Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc

Chương 37: Vận mệnh an bài




Buổi trưa nắng chói chang, nắng xuyên qua kẽ lá xanh, đúc thành từng chấm loang lổ trên mặt đất.

Lộc Ẩm Khê nheo mắt nhìn vầng sáng trên những phiến lá, cố gắng tìm ra một chút manh mối từ vô vàn sợi tơ.

Nàng đã cố gắng thay đổi số phận của một nhân vật, nàng nghĩ rằng mình đã thành công, nàng cho rằng mình đã nhìn thấy được hy vọng ...

Nhưng hiện tại...tại sao lại thành ra như vậy?

Nàng đã sai ở bước nào sao?

Sự việc kia là tai nạn, hay là do sự sắp đặt của định mệnh? Kết cục của nhân vật không thể nào thay đổi được sao ?

Nếu như trước đây, cái chết của Triệu lão sư chỉ là sự phỏng đoán mơ hồ. Thì giờ đây, cái chết của Hà Bội dường như đã khẳng định thêm phỏng đoán này.

Giản Thanh ngồi trên ghế đá trong đình viện. Sau khi ăn xong, cô chậm rãi nhìn bóng lưng Lộc Ẩm Khê, nhẹ giọng an ủi: "Sống chết có số, em đừng nghĩ lung tung."

Lộc Ẩm Khê quay lại, nhìn Giản Thanh, muốn nói lại thôi.

Sống chết có số? Nhưng nếu đó là số mệnh của chị thì sao?

Giản Thanh nhận thấy có gì đó bất thường, khẽ nhướng mày hỏi nàng: "Em làm sao vậy?"

Lộc Ẩm Khê nhìn cô, lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Tôi không chấp nhận số mệnh của mình."

Tại sao nàng phải chấp nhận số mệnh cơ chứ?

Vẻ mặt luôn dịu dàng của nàng bỗng trở nên nghiêm túc, nàng tiếp tục nói với Giản Thanh: "Chị cũng không được phép chấp nhận số mệnh của mình."

Giản Thanh im lặng một lúc, khóe môi hơi cong lên, vẻ mặt lạnh lùng có chút tan ra: "Em ngồi xuống đi."

Lộc Ẩm Khê vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, ngoan ngoãn ngồi xuống.

Giản Thanh lấy ra một gói khăn giấy, lau khóe môi nàng, thấp giọng nói: "Em phải ăn nhiều hơn."

Lộc Ẩm Khê giật lấy khăn giấy trên tay cô, tự mình lau miệng. Nàng không hiểu mối liên hệ giữa việc một người không chấp nhận số mệnh của mình và việc ăn uống có liên quan gì đến nhau.

Khi ăn uống đầy đủ, nàng có thể đấu tranh với số mệnh sao?

Nàng cảm thấy không hiểu, liền hỏi, "Chị đang nói đạo lý gì thế?"

Giản Thanh chậm rãi dọn dẹp bàn ăn, liếc nhìn nàng một cái, chân thành nói: "Không có gì, tôi chỉ thấy em gầy đi rất nhiều."

Lộc Ẩm Khê: "..."

"Gầy...cũng rất tốt." Lộc Ẩm Khê nhìn cổ tay mình, phần xương kéo dài từ cổ tay đến cẳng tay gầy đi rõ ràng, nàng chạm vào phần xương nhỏ, nói: "Mắc bệnh nặng một thời gian thì không cần giảm cân..."

Giản Thanh không nói thêm lời nào nữa, cô đi vứt rác rồi cùng Lộc Ẩm Khê ngồi trong đình một lát, sau đó giục nàng trở về phòng bệnh để nghỉ trưa.

Lộc Ẩm Khê đứng lên, đi được một bước rồi dừng lại: "Giản lão sư, chị cõng tôi đi."

Giản Thanh lạnh lùng liếc nàng một cái, nói: "Phổi của em không tốt, không phải là chân."

Lộc Ẩm Khê kéo kéo góc áo cô, nàng cười rất tươi, nụ cười mang theo một chút ý làm nũng: "Chị cõng tôi một lần thôi có được không? Tôi vất vả lắm mới giảm cân được. Đợi khi tôi xuất viện rồi sẽ lại tăng lên hơn một trăm cân, chị sẽ không cõng tôi được nữa."

Giản Thanh vẫn lạnh lùng nhìn Lộc Ẩm Khê.

Lộc Ẩm Khê không sợ giá lạnh, nàng tiếp tục giật giật góc áo cô.

