Năm Tháng Nào Làm Thay Đổi Cuộc Đời

Chương 3: Đặng thảo thảo là kẻ ngu đần chăng?




Dịch: Phạm Thu Vân | Beta: Minh Hạ

Ảnh: Mèo.

Thẩm Bị cau mày. Vẻ mặt trịnh trọng của Thảo Thảo trở nên phiếm hồng, đôi mắt hạnh nhân xinh đẹp vì cau có mà có xu thế biến thành mắt tam giác, nhưng không hề ảnh hưởng đến sự quyến rũ của cô.

Thẩm Bị như đang ngồi phỏng vấn, âm thầm đánh giá Thảo Thảo: Người phụ này thô lỗ, thiếu văn hóa, nhưng đương nhiên không giỏi cãi nhau. Hơn nữa, Thẩm Bị cảm thấy khi Thảo Thảo tức giận nhìn rất vui mắt. Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt như kẻ vô lại liếc nhìn Thảo Thảo và chiếc giày trên bàn.

“Anh Thẩm…” Thảo Thảo cho rằng mình rất hung dữ, vả lại khi vừa đặt giày lên bàn, cô mới nhớ ra làm vậy hình như không nho nhã lắm. Ngón tay khẽ động muốn kéo chiếc giày xuống dưới nhưng lại không muốn mất khí thế. Chỉ có thể ưỡn thẳng lưng bày ra dáng vẻ có lý chẳng sợ, “Anh có nhớ rằng mình đã từng rất không cẩn thận làm ảnh hưởng tới người khác không?”

Từ lần đầu nhìn thấy chiếc giày của Thảo Thảo, Thẩm Bị đã biết cô là ai, nhưng anh vẫn tỉnh bơ, trầm mặc nhìn Thảo Thảo. Thẩm Bị từng là quân nhân, hơn nữa còn là một quân nhân rất tài giỏi. Theo như những gì Thảo Thảo biết thì anh là Thuỷ quân lục chiến Hoa Kỳ, sau đó bởi vì phạm sai lầm mà bị “sa thải sớm”. Nhưng anh có quan hệ nên đã đến nơi đây lăn lộn làm ông tổng của một công ty không lớn không nhỏ, mới hai năm mà làm được thế quả không tệ. Cuộc hôn nhân trước đây và sự nghiệp quân sự của anh trên cơ bản đều kết thúc cùng lúc, nguyên nhân thì không rõ. Tiểu Văn không giỏi về việc tìm hiểu thông tin ngọn nguồn, mà Thảo Thảo lại càng không phải người lanh lợi từ một hai ba suy ra một trăm.

Cho nên, khi Thẩm Bị nhìn chòng chọc Thảo Thảo, ý nghĩ đầu tiên của cô là: Ánh mắt của quân nhân quả thật lợi hại, một chút cũng không rời!

Sau đó, thuận theo sự im lặng đang kéo dài, cô ý thức được rằng, bất kể đối phương làm gì, thì việc mình làm quả thật rất thô lỗ. Nhìn trái nhìn phải, cô muốn bỏ chiếc giày xuống nhưng lại cảm thấy thật mất mặt. Một bên chân trần dán vào mắt cá chân còn lại.

Thẩm Bị quan sát thấy Thảo Thảo đã bớt hung dữ, mới nhẹ nhàng cười, cuối cùng liếc nhìn chiếc giày nói: “Tầng trên là trung tâm mua sắm, chúng ta đi thôi.”

Hả? Thảo Thảo chớp chớp mắt, dường như hiểu ra tên này đã có cách giải quyết rồi.

Được thôi, từ chối thì bất kính. Cô nắm chặt chiếc giày, cúi người mang vào.

Lúc Thẩm Bị đứng lên có hơi mượn lực hướng người về trước, mắt nhìn Thảo Thảo với khoảng cách gần, vì cúi người mà cô để lộ cả phần eo, làn da quả thật rất mịn.

Phụ nữ 30 tuổi, cầm tinh con rắn, trải qua một cuộc hôn nhân, hơn nữa còn ham lợi, đầu óc đơn giản. Nhờ vào quan hệ bạn bè nên vào làm việc ở công ty Luật, xem ra rất hợp với yêu cầu của mình.

