Nam Phụ Độc Ác Gả Cho Nhân Vật Phản Diện Tàn Tật

Chương 28




Sở Nguy Vân vừa nhìn thấy Sở Trần và Hoắc Lăng lập tức dẫn Du Nhiễm bước đến chỗ hai người chào hỏi.

"Hoắc Lăng đến rồi à. Lúc trước Tiểu Trần nói với chú là con không thể đến, chú còn đang cảm thấy thật đáng tiếc. Không ngờ con lại thay đổi ý định nhanh như vậy, thật sự khiến chú vui mừng lắm"

Sở Nguy Vân bắt tay với Hoắc Lăng.

Du Nhiễm đứng bên cạnh Sở Nguy Vân nở một nụ cười dịu dàng với hai người.

Nghe thấy những lời của Sở Nguy Vân, Du Nhiễm không khỏi liếc Hoắc Lăng một cái.

Tuy Du Nhiễm chỉ xuất thân từ một gia đình bình thường, nhưng ở khu một Vọng Thành có người nào chưa từng nghe nói đến tên tuổi của nhà họ Hoắc?

Đặc biệt trong những năm gần đây, nhà họ Hoắc thường xuyên xuất hiện trên các trang tin tức nhờ vào những quyết sách đúng đắn, nhà họ Hoắc được xem là ngôi sao triển vọng không thể sáng chói hơn.

Nếu có thể mượn cơ hội này kết thân với nhà họ Hoắc...

Du Nhiễm lại nghĩ đến Sở Trú, trong lúc nhất thời không thể đưa ra quyết định được, nhưng ánh mắt nhìn về phía Hoắc Lăng không khỏi trở nên dịu dàng hơn.

Sở Trần nhíu mày, khẽ chạm vào người Hoắc Lăng một cái.

Hoắc Lăng liếc Sở Trần một cái, lại quay qua nhìn Du Nhiễm, không ngờ sau khi Du Nhiễm nhìn thấy Hoắc Lăng lại thật sự lộ ra dáng vẻ thẹn thùng của một cô gái trẻ. Xem ra những điều Sở Trần nói lúc trước đều trúng phốc!

Nhưng Du Nhiễm là vợ của Sở Nguy Vân, chưa kể còn lén lút gian díu với người đàn ông khác. Trần đời Hoắc Lăng ghét nhất là loại người này, tất nhiên anh ta sẽ không nể mặt Du Nhiễm, càng không đời nào xem trọng cô ta được.

Sắc mặt Hoắc Lăng lạnh lùng, không ngại ngần lên tiếng: "Con chào chú Sở, chào dì Du."

Du Nhiễm bị chữ "dì" doạ cho sắc mặt cứng đờ, nhưng cô ta đã nhanh chóng điều chỉnh lại.

Du Nhiễm cười nói: "Chào A Lăng."

Chỉ mấy chữ ngắn ngủi nhưng vào miệng Du Nhiễm lại có vẻ rất đáng yêu.

Sở Nguy Vân mọc một cặp sừng trên đầu không hay biết gì đứng bên cạnh mỉm cười suốt, hiển nhiên ông ta còn tưởng bẩm sinh chất giọng của Du Nhiễm đã như thế.

Sở Trần suýt nữa không nhịn được bật cười.

Sắc mặt của Hoắc Lăng tối sầm lại, không muốn tiếp tục ở lại đây thêm một giây phút nào nữa, nắm cánh tay Sở Trần nói: "Con và Tiểu Trần còn có chuyện cần nói, không làm phiền chú dì nữa."

"Được." Sở Nguy Vân liên tục gật đầu.

Ông ta nhìn ra Hoắc Lăng và Sở Trần cư xử khá thân mật, trong lòng không khỏi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.

Có vẻ như Sở Trần không hề nói dối, chuyện với nhà họ Hoắc đã thực sự giải quyết xong xuôi rồi.

Sở Nguy Vân lập tức vui vẻ ra mặt, bộ vest màu xanh lá trên người ông ta càng thêm sặc sỡ: "Đúng rồi Tiểu Trần, bà nội của con về rồi đó. Lát nữa con nhớ dẫn Hoắc Lăng lên lầu thăm bà nội."

Sở Trần: "Vâng."

Bà nội Sở để lại cho Sở Trần ấn tượng khá sâu đậm, bà ta chính là quân chủ lực bắt gian tại khách sạn. Có điều bà nội Sở đã lớn tuổi, cơ thể cũng gầy yếu, sau khi bị Sở Trần chọc tức đã được đưa vào viện điều dưỡng, cho nên mấy lần Sở Trần về nhà họ Sở đều không nhìn thấy bà ta.

