Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 17




Chương 17: Tiếp tục gây áp lực với công ty Nhật Hạ

Trên tầng hai của căn biệt thự, bên cạnh
cửa sổ, bóng hình cao lớn của Mạc Du Hải
đổ dài trước ánh nắng, hai mắt anh lạnh lùng
nhìn người phụ nữ cứng đầu đứng ở ngoài
cửa biệt thự. Một hồi sau, anh rút điện thoại
ra, giọng nói trầm thấp của anh bắt đầu vang lên:

“Tiếp tục tạo áp lực với công ty Nhật Hạ.”
Ngay sau đó liền ngắt điện thoại.

Hạ Nhược Vũ không phải đang chờ xe,
thứ mà cô mong chờ lúc này là một cuộc gọi,
nội dung của cuộc gọi chính là vụ tai nạn
ngoài ý muốn xảy ra tại công ty Nhật Hạ,
phía bên người mất đã làm đơn và chuẩn bị

kiện Nhật Hạ về hành vi kinh doanh trái phép.
Hạ Nhược Vũ hiểu rất rõ, chỉ cần vụ án được
thành lập, công ty Nhật Hạ sẽ buộc phải đối
mặt với việc đình chỉ kinh doanh. Hiện tại giá
cổ phiếu của công ty đã giảm mạnh, một khi
công ty không còn hoạt động nữa, thứ mà
nhà họ Hạ phải đối mặt sẽ không chỉ là việc
bị phá sản mà hơn nữa là một khoản nợ
khổng lồ, số nợ này nằm ngoài khả năng của
gia đình cô.

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Khi bốn chữ “Tan cửa nát nhà” hiện lên
trong đầu Hạ Nhược Vũ, toàn thân cô khẽ
run lên. Ba cô hiện tại vẫn đang ở trong viện,
mẹ cô là một người phụ nữ tần tảo, suốt bao
năm qua bà vất vả đi theo ba, lỡ như ba xảy
ra chuyện gì, bà chắc chắn sẽ không do dự
mà đi theo ông. Có những chuyện mặc dù
chưa xảy ra nhưng Hạ Nhược Vũ dường như
đều đã lường trước được tất cả. Cô đột nhiên
quay người, đứng trước cánh cửa lớn của
căn biệt thự, cô giơ tay gõ lên đó vài cái.

Một lúc sau, cánh cửa được mở ra, Mạc
Du Hải vừa tắm xong, trên người anh khoác
một chiếc áo choàng, mái tóc đen vẫn còn
ướt, trông vô cùng gợi cảm và quyến rũ.
Theo bản năng, Hạ Nhược Vũ ngay lập tức
nghĩ tới bốn chữ: Tuyệt tác nam nhân!

Nhìn thấy cô, Mạc Du Hải không chút bất
ngờ, anh lạnh lùng nhìn cô rồi hỏi: “Có
chuyện gì?”

“Tôi đồng ý kết hôn!” Cô không vòng vo
mà đi thẳng vào chủ đề chính, ngẩng đầu
ngước mắt nhìn anh, bộ dạng như đang xem

thường cái chết cận kề trước mắt.

Thấy cô như vậy, Mạc Du Hải có chút tức
giận: “Nhìn cô như vậy khiến tôi cảm thấy
như tôi đang ép buộc cô vậy.”

Sau đó, anh đưa tay định đóng cửa, Hạ
Nhược Vũ vội vàng ngăn cản, nhìn anh lắc
đầu nói:

“Không phải, không phải, là do tôi tự
nguyện, không có ai ép buộc cả, Mạc Du Hải,
chúng ta kết hôn đi!”

Anh nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm nay lại để
lộ ra chút tia sáng nhỏ nhoi: “Nghĩ thông rồi sao?”

Cô gật đầu, dáng vẻ vô cùng đáng yêu.
Ánh nắng ban mai chiếu lên khuôn mặt nhỏ
nhắn của cô, trên người cô như ẩn chứa một
nét đẹp tiềm ẩn đến động lòng người, chính
vào giây phút ấy, mọi suy nghĩ của Mạc Du
Hải như ngưng đọng, tập trung nhìn vào cô.
Vài giây sau đó, anh thu lại ánh mắt, gật đầu,
quay người cầm lên chiếc khăn ở bên cạnh

để lau đầu, thấp giọng nói:

 

“Lát nữa chúng ta sẽ cùng nhau đi đăng
ký kết hôn, hộ khẩu của cô đều mang theo
rồi chứ?”

Hạ Nhược Vũ đứng sau lưng anh, gật
đầu nói: “Vâng!”

Nhìn theo bóng lưng anh, cô tự an ủi bản
thân, so với việc gia đình cô phải lâm vào
cảnh đường cùng thì việc lựa chọn kết hôn
với anh sẽ tốt hơn rất nhiều.

Mạc Du Hải khoác lên người một bộ vest
màu đen, sau đó cùng Hạ Nhược Vũ di
chuyển tới cục Dân Chính. Khi cả hai đến nơi
cũng đã gần trưa, rất nhiều người đến đăng
kí kết hôn, Mạc Du Hải lạnh lùng bước vào,
sau khi vào trong đại sảnh, anh chọn một
góc rồi ngồi xuống.

Có rất nhiều người xếp hàng trước quầy
làm thủ tục, Hạ Nhược Vũ tự mình chạy tới

xếp hàng, trước sau đều là rất nhiều những
cặp đôi đang cùng nhau đứng chờ tới lượt.
Thấy cô một mình lẻ loi đứng xếp hàng ở đó,
một người phụ nữ ở bên cạnh bỗng lên tiếng
hỏi cô:

“Chồng cô không tới cùng sao?”

Hạ Nhược Vũ mỉm cười, chỉ tay về phía
Mạc Du Hải, mở miệng nói:

“Tới rồi, anh ấy từ nhỏ đã mắc bệnh bại

liệt nên không thể đứng quá lâu.”

Người phụ nữ hiểu ra liền gật đầu, nhìn
về phía Mạc Du Hải, ánh mắt để lộ ra vẻ
thương cảm, những người đứng bên cạnh
cũng theo đó mà nhìn về phía anh. Rất nhiều
người trong số họ khen ngợi lòng tốt của Hạ
Nhược Vũ, họ cho rằng cô và anh đều đã gặp
được tình yêu đích thực của cuộc đời mình.

Mạc Du Hải không biết đã xảy ra chuyện
gì, chỉ cảm thấy ánh mắt của những người
xung quanh đều đang đổ dồn về phía anh,
nhưng có lẽ do đã quen với ánh nhìn như vậy
nên anh dường như chẳng mấy bận tâm.

Do có quá nhiều người tới đăng kí nên
cho tới tận trưa vẫn không đến lượt Hạ
Nhược Vũ. Đến mười hai giờ, các cán bộ của
cục đều nghỉ tay làm việc, chỉ còn cách chờ
tới hai giờ chiều. Chờ cả nửa ngày cũng
không đến lượt, Hạ Nhược Vũ đi tới bên cạnh
Mạc Du Hải, cô nhìn anh rồi nói:

“Tôi đói rồi, chúng ta đi ăn chút gì đó
được không?”

Mạc Du Hải khẽ “Ừm’ một tiếng, di
chuyển ra phía ngoài của đại sảnh, Hạ
Nhược Vũ đi theo sau anh, miệng lẩm bẩm
thầm mắng người đàn ông ở trước mặt,
người đàn ông này thật sự không lịch thiệp
chút nào.