Giản Thanh gỡ tay nàng ra, sau đó ngồi xổm xuống trước mặt nàng, cô đưa lưng về phía nàng, thở dài nói: "Em bao nhiêu tuổi rồi."

"Không lớn lắm, tôi chỉ mới 20." Mục đích đã thành công, Lộc Ẩm Khê mỉm cười trèo lên lưng Giản Thanh, vòng tay qua cổ cô.

Ngoài giờ làm việc, Giản Thanh không mặc áo blouse trắng, cô chỉ mặc một chiếc áo cardigan trắng cổ cao và quần jean đen, phối cùng giày trắng đế bệt tạo thành các màu trắng-đen-trắng. Cô có dáng người cao gầy, trang điểm nhẹ nhàng và tự nhiên, giống như chị gái nhà bên trầm lặng, an tĩnh.

Lộc Ẩm Khê nằm sấp trên lưng cô, nàng lảm nhảm bên tai cô: "Mấy ngày nay chị ăn có ngon miệng không?"

Giản Thanh cõng nàng trên lưng, bước từng bước dọc theo hành lang, cô không nói có, cũng chẳng nói không:"Vẫn như cũ."

Động tác của các nàng có chút mờ ám khiến không ít người xung quanh nhìn qua. Ánh mắt họ lướt qua khuôn mặt của Giản Thanh trong vài giây, rồi lại lóe lên một tia kinh ngạc. Sau khi bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Giản Thanh, bọn họ nhanh chóng thu lại, vài giây sau, họ vừa rụt rè vừa tò mò nhìn qua.

Lộc Ẩm Khê để ý ánh mắt của bọn họ, nàng đảo mắt, vỗ vỗ chân mình, run run nói: "Chị ơi, khi nào thì chân em mới có thể bình phục? Bác sĩ nói cả đời em sẽ không có hy vọng đứng dậy được nữa? Đây có phải là sự thật không?"

Giản Thanh dừng lại, im lặng một lúc rồi phối hợp với màn trình diễn của nàng:"Không có chuyện đó, chị sẽ tìm bác sĩ để chữa cho em."

Lộc Ẩm Khê vùi đầu vào cổ cô, bờ vai run lên: "Vậy thì bọn họ cứ nhìn vào chân em làm gì? Có phải bọn họ đang nhìn đôi chân què của em rồi cười nhạo em không?"

Giản Thanh đảo mắt nhìn xung quanh, nói, "Không có, không có ai nhìn em hết."

Những người xung quanh nghe thấy giọng điệu bi thương của Lộc Ẩm Khê rồi lại nhận lấy ánh nhìn cảnh cáo của Giản Thanh, liền không dám nhìn về phía các nàng nữa.

Lộc Ẩm Khê vùi đầu vào cổ Giản Thanh mà cười trộm, hơi thở ấm áp của nàng khiến đáy lòng Giản Thanh ngứa ngáy.

Các nàng đi một đoạn đến nơi không có người.

Giản Thanh hỏi:"Em chơi có vui không?"

"Rất vui, hiện tại hơi thở của chị khá ổn định, chị có thể lực thật tốt." Lộc Ẩm Khê vỗ vỗ vai cô khen ngợi rồi tiếp tục đề tài, "Vậy mấy ngày nay chị ngủ thế nào?"

Giản Thanh trầm giọng nói:"Vẫn như cũ."

Kỳ thực mấy ngày nay cô ăn không ngon, ngủ không yên. Mỗi khi cô mở hay nhắm mắt đều sẽ hiện lên dáng vẻ yếu ớt trên giường bệnh của Lộc Ẩm Khê.

Lộc Ẩm Khê tiếp tục hỏi: "Chị đi đường có va vào ai không?"

"Em trù ẻo tôi à?"

Lộc Ẩm Khê ôm chặt Giản Thanh, nhỏ giọng cười cười: "Không có."

Tôi không có trù ẻo chị.

Nàng cảm thấy bệnh tật đến nhanh đến mức long trời lở đất, rất kỳ quặc, nàng lo lắng rằng Giản Thanh cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi trường hợp bất khả kháng này.

Suy cho cùng, lúc đó chính nàng đã kéo cô cùng cố gắng thay đổi số phận của các nhân vật khác.

Lộc Ẩm Khê hạ quyết tâm từ nay nếu như nàng lại cố gắng thay đổi cốt truyện, nàng nhất định sẽ không bao giờ kéo theo Giản Thanh nữa.

