không? Anh làm sai điều gì? Nếu không sao cử chỉ của em lại khác lạ vậy?”

Lôi Vận Trình kiên quyết không nói, Phong Ấn trừng mắt nhìn cô, anh phát hiện bản thân mình dùng cách nào cũng bất lực, dáng vẻ vô cùng thất bại vò vò tóc. “Không nói cũng được, em tức giận chuyện gì cũng được, nhưng có thể đừng thờ ơ với anh được không? Khiến anh cảm thấy giống như mình bị vứt bỏ vậy, Trình Trình ngoan, cười với anh đi nào?”

Trước khi chính thức ở bên cạnh nhau, Phong Ấn cũng không hề biết anh có thể vì một người phụ nữ mà hạ thấp chính mình. Anh là mẫu đàn ông kiêu ngạo hơn bất kì ai, cũng giống như bố của anh, người duy nhất có thể khiến kẻ có tính cách lạnh lùng như Phong Hạo cúi đầu chỉ có một mình mẹ của Phong Ấn.

Từ trước đến nay Lôi Vận Trình tin rằng dù đàn ông có bất khả chiến bại đến mức nào đi nữa thì trong lòng họ cũng phải có một người phụ nữ vĩnh viễn là điểm yếu chí mạng mà họ không thể gạt bỏ được. Cúng như Phong Hạo trước mặt Lâm Thất Thất, Lôi Khải trước mặt Thương Tiểu Thiền, Lôi Dật Thành trước mặt Tử Du…

Không biết vì sao cô lại nhớ đến chuyện ở quán bar vài năm trước, Lục Tự đã từng nói với cô:

—– Hạ Viêm Lương là người duy nhất có thể kết thúc trò chơi này.

—– Nếu sau này bọn họ có chia tay, tuyệt đối không phải là Phong Ấn không cần cô ta.

Còn có dáng vẻ lạnh lùng của Phong Ấn khi Lục Tự kéo cô vào căn phòng nhỏ khác, những chuyện cô bị xem thường trước đó dần dần hiện lên trong đầu cô.

Tất cả mọi người đều biết anh và Hạ Viêm Lương đã từng yêu nhau đến như vậy, tất cả mọi người đều nhắc nhở cô, cô gái này chính là trở ngại lớn nhất giữa cô và Phong Ấn trong lúc đó.

Nhưng là cô bướng bỉnh, cho đến giờ đều không tin sẽ không có gì là không vượt qua được, chỉ cần cô nỗ lực thật nhiều, chỉ cần cô yêu anh thật nhiều.

Nhưng sự thật có là những nỗ lực của cô đã đủ chưa?

Người đàn ông trước mắt này và hình ảnh ấm áp mà cô chứng kiến được ở nhà của Hạ Viêm Lương chồng chất lên nhau, trong lòng Lôi Vận Trình chua chát đau đớn. “Có chuyện muốn nói với anh, ngày hôm qua em đã ngắm vừa ý một mẫu nhẫn, nhưng mà… hơi đắt.”

Ngay lập tức Phong Ấn như trút được gánh nặng, anh hôn một cái lên môi cô, trong con ngươi đen láy hiện ra ý cười. “Anh còn tưởng là chuyện gì, ngày mốt là cuối tuần rồi anh dẫn em đi mua, ngoài ra… Anh cũng sẽ nói cho em biết, tất cả những chuyện em nên biết.”

Trong lòng Lôi Vận Trình vẫn luôn bị nghẹn, cô cố nén cảm xúc lại rồi gật gật đầu, một lát sau cô lại lắc lắc đầu, ôm chặt lấy cổ anh. “Không, anh mua nhẫn cho em là được rồi, chuyện khác em không muốn biết.”

Nước mắt cô chảy vào trong cổ áo Phong Ấn, mang theo sự lạnh lẽo. “Em cần phải biết, như vậy mới công bằng với em. Ngoan nào, đừng khóc, em khóc sưng cả mắt có phải là muốn toàn đoàn lên án anh không?”

Gió mùa này rất lạnh, độ ấm trong lòng bàn tay Phong Ấn lại giống như không thể nào thấm vào lòng cô. Lôi Vận Trình để mặc anh lau nước mắt cho mình, cô không nói gì cả, chỉ yên lặng dựa vào lòng anh nghe thanh âm êm dịu của anh đang dỗ dành cô, không biết vì sao cô lại cảm thấy sự ấm áp này cách càng lúc càng xa cô.

“Trình Trình, nói yêu anh đi.”

Phong Ấn hôn nhẹ lên trán cô, đôi con ngươi đang rũ xuống đang in hình bóng của cô có cơn sóng ngầm cuộn cuộn không nhìn thấy được.

“… Yêu anh.”



