Nặc Sâm Đức

Chương 29




Tấm hình kia được An Tư Đông để trong tập ảnh, mấy tấm hình khác để phía trên. Cô không có sũng khí như Khúc Duy Ân dám đem hình người trong lòng để dưới gối, sợ mình nhìn lâu một chút thì vẻ mặt bình tĩnh của mình sẽ mất đi.

Chỉ có lúc thật sự quá nhớ anh, cô mới thừa dịp trong phòng không còn ai lấy hình ra ngắm, cẩn thận nhớ lại khuôn mặt quen thuộc. Ngón tay chỉ sờ bốn góc, cũng không dám đụng vào giữa hình, sợ làm cho tấm hình cũ đi, hình sẽ mờ rồi không thể hình thấy rõ nữa. Giống như lúc tấm hình này trong tay chủ nhân kia suốt ba năm, một góc nhỏ màu đỏ sẩm kia chưa bao giờ đụng vào.

Cô như cũ kiên trì không ngừng gọi cho Khúc Duy Ân. Lúc đầu điện thoại còn thông báo ” Số điện thoại qúy khách vừa gọi không liên lạc được” , sau lại biến thành”số điện thoại quý khách vừa gọi đã tắt máy”, rồi chuyển thành “Số điện thoại quý khách vừa gọi hết hạn sử dụng “, cuối cùng vĩnh viễn biến thành “Số quý khách vừa gọi đã không còn”.

Những phương tiện liên lạc khác, QQ, BBS, cô gửi đi cũng không có hồi âm.

Thậm chí có lần cô mượn điện thoại ông Tất len lén gọi cho anh, anh nhận. Cô mới vừa thấp thỏm nói một tiếng: “Là em.” Trong tay nghe liền truyền tới tiếng ” tuýt .. tuýt”.

Đáy lòng như thủy tinh tan thành trăm mảnh.

Bị cự tuyệt nhiều lần, cô không khỏi hoài nghi, có lẽ anh thật quá ghét cô, ngay cả một câu cũng không muốn nói với cô. Cô càng đi quấy rối anh, có phải anh càng ghét cô không?

Cho nên từ từ, cô cũng buông tha việc tìm anh.

Khúc Duy Ân cứ như vậy biến mất trong cuộc sống của cô. Anh là cầm được thì cũng buông được, cho nên lần này, anh buông xuống.

Trâu Du sau đó cũng có gọi cho cô. Vừa bắt đầu cô cũng từ chối không tiếp, sau lại cô nghĩ, Khúc Duy Ân từ chối không nhận điện thoại của mình thì có lẽ y cũng có tâm trạng này. Suy bụng ta ra bụng người, nên cho người ta một câu trả lời chính xác, định gọi lại cho y điện thoại lại vang.

Vì vậy cô nhận điện thoại của Trâu Du. Đối phương vội nói: “Đông Đông, anh. . . . . .”

Cô chen ngang: “Tôi yêu Khúc Duy Ân.”

Đối phương có chút kinh ngạc.

“Chính là QWE, ” cô nói, “Tôi yêu anh ấy.”

Đối phương im lặng một lúc lâu, lại hỏi một câu: “Hai người đang quen nhau à?”

Cô không trả lời.

Trâu Du tự nhiên hiểu, cẩn thận hỏi: “Bí đao, anh có thể làm bạn với em không?”

Cô nói: “Cách làm người và tính cách của anh không phải loại tôi thích, quan điểm sống cũng khác nhau, coi như làm bạn, có lẽ cũng chỉ có thể thuộc loại hời hợt, không có cách nào thân được.”

Trâu Du cũng không nói gì nữa. Từ đó y không tìm cô nữa.

Hè năm nay trôi qua có chút khác ba năm kia, cô vẫn như cũ ở lại ký túc xá, vân may vẫn như cũ xui xẻo không đỡ nổi, vẫn như cũ bị cảm rồi ho, vẫn như cũ bị thất tình.

Nhưng vừa giống lại có chút không giống mấy năm trước. Ít nhất từ mùa hè ấy, cô không còn thất tình nữa.

Trong lúc nghỉ hè xảy ra hai chuyện lớn liên qua tới WOW .