Nếu như vận mệnh thật sự đã được an bài, nếu như nhân quả nghiệp báo luân hồi thì tất cả những báo ứng hãy để một mình nàng gánh chịu, đừng bao giờ làm tổn thương đến cô.

Giản Thanh không nói nữa.

Lộc Ẩm Khê nhớ lại sự việc ngày hôm đó hai vợ chồng trung niên chạy tới phòng cấp cứu, vừa khóc vừa muốn quỳ xuống tạ ơn mình. Nàng dùng trán cọ cọ vào ót Giản Thanh: "Ba mẹ của Hà tiểu thư sẽ rất buồn có phải không? Bọn họ nhất định sẽ rất buồn và tự trách."

Cô con gái cuối cùng thoát chết, nhưng trong nháy mắt vẫn không thoát khỏi số phận của tử thần.

Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, họ phải trải qua hàng loạt cảm xúc thăng trầm, có được rồi lại mất đi thì làm sao hai vợ chồng trung niên có thể chịu đựng nổi?

"Nếu lúc đó cô ấy chết ở công viên, bọn họ sẽ hối hận và tự trách mình vì đã không đưa cô ấy đến bệnh viện sớm hơn." Giản Thanh trả lời, "Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Bệnh viện đã nhiều lần nhấn mạnh rằng họ không thể xuất viện, nhưng chính họ mới là người khăng khăng muốn về ăn Tết."

Lộc Ẩm Khê nói, "Tôi không biết việc cứu cô ấy ở công viên là đúng hay sai."

Giản Thanh hỏi, "Tại sao em lại nghĩ như vậy?"

Lộc Ẩm Khê nói: "Nếu Hà tiểu thư ra đi ngay tại công viên thì cha mẹ cô ấy có thể dễ dàng chấp nhận hơn. Như bây giờ, bọn họ vừa mất tiền, vừa mất người, có được rồi lại mất đi, hẳn là sẽ khổ sở lắm."

Giản Thanh: "Tôi hỏi em, nếu số mệnh đã an bài tôi sẽ phải chết đi. Nhưng em bỏ ra mấy vạn tệ để đổi lấy một vài ngày sống cho tôi, để tôi ở bên em thêm vài ngày thì em có muốn đánh đổi không?"

"Tôi nguyện ý."

Thậm chí có mất hết của cải, nhà cửa cũng bán đi nàng cũng vẫn sẽ làm như thế.

Lộc Ẩm Khê gắt gao ôm chặt lấy Giản Thanh: "Về sau chị không được so sánh như vậy, sẽ rất xui xẻo."

Giản Thanh mỉm cười.

Những người làm việc trong bệnh viện làm gì có chuyện quan tâm đến việc xui xẻo hay không?

Lộc Ẩm Khê nói thêm: "Trong khoa U chắc sẽ có nhiều trường hợp giống như vậy."

Giản Thanh ừ một tiếng, nói: "Nhiều bệnh nhân đã được định sẵn là phải chết, những gia đình đó chắc chắn sẽ mất cả chì lẫn chài, nhưng chỉ cần họ muốn được điều trị, chúng tôi vẫn phải tiếp tục điều trị."

Những bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối, hầu như đều dùng tiền để đổi lấy mạng sống của mình. Có gia đình phá sản, nợ nần chồng chất, nhưng vẫn muốn mua thuốc chữa bệnh cho người nhà của mình.

Bệnh nhân không muốn tiền mất tật mang, mang họa đến cho người nhà . Còn người nhà thì chỉ mong bệnh nhân sống lâu hơn, dành nhiều thời gian cho mình hơn một chút.

Đồng hành và cảm tình, vĩnh viễn không thể cân đo đong đếm được bằng tiền.

Lộc Ẩm Khê dán trên cổ Giản Thanh, không nói nữa.

Giản Thanh đi xuống dưới lầu khoa nội liền dừng lại: "Em xuống đi."

Lộc Ẩm Khe vâng một tiếng, nhảy khỏi lưng Giản Thanh: "Cảm ơn Giản lão sư."

Giản Thanh khẽ nhìn nàng: "Không có gì."

Tiểu tổ tông.

*

Vào buổi chiều, Giản Thanh trở lại làm việc tại khoa U. Lộc Ẩm Khê nằm trên giường bệnh, đăng nhập vào tài khoản Weibo của chính mình.

Lần trước, hot search đã thu hút hàng chục nghìn người hâm mộ, không chỉ có Weibo mà các nền tảng video ngắn khác cũng thu hút rất nhiều lượt truy cập. Có những công ty thực sự có tiềm năng đã gọi điện tìm nàng ký hợp đồng. Có những công ty có nền tảng phát sóng trực tiếp quy mô lớn, cũng có những công ty điện ảnh và truyền hình nhỏ lẻ không tên tuổi đang đứng trước bờ vực phá sản.