Từ lúc sinh ra tới giờ, lần đầu tiên Thẩm Bị buông thả bản thân, biết là tội ác nhưng vẫn cứ thích làm. Thế giới này có lỗi với anh quá nhiều, nếu đàn ông và đàn bà có thể chơi đùa lẫn nhau, vì sao anh phải kiên trì giữ đạo đức? Ra khỏi quán Starbucks trong trung tâm thương mại, trong đầu Thẩm Bị ẩn giấu cảm giác trả thù sung sướng: Anh đã từng đối xử với phụ nữ rất tốt, bây giờ là lúc bọn họ phải trả lại anh!

Thảo Thảo đuổi theo, không theo kịp bước chân dài của tên kia. Chạy được hai bước, chợt nhận ra nói gì thì mình cũng là người bị hại, quả thật không cần theo chân người ta, đặc biệt là tên xấu xa đó! Nghĩ thế bèn thả chậm bước chân, đi theo tốc độ thường ngày của mình, vừa đi vừa ngắm nhìn xung quanh.

Cô đến Phong Liên không chỉ một - hai lần, đôi giày hàng hiệu này được mua ở một cửa hàng tại đây, hình như ở tầng ba. Thẩm Bị nhận thấy phía sau không có người, bèn dừng bước quay đầu tìm kiếm. Lại thấy Thảo Thảo thong dong đứng đợi thang máy, thấy anh quay lại thì vẫy tay, chỉ chỉ thang máy. Điệu bộ đó giống như đánh thắng trận!

Lòng dạ hẹp hòi! Thẩm Bị không nói tiếng nào đi qua. Gần đến nơi, Thẩm Bị mới nhận ra mình không nên nghe lời cô như vậy! Có những thứ đã thấm vào xương tủy muốn sửa cũng không sửa được.

Thấy Thẩm Bị đi đến trước mặt mình, Thảo Thảo hất cằm tạo nên một vòng cung đẹp, cần cổ mảnh khảnh xinh xắn, nhưng lời nói lại không hợp tai: “Mua sắm… vẫn nên ưu tiên phụ nữ thì tốt hơn!” Nói xong liền cất bước đi vào thang máy.

Thẩm Bị nghẹn lời, lỗ tai hơi nóng. Đi theo sau cô, một trước một sau, cũng không lên tiếng. Chiều cao của anh vừa đúng có thể nhìn thấy đỉnh đầu của Thảo Thảo, Thảo Thảo đang vén tóc để lộ ra cần cổ và sau tai. Thời gian quả thật không buông tha một ai, sau tai Thảo Thảo đã có vài nếp nhăn mờ mờ. Cũng giống như Thẩm Bị, trông rắn rỏi thế kia nhưng bụng cũng dần dần phệ xuống.

Sếp tổng của công ty có thể không có tiền không? Thảo Thảo vẫn được xem là còn lương tâm, chỉ vào đôi giày giống hệt của cô, nói: “Mua lại y hệt, tôi không lừa anh. Chính là nó.”

Thẩm Bị gật đầu rồi lấy thẻ ra thanh toán, khi kí tên mới phát hiện sau khi giảm giá vẫn còn sáu trăm! Anh cắn răng, nếu thật sự bao nuôi thì phải tốn bao nhiêu tiền đây? Mua thôi!

Tầng 2 là nơi bán quần áo. Vừa đi theo Thảo Thảo vòng tới vòng lui, Thẩm Bị chịu không nổi, phàn nàn: “Cô không thể có kế hoạch à? Mua ở tầng hai trước rồi lại mua ở tầng ba, sau đó đi thẳng xuống tầng dưới có phải tiện hơn không?”

Thảo Thảo nhìn anh một cái, thành thật nói: “Tôi là người rất chuyên tâm, khi mua giày thì không nghĩ đến việc mua quần áo.”

Thẩm Bị im lặng, không muốn so đo với kẻ ngốc.

