Năm thứ 7 Của Hai Vợ Chồng

Chương 10: Mạnh tiểu viên…




Quan hệ giữa tôi và Lê Hải Đưỡng bỗng nhiên trở nên rất kỳ diệu.

Đúng vậy, là kỳ diệu, tuy rằng tôi không biết vì sao lại biến thành như vậy, mặc dù tôi luôn rất khó cảm nhận được những chỗ tinh tế, thế nhưng tôi có thể cảm nhận được thay đổi trong quan hệ giữa tôi và hắn. Tôi không biết sự thay đổi ấy có ý nghĩa gì, chỉ thấy trong lòng sâu thẳm thôi.

Hôm đó, tôi tới bệnh viện tìm hắn, sau đó, tôi và hắn về nhà, làm ~ tình, sau đó cũng tương đối không có gì để nói. Là tương đối nhé, tôi đã nói hết chuyện của mình, còn hắn không đáp lại tôi. Hắn giống như trước đây, chỉ là nói hắn yêu tôi, nhưng tôi đã dần không cảm giác được tình yêu, dần dà chính là có lệ. Tôi tình nguyện hắn mắng tôi, cũng không phải cười như vậy, nói, tôi yêu anh. Yêu sao, thực sự là yêu sao.

Tôi không muốn suy nghĩ, càng nghĩ tôi càng thấy bất an. Đây là một loại cảm giác không kiên định, thật giống như là tôi đã chuẩn bị tất cả muốn sống với hắn cả đời, còn hắn lại định bỏ đi. Trước khi bỏ đi, để trấn an lòng người, giả vờ yêu thương, ngầm làm tốt tất cả dự định, chỉ chờ khi tôi sơ suất là sẽ đi thẳng.

Thế nhưng, tôi và hắn đã ở bên nhau 7 năm rồi, 7 năm tròn, tôi đã coi tình yêu giữa tôi và hắn thành tình thân, tôi đã coi giữa tôi và hắn…

Giao lộ trước mặt đúng lúc đèn đỏ, không biết thế nào, gần đây giao thông càng ngày càng tắc, đã sắp tới 9h rồi, tôi vẫn còn ở chỗ cách đài phát thanh bốn giao lộ, lại tránh không được đến muộn. Lấy một gói thuốc lá ra từ trong hộp, rút một điếu ngậm trong miệng, sau đó lấy ra di động gọi lãnh đạo một cuộc, nói kẹt xe, có khả năng sẽ tới muộn. Sau đó si ngốc nhìn đèn đỏ chuyển xanh, đèn xanh chuyển vàng lại sang đỏ, đoàn xa vẫn không nhúc nhích.

Sau đó di động rung rung, điện báo là tên của Thái Thiếu Điền, chần chờ một lát, tôi ấn phím nghe, sau đó nghe tiếng Thái Thiếu Điền rì rà rì rầm: “Tiểu Viên cậu đến đài chưa? Tới rồi xin lãnh đạo nghỉ cho tôi, tôi bị tắc đường.”

“Tôi đang ở trên đường.” Nhìn đèn đỏ đằng trước lại chuyển xanh, nhưng đoàn xe vẫn không nhúc nhích, nóng nảy vỗ xuống tay lái, sau đó nghe thấy giọng kinh ngạc của Thái Thiếu Điền: “Cậu ở trên đường? Móa móa, hôm nay rốt cục là vì sao mà kẹt xe, tôi tháng này đã muộn 3 lần rồi, muộn nữa là thì coi như là bỏ bê công việc bị trừ tiền đấy.”

“Không biết.” Tôi nói, “Cứ như vậy đi, tôi cúp máy đây.” Mặc kệ Thái Thiếu Điền còn muốn nói gì, ấn cúp máy, sau đó ném di động vào túi, mặc nó rung thế nào.

Chín giờ rưỡi, tới đài phát thanh, bắt đầu ghi chương trình.

Buổi trưa bị lãnh đạo kéo đi nói chuyện, về chuyện bạn nghe đài gửi thư cho chương trình gần đây, nói xong cũng đã là 1h, không muốn đi ra ngoài, gọi luôn người mang một suất combo tới.

Nửa giờ sau, suất combo đã đưa tới, một mình một suất combo ngồi trong góc phòng ăn rôm rốp, ăn xong là đúng 2h, sờ cái bụng căng tròn, vứt rác đi, sau đó nghe thấy đồng nghiệp đề nghị nói tan ca đi hát karaoke đi! Không cần nghĩ ngợi tiến lên bày tỏ tôi muốn đi cùng, sau đó bị khinh bỉ nói Tiểu Viên à cậu không biết hát thì thôi đi cũng đứng tới phá đám à. Thế là đau lòng biểu thị các cậu đi đi đi đi tôi không đi nữa, sau đó nhìn giờ tiếp tục đi ghi tiết mục.

Sau đó, rất nhanh đã tới giờ tan tầm.

Lúc sắp tan tầm, Thái Thiếu Điền hỏi: “Tiểu Viên à, cậu không đi hát karaoke thật à?”

Tôi suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Aizz, không muốn đi.”

“Buổi trưa mọi người đùa thôi, cậu đừng coi là thật.” Thái Thiếu Điền nói.