Lộc Ẩm Khê từ chối toàn bộ đề nghị. Nàng tự quản lý tài khoản của riêng mình, thỉnh thoảng viết một vài câu phổ cập kiến thức khoa học rồi vẽ một số truyện tranh khoa học y tế nổi tiếng. Các phương tiện truyền thông chính thức sẽ giúp nàng. Nàng còn chụp thêm một vài bức ảnh tự sướng khiến người hâm mộ không ngừng tăng lên.

Nàng đã dành hai ngày hai đêm để vẽ một số truyện tranh khoa học nổi tiếng về bệnh viêm phổi. Viết một đoạn phổ cập kiến thức khoa học, đăng lên Weibo và các nền tảng video. Sau đó rút tất cả số tiền mà người hâm mộ donate kể từ khi tài khoản được mở về.

Lộc Ẩm Khê dự định dùng số tiền này để thuê một ngôi nhà bên ngoài và chuyển ra khỏi nhà của Giản Thanh.

Nàng có thể chính thức tham gia quay phim vào tháng tới, số tiền lương đầu tiên cũng sẽ được chuyển vào tài khoản của nàng.

Vì vậy, nàng có thể tìm được một căn nhà tốt và chuyển đi vào cuối tháng.

Hiện tại nàng muốn chuyển cho ba mẹ Hà Bội số tiền này.

Lộc Ẩm Khê mượn máy tính của bác sĩ Khoa hô hấp để tra hồ sơ bệnh án của Hà Bội.

Bác sĩ biết nàng là người quen của Giản Thanh, và hiện cũng đang là thực tập sinh ở khu vực thứ hai của khoa u nên hắn sẵn sàng để cho nàng mượn máy tính.

Nàng tìm kiếm hồ sơ bệnh án của Hà Bội trên hệ thống hồ sơ y tế, sau đó liền tìm được thông tin liên hệ của gia đình trên đó.

Nàng lưu số điện thoại của bố Hà Bội lại.

Nàng mở Alipay, tìm kiếm số điện thoại này rồi trực tiếp chuyển tiền đi.

Từ nay về sau, nàng sẽ không bao giờ hành động tùy tiện và can thiệp vào số phận của người khác nữa. Nếu không, nàng không biết liệu điều này có gây hại cho họ nhiều hơn hay không.

Nàng sẽ chỉ thử những điều nhỏ nhặt.

Bất kể nàng có thể thay đổi kết cục của nàng và Giản Thanh được hay không, nàng vẫn sẽ cố gắng.

Nàng không có lựa chọn nào khác.

Nàng không thể phó mặc cho số phận định đoạt như thế được.

*

Vào ngày nàng xuất viện, Giản Thanh phải tăng ca ở bệnh viện.

Lộc Ẩm Khê đã quen với sự bận rộn của cô nên nàng đã tự mình hoàn thành các thủ tục xuất viện rồi tự mang hành lý trở về nhà của Giản Thanh.

Nơi gọi là nhà thực ra chỉ cách bệnh viện một con đường.

Thảm thực vật xanh mướt trong nhà được Giản Thanh chăm sóc rất kỹ, vừa bước vào cửa đã thấy dây leo dài xanh mướt, phiến lá không dính chút bụi nào.

Tủ lạnh trong nhà chứa đầy thức ăn, trên cửa tủ lạnh có một dòng chữ nhỏ:【Tối nay tôi trở về sẽ nấu cơm cho em. 】

Trên bàn trà trước ghế sô pha có mấy khay hoa quả, còn có quýt đường mà Lộc Ẩm Khê rất thích ăn, các loại khoai tây chiên, và những món ăn vặt khác.

Cuối cùng nàng cũng cảm thấy nơi này có cảm giác là 'nhà'.

Lộc Ẩm Khê mỉm cười.

Nhưng vào tháng sau, khi nhận được khoản tiền đầu tiên từ đoàn làm phim, nàng dự định sẽ chuyển ra ngoài.

Nàng không muốn bị Giản Thanh nuôi dưỡng bên người như thú cưng.

Lộc Ẩm Khê vẫn luôn nhớ rõ cảm giác ban đầu Giản Thanh dành cho mình, giống như vô tình nhặt được một con mèo hoang đáng thương bên vệ đường. Cô không thích mèo nhưng cũng không ghét chúng. Có lẽ là vì tinh thần trách nhiệm, nên cô đã cung cấp nước, thức ăn và chỗ ở cần thiết cho sự sống còn của một con mèo, sau đó cô sẽ không còn để ý đến nữa.