Chuyện thứ nhất là chuyện tốt. Đầu năm Bắc Mĩ đã login bộ phim tài liệu đầu tiên của WOW The Burning Crusade》 cũng qua khảo sát, vào khoảng tháng 9 đã đưa vào hoạt động trong nước. Trên đường, trạm xe buýt, trạm xe lửa, khắp nơi có thể thấy được tấm quảng cáo kếch sù của « the Burning Crusade » (1) , không khí cực kỳ hào hứng, trở thành game được mong đợi nhất của năm.

Chuyện thứ hai thì rất tệ. Có một sinh viên năm ba khó sinh vật, đã từng là thủ khoa cấp ba của tỉnh nào đó, vì mê WOW, bị nợ mười môn, bị trường ra lệnh cưỡng chế nghỉ học. Gia đình bạn này thuộc dang đơn thân, gia cảnh nghèo khổ, cha mất sớm, một mình mẹ cực cực khổ khổ nuôi anh lớn, thi đậu đại học T, còn là được thủ khoa nữa, mọi người đều cho là tương lai sẽ rất tươi sáng, không ngờ tới đại học cũng không thể tốt nghiệp. Người mẹ của bạn sinh viên này cầu xin nhà trường có thể giữ con mình ở lại học tiếp, đành phải leo lên tòa nhà cao, lấy cái chết làm điều kiện. Mặc dù cuối cùng được cảnh sát cứu được, chuyện này vẫn bị truyền ra ngoài, báo nào cũng đăng, nhất thời WOW thành tiêu điểm bị mọi người chỉ trích.

Vì vậy lúc khai trường, ngày 3 tháng 9 , 《« the Burning Crusade 》 phát hàng trước ba ngày, nhà trường muốn giảm sức ép của dư luận, tuyên bố chặn game WOW với tất cả ID của trường.

Kiếp sống một năm lẻ hai tháng ở WOW của An Tư Đông, cứ như vậy kết thúc.

Sau đó là những ngày tháng cô đơn, cô không còn đi phó bản với nhóm, mỗi ngày chỉ cởi ngựa dạo khắp bản đồ thế giới. Northshire Abbey, Elwynn Forest, Westfall, Redridge Mountains Deadmines Gnomeregan, Dustwallow Marsh, things Plaguelands, Hillsbrad Foothills, thậm chí là Stratholme, Naxxramas, những nơi mà hai người từng đi chung, cô không biết đi qua bao nhiêu lần, hi vọng tìm được bóng hình cũ.

Nhưng đây chỉ là một game, dù đó được làm tới mức tỉ mỉ giống như thật thì đó cũng chỉ là một đồng 0101 trong server thôi. Một acc đã xóa, một người đã AKF, sẽ không còn được lưu lại bất kỳ dấu vết gì.

Có một ngày đứng ngay cánh đồng tuyết trắng, cô đột nhiên nhớ đến rất lâu trước kia, mới vừa max level thì có một lần mấy người FREE mang cô cày đồ trong phó bản. Vừa đánh vừa nói chuyện ở TS, không biết nói đến đề tài bí mật gì đó, mấy người tụm lại chọc Nại Hà Tình Thâm, nói “Bí mật nhỏ” của anh gì gì đó. Khi đó cô còn không biết Nại Hà Tình Thâm thích sư tỷ Tịnh Thủy, ngu ngu ngơ ngơ hỏi: “Bang chủ Nại HÀ có bí mật nhỏ gì vậy?”

Khúc Duy Ân nói: “Ổng thì có cái bí mật gì lớn được, còn không phải là ——”

Nại Hà Tình Thâm thẹn quá thành giận: “Ông dám nói ra ngoài thử đi! Có tin tôi đem bí mật nhỏ của ông nói ra luôn không?”

Không biết lúc đó sao cô lại ngu như vậy, cư nhiên hỏi thật: “một cái đại lão gia như you cũng có bí mật nhỏ? Cái gì vậy?”

Một người trong TS huýt gió ồn ào lên. Khúc Duy Ân rất bình tĩnh, vừa chỉ huy mọi người đánh quái nhỏi, vừa mật qua cho cô.