Lần này nhân dịp Sở Nguy Vân cưới vợ mới nên bà nội Sở mới rời viện điều dưỡng trở về nhà.

Trên đường đi, Hoắc Lăng không khỏi nói: "Nhà của cậu cũng phức tạp thật."

Sở Trần nhanh miệng phản bác: "Anh đừng có ăn nói lung tung."

"Hả?"

"Nhà họ Sở không phải là nhà của tôi." Sở Trần cười: "Tục ngữ nói rất đúng: "Lấy gà theo gà, lấy chó theo chó", bây giờ tôi đã trở thành người của nhà họ Lệ, có chết cũng là ma của nhà họ Lệ."

Hoắc Lăng hơi giật mình, nhìn Sở Trần không nói nên lời.

Dường như Sở Trần cũng cảm thấy những lời mình nói rất buồn cười, hai mắt không khỏi cong lên, lấp lánh sáng ngời.

Hoắc Lăng nhìn chằm chằm gương mặt Sở Trần: "Cậu thật sự thích Lệ Nhiên?"

Sở Trần không cần nghĩ đã nói: "Cái này còn phải hỏi sao?"

Lệ Nhiên đẹp trai như vậy, người nào mà không thích?

Hoắc Lăng: "...Ồ."

Xung quanh có nhiều người nên Hoắc Lăng không tiện hỏi thêm.

Hai người cùng nhau đi lên lầu, vừa gõ cửa bước vào phòng bà nội Sở đã thấy Sở Trú ngoan ngoãn ngồi bên cạnh thì thầm nói chuyện với bà.

Bốn mắt nhìn nhau, Sở Trú nở một nụ cười ngoan ngoan: "Anh cả đến rồi! Chào anh Hoắc Lăng."

Cậu ta đứng dậy nhường chỗ cho hai người, nói với bà nội Sở: "Bà nội, cháu phải xuống lầu gặp khách mời."

Bà nội Sở mỉm cười, gật đầu nói: "Được. Trong cái nhà này chỉ có cháu biết quan tâm người khác, biết bà già này ở một mình trên lầu buồn chán nên cố tình tìm bà nói chuyện. Đợi lát nữa cháu nhớ lên đây trò chuyện với bà tiếp, bà muốn nghe nốt câu chuyện mà cháu kể."

"Tất nhiên rồi ạ. Vậy cháu xuống nhà dưới đây."

Sở Trú không hề có thái độ hống hách hay nịnh nọt, sau khi nói xong thì gật đầu với Sở Trần và Hoắc Lăng, đi thẳng ra ngoài mà không nói gì thêm.

Trong phòng chỉ còn lại bà nội Sở, Sở Trần và Hoắc Lăng.

"Tiểu Trần đưa A Lăng đến đấy à?"

Bà nội Sở không còn dáng vẻ nghiêm khắc thường ngày mà vẫy tay với Sở Trần.

Đợi Sở Trần đi tới gần, bà ta bèn tay Sở Trần: "Nguy Vân đã nói cho bà biết chuyện của cháu và A Lăng rồi. Bây giờ quan hệ của hai đứa đã thân thiết hơn lúc trước, Tiểu Trần cũng phải chú ý, không được phạm phải mấy chuyện hồ đồ như trước nữa."

"Vâng." Sở Trần mỉm cười nói: "Hoắc Lăng cũng không để ý đến mấy chuyện nhỏ nhặt này đâu ạ."

Hoắc Lăng: "..."

Sở Trần dám nói chuyện cắm sừng chỉ là chuyện nhỏ nhặt hả?

Có thằng đàn ông nào không để ý chuyện mình bị vợ cắm sừng chứ?

Tuy nhiên, chuyện ở khách sạn lần trước thật sự Sở Trần là người bị hại.

Trước đây Hoắc Lăng không biết gì thì có thể châm chọc Sở Trần mấy câu, nhưng từ sau khi biết chuyện này có liên quan đến Văn Gia Ngọc, trong lòng Hoắc Lăng không khỏi sinh ra áy náy, hơn nữa hai người họ còn đang đứng trước mặt bà nội Sở. Hoắc Lăng hiếm khi không phản bác Sở Trần, thuận theo lời của cậu gật đầu nói: "Đúng vậy, cháu không để ý chuyện quá khứ, huống chi Tiểu Trần cũng không phải loại người như vậy."

