Này Anh! Tôi Không Phải Là Ôsin

Chương 33: Đổi thay




Nó quay lại nhìn, đập vào mắt là một cô gái xinh đẹp mặc bộ đồ công sở. Nó cứ nghĩ rằng hôm nay một mình nó đã đủ khác người rồi ai ngờ lại còn có 1 người nữa. Nhưng việc quan trọng của nó bây giờ là trả lời câu hỏi của cô gái chứ không phải là ngồi đây soi mói cô ấy. Nếu nói có thì cũng không phải, nó đang là vợ của hắn chứ có phải bạn gái Ray đâu, mặc dù là nó đã nhận lời làm người yêu Ray. Nghĩ vậy nó khẽ cười rồi lắc đầu nói:

- Không! Tôi và anh ấy chỉ là bạn bè.

Nó nghĩ chắc cô gái này lại là một fan của Ray. Nhưng hiện tại thì nó chưa biết nên trả lời câu hỏi của cô gái như thế nào?

- Không tôi và Ray chỉ là bạn bè – nó cười nhẹ.

Nếu nói có thì cũng không phải, nó chỉ là nhận lời Ray chứ thực chất nói đúng ra nó là vợ của hắn nên nó chọn cách từ chối.

- Ồ! Thì ra chỉ là bạn bè – cô gái kia nhếch môi cười nhạt.

- Cô là…..?

Nãy giờ nó vẫn chưa biết cô gái này là ai? Sao lại biết Ray?

- Tôi cũng chỉ là một người bạn của Ray – cô gái cười rồi xòe tay ra trước mặt nó – tôi tên Emily, rất vui được biết cô.

Nó cũng không ngần ngại xòe tay ra bắt tay cô gái mang tên Emily trước mặt.

- Tôi là Alissa, cũng rất vui được biết cô.

Màn chào hỏi kết thúc cũng vừa đúng lúc Ray từ sàn nhảy bước ra chỗ nó.

- Sao cô không gọi gì mà uống? – Ray quay sang nhìn Emily, mở to mắt hỏi.

Emily không một biểu hiện gì trên mặt, nhún vai nói:

- Tôi không mang tiền.

- Tôi đã bảo là tôi sẽ trả tiền hộ rồi mà – Ray gắt lên, anh nghĩ Emily đang khinh anh – có ai đời vào bar mà không mang tiền như cô không?

- Tôi đâu có muốn vào. Vì anh vào đây nên tôi mới đi theo chứ – Emily cũng không kém cạnh, cô bình thản đáp.

Nó nhìn hai người trước mặt cãi cọ mà đau hết cả đầu. Hình như hai người này không được hòa thuận cho lắm.

- Ai kêu cô đi theo tôi làm gì? – Ray vẫn tiếp tục gân cổ lên đấu khẩu.

- Mẹ anh bảo tôi đi theo anh – đối lập hoàn toàn với sự quá khích của Ray, Emily vẫn hoàn toàn bình tĩnh.

Nó suýt thì bật cười với cái sự trái ngược này. Nó cảm thấy hai người này khá hợp nhau.

Nó nhìn xuống đồng hồ, đã gần 2h sáng rồi. Lại sắp bắt đầu một ngày mới. Và nó biết…. nó cũng sắp phải đối mặt với những thay đổi mới.

+++++

Tia nắng đầu tiên của ngày mới len lỏi, xuyên qua khe cửa sổ, chiếu thẳng vào phòng khiến nó bàng hoàng tỉnh giấc. Đôi mắt nó sưng húp, nay lại nheo vào vì nắng chói chang, trông nó thảm vô cùng…Cổ họng đắng ngắt, khàn đặc. Nắng rọi sáng căn phòng, soi rõ khuôn mặt nó tiều tụy…Nhìn mình trong gương, nó giật mình thảng thốt. Bộ dạng nó lúc này bi đát quá! Nó sợ hãi, kéo mạnh tấm rèm, che kín cửa sổ. Nó không cho nắng vào!