[W From][QWE]: bí mật của tôi a, chôn ở cánh đồng tuyết cở lục địa thứ ba của Azeroth, đến lúc đó you tự đi moi ra, tôi liền nói cho em biết.

Ngày đó cô thật ngốc mà, anh không chịu nói, cô lại len lén chạy đi hỏi Liễu Như Mi: “Lục địa thứ ba của Azeroth ở đâu vậy?”

Liễu Như Mi trả lời: “Phụt. . . . . . Còn chưa mở lấy đâu ra.”

Cô hỏi: “Vậy lúc nào thì mở?”

Liễu Như Mi nói: “Lên xem thông tin đi, đầu năm sau sẽ ra một bộ tài liệu, có lẽ tới lúc đó sẽ biết. Chỉ là chờ bên mình ra thì cũng khoản thời gian này vào năm sau.”

“Thời gian nay vào năm sau” đã tới, mà cái bí mật được chôn ở cánh đồng tuyết, ngoại trừ cô không người nào quan tâm.

Cuối cùng cô vẫn không thể chơi 《The Burning Crusade》, lên trang web xem giới thiệu, mới biết mở không phải là lục địa mới Azeroth, mà là Ngoài Hành Tinh. Nơi đó đầy núi lửa, căn bản không có cánh đồng tuyết.

Cái cánh đồng tuyết chưa được mở ấy cũng thành một kỷ niệm mơ hồ xa xôi.

Có lúc cô đứng ở bờ biển, nhìn mặt biển vô tận kia, không nhịn được sẽ nghĩ: trong warcraft cái nơi bị nước biển vây quanh, đích tới của đó là gì? Có thể giống như phim 《 The Truman Show 》(2), tận cùng của thế giới là một bước tường trong suốt, phía trên là may trắng nước xanh? Hay là, trong nước biển vô tận kia, giữa Eastern Kingdoms và Kalimdor, thật ra nơi cất giấu là đại lục mới vẫn chưa có người khám phá ra?

Blizzard như vậy thích che giấu, card nhiệm vụ che giấu nhiều chuyện xì căng đan, có lẽ, thật sự có thể.

Vì vậy, một ngày nào đó khi cô chờ ở Menethil Harbor đợi chiếc thuyền nhỏ của Auberdine, chờ lâu cũng không thấy đến, cô đành phải thử một lần.

Cô nhảy xuống ngựa, tung người nhảy vào nước biển xanh vô tận kia, bắt đầu bơi lội.

Bơi cách cảng một khoản, nước biển chuyển thành xanh đậm. Trên màn hình nhảy ra một câu cảnh cáo màu vàng: “Bạn đã bước vào vùng biển sâu, bơi lâu sẽ làm cho bạn thấy mệt mỏi.” đồng thời xuất hiện một con số đếm ngược màu vàng.

Nữ Priest mang theo ý chí của cô, tiếp tục hướng biển bơi đi.

Chiếc thuyền Auberdine lướt qua người cô, biến mất ở một nơi gần ấy. Sau lưng Menethil Harbor càng ngày càng xa, x axa phía trước có một hình ảnh mơ hồ, giống như là hình một ngọn núi lại có thể là một đám mây đen, hình ảnh ấy như thoi thúc bạn hướng tới vậy.

Con số màu vàng cuối cùng cũng đếm xong, trên người nữ priest bắt đầu nhảy ra những con số giảm máu.

[ Bí Đao Mùa Hè kiệt sức, mất 1154 điểm sinh mệnh. ]

[Bí Đao Mùa Hè kiệt sức, mất 1342 điểm sinh mệnh.. ]

Bơi tiếp về phía trước, thêm chút nữa, có lẽ trước mắt sẽ xuất hiện một khối lục địa bị tuyết bao phủ, bí mật được chôn ở nơi đó, có thể rất nhanh sẽ tìm ra.

[ Bí Đao Mùa Hè kiệt sức, mất 1275 điểm sinh mệnh. ]

[Bí Đao Mùa Hè kiệt sức, mất 1487 điểm sinh mệnh.. ]

[ Bí Đao Mùa Hè chết. ]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.