Sở Trần nhìn Hoắc Lăng.

Hoắc Lăng bình tĩnh mặc kệ Sở Trần nhìn mình.

Bà nội Sở nghe mấy lời của Hoắc Lăng lập tức vui vẻ, cười nheo cả mắt: "Tốt lắm, thấy hai cháu yêu thương nhau như vậy thì bà già này cũng yên tâm! Phải rồi, lần trước không thể tổ chức lễ đính hôn, sau này các cháu có dự định tổ chức lễ đính hôn bù không?"

Hoắc Lăng nhíu mày nhìn Sở Trần.

Sở Trần mỉm cười nói: "Bà nội, đính hôn chẳng qua chỉ là hình thức thôi, bọn cháu mới làm lành với nhau, chuyện này cứ để sau đi ạ."

Cậu nắm chặt tay bà nội Sở, dùng ánh mắt ra hiệu cho bà như thể cậu có điều muốn nói nhưng do có Hoắc Lăng ở đây nên không tiện nói ra.

Bà nội Sở cũng không ngu, lập tức hiểu ý cậu, biết chuyện đính hôn không được nóng lòng, gật đầu nói: "Được rồi, chuyện này để mấy người trẻ tuổi các cháu quyết định. Có điều các cháu cũng đã trưởng thành, thực sự cần phải thành gia."

Bên ngoài cửa.

Sở Trú nhíu mày, cậu ta đứng nghe lén cuộc nói chuyện trong phòng từ nãy tới giờ chứ không thật sự đi xuống lầu như những gì đã nói.

Mọi thứ đang phát triển theo một hướng mà cậu ta không hề mong muốn.

Nhưng Sở Trần thật sự lợi hại như vậy sao? Một người có sức mạnh tinh thần cấp S, được xem là niềm kiêu hãnh của cả một gia tộc lại có thể bỏ qua cho hành vi ngoại tình của một người chỉ có sức mạnh tinh thần cấp B+ sao?

Trong chuyện này có phải vẫn còn nguyên nhân gì khác hay không?

Sở Trú nhăn mày, không muốn tin tưởng Hoắc Lăng thật sự có tình cảm với Sở Trần, cậu ta trầm tư một hồi lâu mới xoay người đi xuống lầu.

Trong phòng, Sở Trần trò chuyện với bà nội Sở thêm một lúc rồi mượn cớ phải dẫn Hoắc Lăng xuống lầu gặp Sở Nguy Vân để rời khỏi phòng.

Sau khi ra khỏi phòng, Hoắc Lăng định nói gì đó thì vòng tay thông minh đột nhiên reo lên.

Anh ta cúi đầu nhìn một cái, sắc mặt lập tức thay đổi: "Tôi phải đi nghe điện thoại."

Sở Trần: "Được."

Sở Trần đứng chờ tại chỗ.

Một lúc sau Hoắc Lăng mới quay lại, vẻ mặt ảm đạm: "Tin tức tôi và cậu về nhà họ Sở đã được truyền ra ngoài. Nhà họ Sở của cậu cũng nhanh thật đấy."

"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, đứng có nói nhà họ Sở của cậu." Sở Trần hừ một tiếng, nhớ tới điều gì đó bèn cười nói: "Thế nào? Có người tìm anh đòi giải thích hả? Nhưng tôi nghe dì Phong nói hai người đã chia tay từ lâu vì một vài lý do mà?"

Hoắc Lăng: "..."

Hoắc Lăng nhìn Sở Trần.

Sở Trần cảnh giác nói: "Anh nhìn tôi cái đéo gì? Đừng có quăng nồi lên đầu tôi, tự anh chủ động đòi đến đây. Nếu anh không đến thì chẳng có chuyện gì xảy ra cả!"

Hoắc Lăng không thể phản bác được.

Bởi vì đây là sự thật.

Hoắc Lăng vuốt tóc, bực bội nói: "Tôi không muốn ở lại nhà họ Sở nữa."

Sở Trần gật đầu: "Được."

Mục đích Sở Trần đến nhà họ Sở lần này chính là muốn ngắm nhìn Sở Nguy Vân mặc bộ vest màu xanh lá kia, bây giờ nguyện vọng đã thành, trước đó cậu cũng đã lén chụp ảnh gửi cho Lệ Nhiên, hơn nữa đã có Hoắc Lăng làm bia đỡ đạn, chẳng phải có thể quang minh chính đại mượn cớ chuồn về trước hay sao.

