Nam Thần Mau Tới Đây

Chương 39: Anh trai tổng tài yêu em lần nữa (37)​




Hệ thống khiếp sợ từ đầu tới cuối, như vậy liền hoàn thành nhiệm vụ chi nhánh? Sao lại đơn giản như thế? Quá không khoa học.

Ký chủ cô ăn cái gì lớn lên, đầu cô là cái gì vậy? Nhiệm vụ chi nhánh này hoàn thành cũng thật tình cờ.

Y tá đột nhiên đẩy cửa tiến vào, nhìn vẻ mặt tái nhợt của Bạch Vi Vi nói: "Tiêm thôi."

Bạch Vi Vi quay đầu lại nhìn, ánh mắt lạnh băng, im lặng một lúc. Y tá không biết vì cái gì, có chút sởn tóc gáy. Bạch Vi Vi đột nhiên cười rộ lên:

"Vâng, chị gái."

Y tá tiêm xong liền đứng ở một bên thu thập đồ vật. Còn Bạch Vi Vi lại liên lạc hệ thống:

"Tôi muốn hôn mê."

Hệ thống: 【Sao lại hôn mê? 】

Bạch Vi Vi: "Y tá có vấn đề."

Hệ thống: 【Chỗ nào có vấn đề? 】

Bạch Vi Vi: "Cô ta vào phòng không gõ cửa, kỹ thuật tiêm cũng không đúng, Hàn Chính Vũ dù sao cũng là đại tổng tài, không có khả năng để loại y tá thế này tới tiêm cho tôi."

Hệ thống: 【Cần tôi giúp không? 】

Bạch Vi Vi: "Tôi cố ý để cô ta thực hiện được, cũng là cho Hàn Chính Vũ nhìn xem, anh ta sai ở chỗ nào."

Hệ thống: 【.. 】

Bạch Vi Vi: "Anh ta sai ở chỗ không nên khó công lược như vậy, tôi không ngược chết Hàn Chính Vũ thì sẽ không mang họ Bạch."

Hệ thống: 【.. 】

LoBe: .

- -

Bạch Vi Vi bị tiếng sấm đánh thức. Bên ngoài mưa to gió lớn, tiếng sóng biển từng đợt đập vào mạn thuyền.

Hệ thống: 【Ký chủ mau tỉnh lại nhanh lên, nếu không tỉnh sẽ bị đẩy xuống biển đó. 】

Bạch Vi Vi lúc này mới nhíu mày mở mắt ra, phát hiện bản thân bị đưa lên thuyền, hơn nữa còn bị đẩy đến bên rìa thuyền, thiếu chút nữa là rơi xuống biển. Nhìn thấy Bạch Vi Vi mở mắt ra, Lý Thanh Thanh cười lạnh:

"Mày cho rằng sẽ thoát được ư, từ nay về sau, vị trí Hàn phu nhân là của tao."

Interesting For You
Bạch Vi Vi cảm thấy dưới chân cô đều là sóng biển, trong lòng kỳ thật có chút sợ hãi. Hơn nữa bởi vì trời mưa, nước mưa từ trên tóc rơi xuống cổ, rất lạnh.

"Cô sai rồi, Hàn Chính Vũ đã yêu tôi, tôi mà chết anh ta chắc chắn sẽ biết là cô giết chết tôi." Sắc mặt Bạch Vi Vi vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng lời nói lại từng câu đâm vào tim Lý Thanh Thanh.

Lý Thanh Thanh tê tâm liệt phế gào to: "Mày giết chết mẹ Hàn Chính Vũ, anh ta hận mày còn không kịp."

Bạch Vi Vi trầm mặc một chút, lạnh lùng nhìn ả: "Không phải cô giết sao?"

Sắc mặt Lý Thanh Thanh biến đổi lớn: "Mày nói cái gì? Tao không biết mày đang nói cái gì?"

Bạch Vi Vi nói: "Hàn Chính Vũ đã bắt đầu hoài nghi, cho nên cô mới có thể bị ép đi đến bước này."

Nhìn qua, đây chính là con thuyền đen, hơn nữa loại phụ nữ như Lý Thanh Thanh, từ trước đến nay luôn đặc biệt coi trọng hình tượng xinh đẹp của chính mình, bây giờ lại chật vật như thế, cũng không có trang điểm.

Có thể khiến cô ta tới loại tình trạng này, chắc chắn là do cố chạy trốn.

Xem ra sau khi Bạch Vi Vi cô xảy ra tai nạn giao thông, Hàn Chính Vũ liền bắt đầu hoài nghi Lý Thanh Thanh. Cho nên mới bắt đầu điều tra và bắt giữ Lý Thanh Thanh lại.

Lý Thanh Thanh bối rối: "Anh ấy không có khả năng hoài nghi, tao làm việc vô cùng sạch sẽ, không có sơ hở."

Bạch Vi Vi: "..."

Nữ nhân này chính là bị ngốc. Sao lại dễ dàng bị dụ nói ra như vậy.

Lý Thanh Thanh đột nhiên hung dữ nắm lấy áo của Bạch Vi Vi: "Chỉ cần giết chết mày, sẽ không có ai biết vụ tai nạn xe cộ kia là tao làm."

Thanh âm Bạch Vi Vi run rẩy: "Quả nhiên do cô làm?"