Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 23




Chương 23: Bị cho leo cây rồi

Buổi tối, vì muốn cảm ơn Mạc Du Hải
nên Hạ Nhược Vũ đã quyết định mời anh đi
ăn tối, sau đó cô gọi điện tỏ ra thành ý một chút.

“Buổi tối tầm mấy giờ thì anh tan làm vậy?”

Mạc Du Hải biết rõ lý do cô gọi, cùng biết
rõ cô muốn làm gì nhưng vẫn hỏi lại: “Năm
giờ, có việc gì sao?”

“Không có gì, chỉ là… chuyện đó đã được
giải quyết rôi, để cảm ơn anh vì đã giúp đỡ
nên tối nay muốn mời anh đi ăn cơm.” Hạ

Nhược Vũ có hơi ngại ngùng, nói.
Dù không thích người như anh nhưng cô

là một người ân oán rõ ràng, mang ơn ai thì
nhất định sẽ báo đáp.

Mạc Du Hải nhíu mày: “Ăn ở đâu?”

“Ăn ở nhà, tôi sẽ trổ tài cho anh xem” Ăn
ở nhà hàng thì không thể được thành ý, tự
làm sẽ chân thành hơn nhiều, Hạ Nhược Vũ
tuyệt đối không phải loại người qua loa cho
có nên cô muốn tự mình xuống bếp.

Nghe cô nói sẽ tự mình xuống bếp, Mạc

Du Hải lập tức đồng ý: “Được

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Sau khi tắt điện thoại, Hạ Nhược Vũ có
hơi bất ngờ, đồng ý rồi sao, người đàn ông
này quả thật không biết khiêm tốn gì cả, mặc
dù nghĩ vậy nhưng cô vẫn cam chịu chạy ra
chợ mua rau và thực phẩm, sẵn sàng trổ tài
nấu nướng.

Vì nghĩ rằng năm giờ anh mới tan làm
nên cô đợi đến năm giờ ba mươi mới bắt đầu
nấu ăn, nhưng tới tận bảy giờ tối khi trời đã
tối mịt rồi cô vẫn không thấy ai về cả.

Hạ Nhược Vũ ngồi trên ghế nhìn thức
mâm đồ ăn phong phú bày trên bàn, cô lẩm
bẩm: “Anh ta là bác sĩ. Có lẽ gặp phải trường
hợp khẩn cấp nào đó rồi, chờ một chút cũng
được.”

Một tiếng đồng hồ nữa lại trôi qua, không
hề có một cuộc điện thoại hay một tin nhắn
giải thích nào.

“Có lẽ anh ta gặp phải một vụ tai nạn trên

đường về nên chưa về tới nơi được.”

Nửa tiếng nữa tôi qua, cô vẫn chưa thấy
anh quay về, cuối cùng cô cũng hiểu ra một
chuyện, Hạ Nhược Vũ cô đã bị người ta cho
leo cây rồi!

Đến một tin nhắn giải thích cô cũng
không nhận được, còn mất công chuẩn bị

mâm cơm hoành tráng như vậy.

Hạ Nhược Vũ bực bội, cầm đôi đũa lên
gắp thức ăn, ăn vài miếng, cảm thấy không
cả muốn ăn nữa, đổ hết mâm cơm mà mình
vất vả chuẩn bị này vào thùng rác.

Dù sao cô cũng đã cảm ơn rồi, có nhận
lời cảm ơn của cô hay không là chuyện của
anh.

Sau khi thu dọn nhà bếp, Hạ Nhược Vũ
không còn việc gì làm nên đi lên tầng, rửa
mặt rồi ngâm mình trong bồn tắm và nhân
tiện đắp thêm một chiếc mặt nạ cho thoải
mái.

Thả lỏng thư giãn hưởng thụ cuộc sống
tươi đẹp, nhân tiện trách mắng Mạc Du Hải
một câu: “Đồ tư bản nhà anh, thật là trơ tráo,
lãng phí”

Mặc dù có thể gọi cô là tiểu thư nhà giàu

 

thật nhưng so với sự giàu có của anh thì cô
không là gì cả, vì sao nhà bọn họ không làm
luôn cái phòng tắm lớn năm mười mét vuông
luôn đi!

Hạ Nhược Vũ trở lại giường, nằm xuống
thư giãn, một mình hưởng thụ trên chiếc
giường lớn, cô ước gì Mạc Du Hải đừng quay
về nữa, tốt nhất là cả đời này cũng đừng
quay về, được vậy thì tốt quá rồi!

Nửa đêm, một cuộc điện thoại bất ngờ
gọi đến quấy rầy giấc ngủ của cô.

Trong lúc nửa mơ nửa tỉnh Hạ Nhược Vũ
lần tìm chiếc điện thoại di động trên đầu
giường, liếc nhìn màn hình điện thoại, cô
nhíu mày miễn cưỡng nghe điện thoại: “Mạc
Du Hải?”

Không phải anh có sở thích gọi điện lúc
nửa đêm làm phiền giấc ngủ của người ta đó chứ?

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nữ
nhẹ nhàng, nói: “Xin lỗi, nhầm máy rồi”

“Ồ, cúp máy đi” Hạ Nhược Vũ không hỏi
nhiều, muốn nhanh chóng tắt máy để tiếp tục
đi ngủ.

Nhưng người bên đầu dây bên kia có vẻ
không muốn kết thúc cuộc trò chuyện sớm
như vậy, nói tiếp: “Khoan đã, cho hỏi cô có
phải là Nhược Vũ không?”

“Cô là ai vậy?” Khi buồn ngủ có cô sẽ trở
nên cáu gắt như vậy.

Người phụ nữ ở đầu dây bên kia ngập
ngừng một lúc, rồi chậm rãi nói: “Tôi là bạn
của Du Hải, tôi là Lục Khánh Huyền.”

“Vào vấn đề luôn đi.”

Du Hải sao, gọi nhau cũng thân mật quá

nhỉ, cái tên Lục Khánh Huyền này cũng rất
quen, cô chợt nhớ ra lần trước cô đã nhìn
thấy cái tên này trên điện thoại của Mạc Du
Hải.

Chẳng trách, người phụ nữ ở đầu dây bên
kia nhất định là bạn gái thực sự của Mạc Du
Hải rồi.

Người phụ nữ bị giọng nói thiếu kiên
nhãn của Hạ Nhược Vũ làm cho hoảng sợ,
cô ta ngập ngừng rồi tiếp tục hỏi: “Cô Nhược
Vũ và Du Hải có quan hệ thế nào vậy?”

“Chuyện đó cô tự đi mà hỏi Mạc Du Hải
ấy.” Cô không có thời gian để nói chuyện với
cô ta nữa.

Đầu ngón tay của Lục Khánh Huyền siết
chặt điện thoại nói: “Cô Nhược Vũ, cô có
muốn nói chuyện với Du Hải không, hiện giờ
anh ấy đang ở chỗ của tôi.”