Đến thang máy tầng hai, Thẩm Bị nhìn xung quanh, Thảo Thảo đã dẫn đầu rẽ sang trái. Nhìn khí thế hăng hái của cô, Thẩm Bị không dị nghị gì đi theo sau. Đến một cửa hàng, Thẩm Bị quan sát quang cảnh xung quanh cảm thấy quen quen. Nhân lúc Thảo Thảo đang thử đồ bên trong, Thẩm Bị ra cửa nhìn thử. Thang máy họ vừa xuống lúc nãy nằm ở trước cửa hàng!

Anh cho rằng Thảo Thảo đang trêu đùa anh, tuyệt đối là vậy! Ngọn lửa vô danh hừng hực cháy lên, người phụ nữ đáng ghét này dám chơi anh một vố, chẳng lẽ không biết anh là bộ đội đặc chủng ư?

Thảo Thảo ra khỏi phòng thử đồ, trên người là bộ váy chỉnh tề màu xanh trắng đan xen, vòng eo cao thắt nơ con bướm, bộ ngực vốn đầy đặn càng lộ ra tròn trịa hơn. Thẩm Bị nghĩ, IQ của người phụ nữ này sao mà thấp thế, có nơ bướm hay không trông đều ngớ ngẩn! Chẳng trách người ta đều nói ngực to không não!

“Cái này đi!” Thảo Thảo không hỏi ý anh, tự mình đứng trước gương xoay xoay hai vòng, tiện thể nhờ phục vụ gói bộ váy cũ của mình lại. Cô thầm giở trò, đồ cũ giặt sạch vẫn mặc được, không cần mua lại cái giống hệt. Nếu Thẩm Bị không hài lòng thì mình lựa bộ khác màu là được. Đâu ngờ Thẩm Bị đang bận suy nghĩ vẩn vơ nên không chú ý Thảo Thảo mặc cái gì. Lập tức kí tên thanh toán.

Nhìn chằm chằm vào hóa đơn, lúc này Thẩm Bị mới nhận ra, lần này cô không “mua lại y hệt” nữa. Nhưng mà bây giờ muốn hối hận cũng đã muộn, anh ký mạnh xuống số tiền: 1368 tệ.

Cô gái à, tôi vẫn chưa bao nuôi cô đâu!

Mua quần áo xong ra ngoài, Thẩm Bị chỉ vào thang máy nói: “ Vừa rồi đi ra từ đó đúng không?”

Thảo Thảo không hiểu, nhìn nhìn rồi nói: “Vậy hả? Thì sao?”

“Thì sao à? Cô lượn vòng khắp tòa nhà này, xoay một vòng lớn, cuối cùng lại quay về trước cửa thang máy mua quần áo! Có biết lãng phí thời gian lắm không?”

Thảo Thảo vung vung cái túi xanh, nhẹ nhàng nói: “Sao tôi biết! Ai mà chú ý đến đường đi lúc mua sắm chứ, lần nào tôi cũng đi như thế đó.” Nói đến đây, Thảo Thảo chợt hiểu ra, nhìn Thẩm Bị bằng ánh mắt quái lạ, “Không phải anh là quân nhân ư? Sao đến cả quãng đường ngắn này cũng không đi được!” Sau đó, cô tỏ vẻ như đã sáng tỏ, dường như biết tỏng tại sao Thẩm Bị lại giải ngũ, vỗ vai anh giống như anh em tốt: “Yên tâm đi, tôi không nói ra đâu!”

Thẩm Bị nghẹn họng không nói được gì, người phụ nữ này hoặc thật sự ngốc hoặc là giả vờ ngốc! Tóm lại là ngốc không chối cãi được!

Thay quần áo, thay giày xong, tâm trạng Thảo Thảo tốt hơn nhiều. Khi xuống lầu, cô vẫn tiếp tục ngẩng đầu ưỡn ngực đi lên trước. Thẩm Bị nhìn cô mang giày cao gót năm phân, thì nhớ đến lúc huấn luyện phải đi qua cầu khỉ, chẳng qua lúc bọn họ qua cầu không cong mông lắc eo như Thảo Thảo thôi.

Thẩm Bị bất giác nhìn xung quanh, chợt phát hiện những cô gái ở gần đây dù không mang giày cao gót nhưng đi đường đều lắc mông. Nhất là quần áo họ mặc, bất kể là rộng hay bó sát người, dù phần mông không bó chặt thì đường cong cũng lộ rõ, phụ nữ đều như thế à?