Cùng khoảng thời gian đó, Lục Tự mua thuốc lá xong, vừa bước ra ngoài đã nhìn thấy Hạ Viêm Lương đứng bên ngoài nhà phục vụ quân nhân chờ anh ta, hai người cũng từng là người quen cũ, anh ta không có thiện ý nói chuyện mà trực tiếp bước đi vào vấn đề.

“Muốn nói gì thì cứ nói thẳng đi, tôi còn phải về nghỉ trưa nữa.”

Hạ Viêm Lương nhếch môi lạnh nhạt, “Con người của anh luôn thẳng thắn như vậy.”

Lục Tự không nói gì, Hạ Viêm Lương lấy một chiếc túi chứa DV từ trong túi xách ra đưa cho anh ta. “Làm phiền anh giúp tôi đưa thứ này cho Lôi Vận Trình.”

Lục Tự không động đậy.

“Chỉ là một chiếc DV thôi mà, cũng đâu phải đồ vật nguy hiểm gì, đừng đề phòng tôi như vậy chứ?” Hạ Viêm Lương nhún vai vô tội.

Lục Tự ngậm thuốc, do dự một lúc anh ta mơi đưa tay tiếp nhận. “Tại sao tôi phải giúp cô?”

“Không chỉ là giúp tôi, cũng xem như anh giúp bản thân mình.” Hạ Viêm Lương rút điếu thuốc trên môi anh ta xuống, đưa lên miệng mình rít một hơi. “Tôi biết anh rất quan tâm đến cô bé kia, còn con gái của tôi thì lại cần một người bố.”

Lục Tự nhìn chằm chằm cô ta một lúc, “Lê Duệ thật sự rất yêu cô, cậu ta thà phản bội anh em cũng phải ở bên cạnh cô.”

Vẻ mặt Hạ Viêm lương trở nên suy sụp, “Những chuyện đó không liên quan đến anh.”

Lục Tự buông tay, “Không quan hệ đến tôi, nhưng tôi cũng không muốn giúp cô làm lớn việc, hay nói đơn giản là, cô đang thay Lê Duệ khiến Phong Ấn cởi bỏ quân trang? Nếu là như thế, thật sự xin lỗi, tôi không thể giúp chuyện này được.”

“Nếu tôi muốn làm lớn chuyện, Phong Ấn vẫn có thể thuận lợi làm đội trưởng kiêu ngạo vui vẻ ở đây sao?” Hạ Viêm Lương cười lạnh, đôi môi đỏ chói của cô ta phả ra một làn khói. “Tôi tin Lôi Vận Trình cũng giống tôi, Lục Tự, chẳng lẽ anh cam tâm ở đây nhìn bọn họ ngày ngày ân ân ái ái trước mắt anh sao? Con người ai cũng giống nhau, ích kỷ như nhau, tôi vì con gái của tôi, anh vì bản thân của anh, không có gì là không tốt, hơn nữa, tôi nói cho anh biết một vấn đề, lúc con người yếu đuối nhất, họ rất dễ dàng yêu một người khác, nam nữ đều như thế, anh là người thông minh, hẳn là biết nắm lấy cơ hội.”

Vào giây phút này, trong mắt Hạ Viêm Lương thậm chí mang theo một khí thế bức người, Lục Tự hài hước nhếch mày. “Đây là kinh nghiệm của cô, cám ơn đã chỉ dạy.”

Hạ Viêm Lương không nói câu gì mà xoay người rời đi.

Lục Tự về ký túc xá, anh ta lăn qua lăn lại không thể ngủ được, sau đó anh ta cầm chiếc DV ra ban công, suy nghĩ tới lui vẫn mở ra xem.

Hình ảnh trong đó khiến Lục Tự cau mày, anh ta ấn vào nút tua nhanh, xả cho đến khúc gần cuối cũng vẫn không có gì đặc biệt, vừa định tắt thì bỗng chốc trên màn hình tối om hiện đang phát một cảnh không có tiếng động, sau đó lại phát ra âm thanh, sau đó nữa —–

Lục Tự chợt ngẩn ra.

Hình ảnh đó kéo dài không lâu, âm thanh không rõ ràng như vẫn có thể phân biệt được, xem ra đây là một đoạn bị chụp bất ngờ, đương sự không hề hay biết.

Xem xong tất cả Lục Tự mới chậm rãi khép chiếc DV lại, tim anh ta không khỏi đập nhanh hơn, máu toàn thân như chảy ngược, anh ta châm một điếu thuốc bình ổn bản thân, cảm xúc dần dần trở nên phấn khởi.

Phong Ấn, đã thế này thì cậu không thể trách bất kì ai, chỉ có thể trách cậu xui xẻo mà thôi…