Sở Trần đi xuống lầu tìm Sở Nguy Vân: "Ba, Hoắc Lăng bận chút việc, bọn con phải về trước đây."

Sở Nguy Vân nhíu mày: "Sao lại đột nhiên đi về thế? Còn chưa ăn cơm nữa, ba còn đặc biệt mời một đầu bếp..."

"Nhà họ Hoắc không thiếu đầu bếp đâu."

Sở Trần hạ thấp giọng: "Con biết ba muốn làm cái gì. Hôm nay con đưa Hoắc Lăng đến đây, người nhà họ Sở cũng đã nhìn thấy quan hệ của bọn con rất tốt. Ba muốn đòi bọn họ cái gì thì cứ nói thẳng là được, hơn nữa Hoắc Lăng không có ở đây cũng dễ nói hơn. Nếu Hoắc Lăng ở đây rồi nghe thấy được thì chẳng phải càng xem thường nhà họ Sở sao, có khi còn cảm thấy mình bị lợi dụng."

Sở Nguy Vân suy nghĩ một chút, thấy Sở Trần nói khá hợp lý bèn nói: "Được, vậy các con đi trước đi."

Sở Trần vui vẻ bước ra khỏi cổng nhà họ Sở, đúng lúc thấy Hoắc Lăng đang chờ mình.

Cậu ngạc nhiên bước lên xe: "Tôi còn tưởng anh đã về trước rồi."

"Mẹ tôi dặn tôi phải đưa cậu về." Sắc mặt Hoắc Lăng không được tốt cho lắm, liên tục cúi đầu nhìn vòng tay.

Sở Trần nghĩ đến ý định ban đầu, châm chọc Hoắc Lăng: "Bây giờ mới quan tâm, tại sao ngay từ ban đầu còn muốn đính hôn với tôi? Nếu không xảy ra chuyện ở khách sạn thì bây giờ chúng ta đã đính hôn rồi. Lúc đấy sao không thấy anh suy nghĩ đến Văn Gia Ngọc?"

Hai mắt Hoắc Lăng thoáng hiện chút lạnh lẽo, anh ta ngồi thẳng người, nhất thời á khẩu không trả lời được, sau một lát mới gật đầu nói: "Quả thực là lỗi của tôi. Lúc tôi đồng ý đính hôn với cậu là lúc tôi đang cãi nhau với Văn Gia Ngọc, đó chỉ là lời nói trong lúc tức giận thôi."

Sở Trần trừng mắt.

Lời nói trong lúc tức giận nhưng lại hại người khác thê thảm đấy.

Xe bay rất nhanh đã đến khu biệt thự.

Sở Trần nhảy xuống xe, không thèm chào Hoắc Lăng đã đi thẳng về nhà.

Cậu vừa mới bước vào sân đã thấy Lệ Nhiên ngồi trên xe lăn.

Đôi chân thon dài của Lệ Nhiên buông thỏng xuống, vẻ mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào khoảng không cách đó không xa, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Nghe thấy tiếng động, Lệ Nhiên nghiêng đầu nhìn qua.

Anh có dáng người hơi gầy, chiếc cổ thon dài, hầu kết nhô lên, sườn mặt góc cạnh, đôi môi mỏng hơi khô, đôi mắt đẹp nhưng lạnh lùng. Nhìn bề ngoài trông anh có vẻ thờ ơ với thế giới nhưng lại dễ dàng khiến người khác sinh ra ham muốn đè anh xuống dày vò một trận để nhìn thấy biểu cảm khác trên gương mặt của anh.

Là Lệ Nhiên!

Sở Trần vừa nhìn đã nhận ra.

"Chồng ơi." Cậu kích động kêu to lên, bước nhanh tới: "Bên ngoài gió nhiều lắm, sao anh không đắp chăn lên chân?"

Lệ Nhiên hơi cử động thân thể, giọng nói khàn khàn: "Không lạnh."

Sở Trần chớp mắt, đứng nguyên tại chỗ một lúc.

Cậu còn nghĩ Lệ Nhiên sẽ thẳng thắn thừa nhận chuyện anh có hai nhân cách. Dù sao cách Sở Trần đối xử với Lệ Phần đã rất rõ ràng rồi, nhưng hình như Lệ Nhiên không biết Sở Trần đã ở chung với Lệ Phần như thế nào, anh không nói bất kỳ điều gì cả.

Sở Trần không khỏi mờ mịt.

Lẽ nào Lệ Nhiên còn muốn chơi trò anh dâu và em chồng với cậu à?

Chậc chậc.

Hơi kích thích đó!