Nó quay trở lại giường, phát hiện ra trên bàn ngủ có một tờ giấy trắng. Với tay lấy tờ giấy, dòng chữ to màu đen nhanh chóng đập vào mắt: “ĐƠN LI HÔN”. Nó sững người trong giây lát, nhìn xuống cuối tờ giấy, nó thấy chữ kí của hắn. Nó đặt tờ giấy lại chỗ cũ rồi khẽ cười nhạt. Phải rồi, cuộc chơi nào rồi cũng sẽ đến lúc tàn mà.

Cánh cửa phòng nó nhẹ nhàng được mở ra. Nó ngước khuôn mặt đang rơm rớm nước mắt ra phía cửa. Hắn đang đứng ở đó, trước mặt nó, nhưng tại sao….. lại xa xôi đến thế? Nó cứ những tưởng rằng mình đã hiểu hết con người hắn nhưng không….. nó chỉ là một món đồ chơi mà mãi mãi không thể chạm vào hắn.

- Cô đã xem tờ giấy? – ở phía cửa, hắn lạnh lùng lên tiếng.

Tiếng nói của hắn vang vọng khắp căn phòng. Trong cái không gian tĩnh lặng ấy, hắn chợt nghe có tiếng thở dài.

Nó không nói gì, gục đầu xuống tay. Có lẽ….. đã đến lúc nó phải kết thúc mọi chuyện.

Nó hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy, mỉm cười cầm tờ giấy tiến về phía hắn.

- Tôi sẽ kết thúc mọi chuyện – môi nó nhếch lên một nụ cười – nhưng tôi sẽ không kí vào đây. Tôi sẽ kết thúc mọi chuyện theo cách khác. Thời gian qua anh đã làm tôi khổ rồi….. và đã đến lúc tôi trả thù.

Môi nó tắt dần nụ cười, nó đẩy tờ giấy về phía hắn rồi bước ra khỏi căn phòng.

Hắn vẫn đứng yên đó. Im lặng, tất cả được bao chùm bởi một không gian khô khốc. Nhưng không ai biết rằng hắn đang vui. Có lẽ hắn vui vì nó đã không kí.

—-

Nó ngồi trong xe mà không biết nên đi đâu. Trong thâm tâm nó bây giờ chỉ nghĩ đến chuyện ban nãy, nó không còn để ý đến chuyện gì khác nữa.

Cho xe tấp vào lề đường, nó gục đầu lên tay lái. Nó nên làm gì đây? Còn rất nhiều chuyện đang chờ nó phía trước. Nó mở cửa xe bước ra ngoài. Đứng dựa vào ô tô, nó đút hai tay vào túi quần, bất giác nó rùng mình vì cái lạnh của thời tiết ngoài này. Gió nhè nhẹ thổi làm tung bay làn tóc, nó khẽ chớp nhẹ mí mắt.

Bất chợt điện thoại trong túi nó khẽ rung. Tên màn hình hiện lên một số lạ. Nó khẽ nhíu mày nhưng cũng nhanh chóng bắt máy.

- Alo! – đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ trầm ấm.

Nó có thể dễ dàng nhận ra đây là ai. Không ai khác là cô gái nó mới quen ngày hôm qua – Emily.

- Emily? – nó hỏi lại cho có.

- Ừm! Cô rảnh không? Đi uống nước cùng tôi.

Nó im lặng một hồi lâu. Nó không tin là Emily lại chủ động gọi và mời nó đi chơi.

- Được, bây giờ tôi cũng đang rảnh – nó vội vàng trả lời để không làm mất thời gian của Emily – để tôi đến đón cô.

Dứt lời nó cúp máy, rồi đánh tay lái về phía nhà Emily.

—–

Quán cà phê nhỏ nằm sâu trong con hẻm yên tĩnh. Cách bài trí của quán khiến ta liên tưởng đến những ngôi nhà hoang. Quán trang trí đơn giản, nhẹ nhàng gợi lên cảm giác thanh tịnh – cảm giác mà từ lâu rồi nó đã bỏ quên sau hàng tá công việc chồng chất mà nó phải lo.

.. Cô gái trẻ mặc một chiếc đầm hoa trang nhã, cổ mang khăn ren trắng tinh tế làm toát lên vẻ dịu dàng, hiền thục và nữ tĩnh của mình. Bên này, một cô gái khác mặc một chiếc áo sơ mi trắng được kết hợp với một chiếc quần jean gọn nhẹ. Tất cả như một bức tranh sinh động mà ai đi qua cũng phải ngoái nhìn.