Ra khỏi cửa, trời cũng đã tối. Thảo Thảo cảm thấy hôm nay thu hoạch khá tốt, dựa vào quan hệ giữa Thảo Thảo và Thẩm Bị hẳn sẽ không được chào từ biệt long trọng. Mình phải tránh chuốc lấy bẽ mặt, chuẩn bị cáo từ thôi.

Thẩm Bị cũng vừa ra đến cửa, nhìn xung quanh theo thói quen, mắt liếc thấy dòng chữ đỏ: Vĩnh Hòa Đại Vương (*).

Ăn miếng trả miếng! Bốn chữ này chợt hiện lên trong đầu anh. Lúc nhìn sang Thảo Thảo, ánh mắt đã khôi phục như bình thường.

“Thẩm tiên sinh, hôm nay… ha ha, cảm ơn nhiều. Lần sau lái xe xin ngài chú ý một chút. Không cần tiễn, tôi tự về được. Hẹn gặp lại!” Thảo Thảo chuẩn bị vẫy taxi.

Thì Thẩm Bị đột nhiên ngăn cô lại, nói: “Đợi đã! Cô Đặng, trời cũng đã tối rồi, cô vẫn chưa ăn cơm đúng không? Hay là cùng đi ăn đi?”

Thảo Thảo ngẩng đầu, nhìn nhìn Thẩm Bị. Làm gì có bữa tiệc nào miễn phí, người họ Thẩm này sao lại hào phóng thế nhỉ? Thảo Thảo vẫn còn nhớ vẻ mặt lúc anh ta kí hoá đơn, anh ta không giống người hào phóng. Nhưng, một quân nhân có thể tính toán so đo với một cô gái nhỏ như mình ư?

Quan trọng nhất là, nếu anh ta quay về thêm dầu thêm muối gì đó với người giới thiệu thì Tiểu Tôn và Tiểu Văn sẽ nghĩ về mình thế nào? Thôi bỏ đi, vẫn nên duy trì mối quan hệ này thôi. Dù sao cũng là duyên phận.

“À, vậy ư. Cũng được, đi thôi!” Thảo Thảo sảng khoái đồng ý, “Hay đi ——” Cô muốn nói đến Starbucks ăn nhẹ cái gì đó cũng được, nhưng Thẩm Bị cắt lời cô: “Được, đi theo tôi!”

Trực giác nói cho Thảo Thảo biết người đàn ông này tuyệt đối có âm mưu. Nhưng lại phản ứng chậm nửa nhịp, cô đã lên cầu bộ hành theo người đàn ông đó rồi. Cầu bộ hành ở Phong Liên không tệ, lúc đi lên có thang máy, với phái cao gót là phúc lợi. Thẩm Bị chửi thầm chính phủ tiêu tiền phung phí 101 lần cho đến khi xuống thang máy.

Thảo Thảo trừng mắt nhìn cửa lớn quán Đậu nành Vĩnh Hòa(*) hồi lâu mà vẫn chưa hồi phục tinh thần!

(*): Đậu nành Vĩnh Hòa: Chuỗi quán ăn sáng nổi tiếng chuyên bán thực phẩm làm từ đậu nành ở cầu Trung Chính, thành phố Vĩnh Hòa, tỉnh Đài Bắc, Đài Loan.

Dù bọn họ nhìn nhau cảm thấy khó chịu thì cũng không đến nỗi cùng nhau đến Vĩnh Hòa chứ?!

Thẩm Bị điềm nhiên đẩy cửa lớn, ân cần mời Thảo Thảo bước vào. Đứng trước quầy gọi món, Thảo Thảo vừa muốn mở miệng gọi món thì Thẩm Bị nói: “Hai nồi bắp cải đậu hũ. Không cần gì khác.”

Nồi bắp cải đậu hũ: https://www.xiachufang.com/recipe/1079315/

Nói xong, còn làm động tác mời Thảo Thảo đi vào ngồi trước.