Ngay cả đoạn thời gian sau này, khi cảm giác như thế đã phai mờ đi rất nhiều, nhưng Lộc Ẩm Khê không bao giờ quên được sự bất bình đẳng khi bị cô chăm sóc như thú cưng.

Nàng càng thích Giản Thanh thì sẽ càng sợ hãi cảm giác bất bình đẳng này.

Nàng sợ đến một ngày, nếu như nàng yêu quá nhiều đến mức không thể kiềm chế được, liền sẽ bị cô dễ dàng lấy lại mọi thứ.

Đến lúc đó, nàng phải làm sao bây giờ?

Nàng thích Giản Thanh, nhưng nàng không thể sống dựa dẫm vào cô mãi, nàng phải có khả năng sống độc lập trong thế giới này.

Nếu nàng thậm chí còn không có khả năng sống độc lập thì trong tương lai, làm thế nào nàng có thể bảo vệ được cô?

Thu dọn hành lý xong, Lộc Ẩm Khê đi tắm. Sau đó mở máy tính xách tay để lên mạng.

Máy tính xách tay không được sử dụng trong quá nhiều ngày nên khi mở lên, nó liền tự động chậm rãi cập nhật.

Lộc Ẩm Khê không có thời gian để đợi. Nàng bước vào thư phòng, ngồi trước máy tính để bàn, mở bản ghi nhớ trên điện thoại di động và tính toán trên giấy.

Tất cả các chi phí trong một tháng rưỡi qua, bao gồm cả chi phí nằm viện lần này, đều được tính toán rõ ràng từng khoản một.

Sau khi nhận được tiền, nàng sẽ trả lại cho Giản Thanh.

Sau khi khấu trừ chi phí trả nợ, số tiền còn lại còn đủ dùng trong ba tháng. Sau khi kết thúc ba tháng quay phim, đoàn phim sẽ thanh toán đủ thù lao đóng phim.

Lộc Ẩm Khê lên mạng tìm kiếm nhà cho thuê ở thành phố Giang Châu, nàng ghi lại từng cái một trên giấy, liệt kê những thuận lợi và khó khăn để tiện lựa chọn.

Khi Giản Thanh tan tầm trở về thì đã tối muộn. Lộc Ẩm Khê không đành lòng để cô phải nấu ăn cho mình nên nàng dừng việc tìm phòng lại, cất tờ giấy đi rồi xuống bếp nấu ăn.

Giản Thanh đi làm về, vừa mở cửa, đã nghe thấy tiếng xào nấu từ trong bếp, gương mặt lạnh như băng tuyết của cô bỗng mang theo ý cười nhàn nhạt.

Cô cởϊ áσ khoác, cầm tài liệu luận văn trên tay về phòng làm việc trước, định một lúc sau sẽ đọc.

Máy tính trên bàn vẫn chưa tắt, cô ngồi xuống, theo thói quen dọn sạch rác, chạy phần mềm diệt vi rút để xem máy tính có vi rút hay không.

Trên bàn có một xấp giấy A4, Giản Thanh tiện tay cầm lên, muốn sắp xếp lại rồi cho vào máy in.

Vừa mới cầm lên, cô liền phát mảnh giấy phía trên có dấu vết rất đậm, số và chữ dày đặc, như thể có ai đó đã lót tờ giấy này cho dễ viết hơn.

Không giống như chữ viết tay của mình. Lộc Ẩm Khê cũng không thường đến thư phòng.

Giản Thanh lấy một cây bút chì, cô nghiêng đầu bút nhẹ nhàng tô lên.

Những nét chữ từng chút từng chút hiện lên.

Giản Thanh nhìn thấy tài khoản và một danh sách, cô bỗng mím môi.

"Giản lão sư, ăn cơm thôi!" Lộc Ẩm Khê vọt đến cửa thư phòng với nụ cười rạng rỡ, "Đến đây nếm thử bữa tối mà bổn đầu bếp đã chuẩn bị cho chị đi."

-------

Tác giả có lời muốn nói:

Giản Thanh (giữa trưa): Tiểu tổ tông.

Buổi tối: Đồ vô lương tâm T.T .

--------

Lời editor: Các bạn đọc xong vui lòng ủng hộ mình bằng nút VOTE, xin chân thành cảm ơn các bạn rất nhiều.