“Ai coi là thật, tôi có việc mà, lần sau đi phá đám làm các cậu ai cũng không hát được, hừ hừ!”

“Được, vậy chúng tôi đi đây.” Thái Thiếu Điền vỗ vai tôi, xoay người cùng về với đồng nghiệp khác.

Tôi đứng trước bàn làm việc dọn dẹp mãi, đã sắp dọn hết cả chiếc bàn rồi, nhìn sắc trời cũng tối sầm, sau đó lề mà lề mề đi ra ngoài, lề mề lái xe về nhà. Trên đường, vẫn tắc đường như cũ.

Lúc về đến nhà đã 8h tròn, Hải Đường còn chưa về.

Chậm chạp lấy di động ra xem, có một tin nhắn, nói tối hắn phải trực ban không về. Vì thế đi vào bếp nấu mì, trước đổ nước, chờ nước sôi thì lại cho hai quả trứng gà, sau đó nhìn chằm chằm nước và mì cùng sôi, bốc lớp khói màu trắng, lòng trắng trứng gà nổi một cái bong bóng thật to, sau đó lại xẹp xuống, cuối cùng hương mì sôi từ từ lan ra đầy phòng, kêu phù phù trong nồi.

Thấy thế tôi vội tắt bếp đi, lại nhìn nồi mì ấy, không có hứng muốn ăn. Thế là dứt khoát gọi đồ ăn ngoài tới, một suất combo. Lúc chờ đồ ăn ngoài, tôi ghé lên sô pha xem đĩa phim, không biết là bộ phim quay năm nào của Trần Dịch Tấn, trên màn hình, Trần Dịch Tấn đang cất cao tiếng hát:

Để tôi làm rác rưởi

Quyến luyến em mãi

Từ khi đắm chìm đến khi nảy mầm lại

Tình yêu giống như rác rưởi

Hài cốt mặc dù sẽ mục nát

Trong sân nhà cuối cùng cũng nở đầy hoa

Bị thế giới vứt bỏ không đáng sợ

Thích em có khi còn đáng sợ hơn

Đành phải tiếp tục lo âu

Không cần hoàn mỹ quá mức

Vui vẻ quá làm sao ngăn trở

Tàn nhẫn không tốt sao (*)

(*) bài hát Rác rưởi [垃圾] của Trần Dịch Tấn

Nghe mà thấy rầu rĩ, đứng dậy đi đổi đĩa, tìm ‘Đông Thành Tây Tựu’(*) xem Đoàn Vương gia và Hoàng Dược Sư hát đoạn Song Phi Yến, nghe Hoàng Dược Sư hát:

(*) là một bộ phim hiện đại siêu hài, không phải làm lại cũng không phải tập tiếp theo của phiên bản năm 93. Phim kể về hàng vạn năm trước, 8 thiên thần nội đấu liên miên, bị rớt xuống nhân gian. Hàng tỉ năm sau, họ cực khổ nơi trần thế, học được cách đoàn kết, tạo phúc cho thế nhân, cuối cùng rửa sạch tội nghiệt. Phim có sự tham gia của rất nhiều diễn viên nổi tiếng nhưng chỉ có thể được xem là một bộ phim giải trí đơn thuần không hơn không kém.



… …

… … … (đoạn nhạc này mình chịu thôi, mình xin trích cuối bài, để bạn nào có hứng thì làm chứ mình ko kham được “…”)

Sau đó thấy hắn nói với Đoàn Vương gia: ta yêu ngươi, ta yêu ngươi…

Sau đó tôi nghĩ tới hôm nay, Hải Đường nhà tôi nói với tôi, tôi yêu anh, tôi yêu anh, tôi yêu anh…

Sau đó chuông cửa vang lên, đồ ăn ngoài đã đưa đến, suất combo của KFC.

Sau đó tôi ôm suất combo ấy tiếp tục xem phim, thấy trong đó cuối cùng Chu Bá Thông và Vương Trùng Dương đứng bên nhau, sau đó là kết cục vui vẻ, happy ending.

Sau đó phim tiếp tục tua lại từ đầu, xem ban đầu Âu Dương Phong uy phong bát diện chạy ào vào vương cung của Kim Luân quốc vương chém giết khắp nơi, xem Vô Lượng thần công của tam công chúa gà mờ lần lượt vô tác dụng, lại xem Đoàn Vương gia chấp nhất tìm người trong lòng của hắn…

Tôi gặm hamburger, gặm rồi gặm, bỗng nhiên thấy mắt cay cay, liền dứt khoát ném suất combo nhắm mắt lại, rồi gục trên sô pha, chôn đầu trong gối ôm, cái gì cũng không muốn nghe, cái gì cũng không muốn thấy.

Tôi không biết tôi tìm cái gì, có phải có thể được đền bù mong muốn.

Tôi không biết người tôi yêu, hắn có muốn cùng tôi bạch đầu giai lão.

Tôi chẳng biết gì, mà mọi người luôn nói, lúc một người không biết gì là lúc hạnh phúc nhất, vậy có phải bây giờ tôi rất gần với hạnh phúc, cũng sắp nắm bắt được hạnh phúc trong tay không?

><><><><