Thảo Thảo lập tức hiểu ra mình bị đưa vào tròng rồi! Nhưng Thẩm Bị đã kéo tay cô đến bên kia ngồi xuống! Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, đôi mắt một mí của Thẩm Bị lúc này mới lộ rõ ra!

Hai phần bắp cải đậu hũ được bưng lên rất nhanh. Hơi nóng toả ra, giống như không khí bay bay sau trận mưa vừa tạnh. Trên trán Thảo Thảo lấm tấm mồ hôi, Thẩm Bị vui vẻ nhìn nơi mồ hôi trượt xuống không để lại dấu vết. Làn da đẹp trời ban! Hai mắt anh tràn đầy vui vẻ thưởng thức, cảm thấy những bực dọc của hôm nay đều bay biến hết.

“Phục vụ!” Thảo Thảo ăn được một nửa thì bỗng ngẩng đầu gọi phục vụ, “Phiền em mang thêm cho chúng tôi hai ly sữa đậu nành, một đĩa mì hành, một bánh chưng gà, một phần thịt heo kho, một phần sủi cảo tôm, một phần bánh bao.” Gọi xong, nói với Thẩm Bị: “Chồng à, ở đây rẻ, ăn nhiều cũng không sao. Đừng tiết kiệm tiền làm gì, tiền của em toàn anh cầm mà?”

Thẩm Bị đang định bảo không cần thì đúng lúc đó chợt nhìn thấy vẻ mặt cảm thông của cô bé phục vụ, hai chữ ấy nghẹn trong cổ muốn nói ra cũng không được.

Cô bé phục vụ bảo họ đến quầy gọi món tính tiền, Thảo Thảo nói: “Ôi chao, phiền em giúp chúng tôi tí, dạo phố mệt quá nên giờ không muốn động.” Thẩm Bị đang muốn đứng lên thì cảm thấy trên tay lành lạnh, lòng bàn tay Thảo Thảo đã đặt trên mu bàn tay anh. Phảng phất như có dòng điện lướt qua, chân run run không đứng nổi, “Chồng à, anh cũng đừng đi. Đúng rồi, không phải anh có tờ 50 tệ sao? Đưa tiền cho cô bé ấy đi, khỏi lấy tiền thối.”

Mắt cô bé phục vụ bừng sáng, đôi mắt lấp lánh nhìn chằm chằm Thẩm Bị. Thẩm Bị đành lấy tờ 50 tệ ra, ngoan ngoan đưa cho cô bé. Thể diện, thể diện, thầm giận dữ lặp đi lặp lại nhiều lần nhắc nhở mình. Mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, miệng nhìn tâm, quân trưởng từng nói, khuyết điểm lớn nhất của anh là quá xúc động. Phải sửa, phải sửa, nhất định phải sửa!

Anh thật muốn lật đổ bàn, tưởng tượng như đang đối xử với kẻ thù, xích người phụ nữ ngu ngốc này lại, tốt nhất đánh cho mặt mũi bầm dập, mặc kệ cô ta cầu xin tha thứ!

Thảo Thảo sớm đã thu hồi móng vuốt, thong thả ăn hơn nửa phần đậu hũ. Mắc cười, bắp cải đậu hũ đều là thứ tốt để dưỡng nhan sắc, tối nay ăn cái này cũng không tệ!

Đồ ăn mới gọi lần lượt được đem lên, Thảo Thảo lau miệng, rồi cầm túi xách lên nói: “Tôi đi vệ sinh một lát, anh giữ những cái này giúp tôi. Bộ váy này giặt rồi vẫn còn mặc được, mắc lắm đấy, đừng để người khác được lợi.” Nói xong còn ném lại ánh mắt thân mật.

Thẩm Bị hừ lạnh, phớt lờ cô, không thèm di chuyển.

Thảo Thảo nhếch miệng cười trộm, dùng tư thái quyến rũ nhất đi ra Đậu nành Vĩnh Hoà, tựa như bước ra khỏi câu lạc bộ quốc tế vậy.

Thẩm Bị nhìn cái túi,chả còn chút khẩu vị nào.

Tìm tình nhân phiền phức thật, không bằng trực tiếp đáp ứng Kiều Tiểu Nhuế cho rồi.