Nó xoay tròn cốc cà phê trong tay, mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ. Chìm đắm trong du dương, mắt nó lại cay cay, nó đang nhớ đến tờ giấy li hôn hắn để trên bàn. Thật sự là nó không thể chấp nhận được điều đó.

- Có vẻ như cô đang yêu ai? – thanh âm trong trẻo vang lên phía bên đối diện.

Nó đưa mắt ngạc nhiên nhìn Emily.

- Sao cô biết?

- Tôi làm về ngành tâm lí – Emily thản nhiên đáp.

- Ồ – quen nhau từ hôm qua đến hôm nay nó mới biết Emily làm trong ngành tâm lí nên không khỏi ngạc nhiên, ồ lên một tiếng.

Không gian lại rơi vào yên lặng, có thể nghe thấy tiếng thở dài của cả hai người.

- Cô yêu Ray? – vẫn là giọng nói trong trẻo ấy.

Lại một câu hỏi nữa khiến nó ngạc nhiên.

- Không! người tôi yêu không phải Ray – nó lấy lại bình tĩnh, trả lời từ tốn.

- Vậy….. – Emily mở to mắt nhìn nó.

Nó bật cười. Có lẽ nó đã đoán đúng khi nghĩ Emily và Ray có quan hệ gì đó đặc biệt.

- Hình như cô và Ray có gì đó? – nó hỏi trong khi mặt của Emily đang dần dần đỏ.

- Thực ra tôi là vợ tương lai của Ray – từ “vợ tương lai” của Emily nói ra có vẻ hơi ngượng ngùng – tôi thực sự yêu Ray, nhưng tôi cũng chỉ là người được mẹ anh ấy giới thiệu nên tôi biết Ray không có tình cảm gì với tôi.

Nó không ngờ Emily lại là hôn phu của Ray. Cười nhẹ, nó nói:

- Cô yên tâm. Tôi và Ray không có gì cả. Chúng tôi chỉ là bạn bè thôi.

Không ngờ câu nói của nó lại khiến Emily bật cười to.

- Tôi không nói là cô phải từ bỏ Ray. Kể cả cô có yêu Ray đi chăng nữa thì tôi vẫn phải làm vợ anh ấy, tôi sẽ không ghen nếu cô và Ray yêu nhau – nói đến đây môi Emily bất giác nở một nụ cười, giọng nói cô nhỏ dần – nhưng nếu cô không yêu Ray…… thì tốt rồi.

Nó cũng khẽ mỉm cười theo. Chỉ cần nhìn từng hành động của Emily nó có thể thấy được cô ấy yêu Ray như thế nào? Có lẽ đã có một định mệnh nào đó gán ghép hai con người lại với nhau.

****

Nó vừa về nhà thì đã nhận được điện thoại của cô thư kí. Nó lấy lại cái giọng nghiêm nghị, lạnh nhạt giống như khi ở công ty rồi bắt máy.

- Alo! Việc tôi giao cô đã làm xong chưa?

- Ư…. Ư…. – những tiếng kêu ư ử vang lên phía đầu dây bên này.

Nó khẽ nhíu mày hỏi:

- Cô đang ở đâu vậy? Mau trả lời tôi đi. Bây giờ không phải là lúc đùa đâu – nó nói, trong giọng nói có phần đe dọa.

- Tao là Elena đây. Con ranh, mày dám cho người theo dõi tao à? – bất chợt bên này vọng lại tiếng chửi rủa của bà Elena. Nó có thể hình dung được là cô thư kí yêu dấu của nó đã bị bắt quả tang trong khi làm nhiệm vụ và bây giờ thì đang bị bắt trói.

- Nếu bà nói thật cho tôi biết cái chết của bố tôi thì tôi đã không phải làm như vậy – nó vẫn bình tĩnh đáp lại nhưng trong thâm tâm nó thì đang tìm cách cứu cô thư kí.

- Hahaha – tiếng cười của bà Elena mang đầy sự giễu cợt – mày định cho tao vào tròng à? Không dễ đâu con ranh. Muốn cứu con chó đang nằm ở đây thì nội trong ngày mai phải mang tiền đến cho tao hoặc không may phải đến thế chỗ cho con này…..