Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời

Chương 148: Hoàng tử bệnh kiều (73)



Edit: ULies

Beta: Ư Ư

Ban đêm, càng ngày càng lạnh.

Khi Hiên Viên Vĩnh Hạo xuất hiện lần nữa trước cửa Thừa Hoan Điện, mùi máu tươi đã tràn ngập.

Vốn dĩ trước cửa đã chất đầy thi thể, nay lại thêm mấy trăm cỗ thi thể khác.

Trong Thừa Hoan Điện, Đại hoàng tử đầu tóc tán loạn bị trói gô quỳ trên mặt đất.

Không ngoài dự đoán của Hiên Viên Vĩnh Hạo, Hoàng đế bệ hạ vốn còn một hơi thở mỏng manh, nay lại bị người nào đó một đao chém chết.

Khi Đại hoàng tử nhìn thấy Hiên Viên Vĩnh Hạo xuất hiện, hừ lạnh một tiếng, "Không nghĩ tới, thế nhưng lại là ngươi."

Hiên Viên Vĩnh Hạo không nói chuyện, hắn nâng con ngươi lên đảo một vòng xung quanh.

Không biết từ khi nào, những con rắn độc trước đó đã bò đi.

Trong căn phòng rộng lớn này không hề để lại chút dấu vết nào của chúng.

Chỉ một lát sau, Nam Đường tiến vào, ôm quyền, "Điện hạ, Nhị hoàng tử có ý đồ mưu phản, đã chém chết tại chỗ."

Lời này không phải nói cho điện hạ nhà hắn nghe, không bằng nói chính là, cố ý muốn nói cho Đại hoàng tử nghe rõ.

Chủ ý này, từng cọc từng cọc đều do chủ tử của hắn sắp đặt.

Quả nhiên, lúc Đại hoàng tử nghe thấy Nhị hoàng tử đã chết, lập tức trố mắt lên mà nhìn.

Suy cho cùng hắn ta cũng không phải là đồ ngu, ngay lập tức hiểu rõ mọi chuyện.

Nheo mắt lại, nhìn về phía Hiên Viên Vĩnh Hạo, nghiến răng ken két hộc ra từng chữ, "Thì ra ngươi là kẻ làm chủ mọi việc!"

Nghe thanh âm hận đến nghiến răng nghiến lợi của hắn ta, Hiên Viên Vĩnh Hạo chỉ liếc mắt một cái, sau đó cũng lười quan tâm.

Con ngươi sâu kín, đôi môi mỏng lạnh lẽo, "Giết."

"Tuân lệnh."

Nam Đường đáp.

Đại hoàng tử vốn vẫn khí định thần nhàn ngay lập tức sừng cồ lên, "Hiên Viên Vĩnh Hạo! Ngươi dám! Ngươi giết cha hại huynh, ngươi cho rằng thiên hạ bá tánh sẽ để yên cho ngươi ngồi lên ngai vàng cửu ngũ kia? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!!"

Hắn ta tức muốn hộc máu, nhưng Hiên Viên Vĩnh Hạo vẫn không hề để tâm đến.

Ngay cả một câu đáp lại có lệ cũng không hề.

Phảng phất như tội danh giết cha hại huynh này, hắn căn bản không để bụng.

Nam Đường cầm kiếm, từng bước tới gần.

Đại hoàng tử càng nóng nảy hơn, hắn ta buột miệng thốt ra, "Ta nói cho ngươi biết! Nếu ta chết! Ngươi cũng đừng hòng sống! Cổ độc trong cơ thể ngươi sẽ trong nháy mắt cắn nuốt toàn bộ cơ thể ngươi!"

Nhắc tới cổ độc, tay Nam Đường đột nhiên dừng lại.

Đây là chuyện khiến Nam Đường vẫn luôn canh cánh trong lòng, trước kia là thế bây giờ vẫn chưa thay đổi.

Nam Đường không nhịn được xoay người nhìn về phía điện hạ.

Điện hạ...đang xuất thần.

Hiên Viên Vĩnh Hạo hạ mắt xuống, cân nhắc.

Nha hoàn của hắn, luôn ỷ vào mình có một đống rắn bảo vệ, lúc nào ra ngoài cũng vứt não ở nhà, chỗ nào cũng dám đi dám bò, càng ngày càng ngốc.

Nếu không giúp não nàng thêm vài nếp nhăn, nếu về sau thật sự gặp nguy hiểm, lợi hại đi nữa cũng làm được gì?

Nghĩ xong, hắn nhìn về phía Hiên Viên Vĩnh Lâm.

Trong mắt hiện lên ánh sáng..

Bộ dáng vô hại nhưng lời nói lại cực kì tàn nhẫn, "Nhốt lại, chiêu cáo thiên hạ, giết cha âm mưu mưu phản thất bại, tự tử tại chỗ."

Giọng nói lạnh nhạt, phảng phất người trước mắt, cũng chỉ là một người dưng qua đường mà thôi.

Nam Đường nhẹ nhàng thở ra, gật đầu, "Vâng, điện hạ!"

Sau khi đồng ý, Hiên Viên Vĩnh Hạo nhẹ nhàng bước ra ngoài.

Hắn quay lại tẩm điện, bước vào trong, Tô Yên ngủ rất sâu, rất an bình.

Nàng ngủ một giấc đến tận hừng đông, lại không hề biết rằng, đêm qua hoàng cung đã trải qua một lần tắm máu, triều đại này cũng đã lật sang một trang mới.

Khi nàng tỉnh lại, phát hiện bên cạnh không có một bóng người, bộ váy đỏ hở hang trên người cũng đã thay đổi.

Nàng bước xuống giường, đã ngủ một giấc, thuốc cũng không còn tác dụng.

Vừa đi đến trước ghế dựa, đã thấy Xuân Hoa đẩy cửa đi vào, cười nói: "Tô Yên, tỉnh rồi sao?"

Tô Yên chớp chớp mắt, sau đó gật đầu.

Xuân Hoa bưng đồ ăn vào, đặt lên bàn, "Điện hạ đã phân phó, ta phải nhìn ngươi ăn xong mới được lui xuống."

Đúng lúc, nàng cũng đang đói bụng.

Tất nhiên ngoan ngoãn cầm bát lên ăn cơm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.