Anh hơi đau đầu.

Kiều Tiểu Nhuế là trợ lý sau khi anh chuyển nghề đến nơi đây, là một người phụ nữ rất thông minh, hơn nữa tính tình còn rất tốt. Có lúc, anh giận dữ, người khác đều bị dọa chạy loạn cả lên, duy chỉ có Tiểu Nhuế vẫn cười dịu dàng.

Quá trình thích ứng với cuộc sống khi chuyển từ quân đội đến đây rất khó khăn, Thẩm Bị may mắn gặp được một trợ thủ tốt, có thể thuận lợi trải qua thời kì quá độ. Chẳng những thế, mà bọn họ còn cùng nhau đưa công ty trở nên lớn mạnh, phát triển không ngừng.

Nhưng, chính vào lúc này, anh nhận ra quan hệ giữa mình và Tiểu Nhuế có hơi bất thường. Anh cũng nghe được lời đồn thổi trong công ty, liệu anh và Tiểu Nhuế có thể phát triển thêm một bước nữa thật ư?

Khi ly hôn, vợ cũ đã từng nói với anh rằng: Thẩm Bị, anh là một người đàn ông rất nóng nảy. Khi chúng ta kết hôn, anh vốn dĩ không yêu em, chẳng qua chỉ có nhu cầu muốn tìm phụ nữ giải quyết sự nóng nảy trong mình. Nhưng, hôn nhân cần phải có tình yêu thì mới duy trì được, em cảm thấy, thứ anh yêu nhất chính là bộ đội, là nghề nghiệp của anh. Lần sau, nếu muốn kết hôn, anh nhất định phải suy nghĩ thật rõ ràng, rốt cuộc là muốn một người vợ hay muốn một người bạn tình. Đừng làm lỡ dở người ta!

Sau khi ly hôn, trong đêm dài thanh tĩnh, khi trằn trọc không ngủ được, Thẩm Bị cảm thấy vợ cũ nói rất có lý. Huống hồ, Kiều Tiểu Nhuế là trợ lý của anh, anh nghĩ nếu để cô ấy ở vị trí trợ lí thì thích hợp hơn. Lại nói, Kiều Tiểu Nhuế mới 28 tuổi, vẫn là một cô gái, còn mình đã già, không nên làm lầm lỡ con gái người ta.

Nhưng, ban ngày, mắt anh cũng thỉnh thoảng dừng lại trên người Tiểu Nhuế, mơ màng vì những đường cong đó.

Rốt cuộc là yêu hay thèm muốn tình dục? Thẩm Bị cảm thấy phiền phức không thôi.

Nếu là tình dục thì tìm đại một người phụ nữ nào đó không phải đã giải quyết được rồi sao? Nếu vẫn không tìm được phụ nữ thì bản thân quả thật có ý với Tiểu Nhuế ư?

Cách nghĩ này quả thật tội lỗi, Thẩm Bị khinh bỉ mình hai lần. Lần thứ ba, anh quyết định tìm tình nhân cho mình.

Tìm tình nhân dạng gì? Tốt nhất là có kinh nghiệm, lớn tuổi một chút, biết điều một chút, hư vinh một chút, để khi chia tay cũng dễ dàng hơn. Anh giấu mục đích của mình, nói với mấy lão chiến hữu, sau đó được giới thiệu cho vài người, Thẩm Bị cảm thấy người nào cũng tẻ nhạt. Mãi cho đến thứ sáu xui xẻo này gặp Đặng Thảo Thảo lại càng xui xẻo hơn, lúc này anh mới cảm thấy mình quả thật đã gặp được người phụ nữ trời sinh làm tình nhân!

Nhưng...

Anh nhìn đồng hồ, đã mười giờ rồi, sắp đóng cửa đến nơi rồi thế mà Đặng Thảo Thảo vẫn chưa quay lại!

“Thưa ngài…” Thức ăn trên bàn đều đã nguội hết, hương vị màu sắc vốn có đều đã héo úa.

Thẩm Bị từ từ đứng lên, nặng nề bước ra khỏi cửa.

Đặng Thảo Thảo, hay lắm!

Coi như cô lợi hại!