Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Chương 23




Editor: Trangsjk.

Cuộc sống cứ thế trôi qua, nháy mắt đã đến cuối năm lớp mười một.

Gần đến lớp mười hai, áp lực học tập ngày càng nặng nề. Nhà trường ngày càng sát sao, cho nên mỗi tháng đều tổ chức một đợt thi để xếp hạng thành tích. Mấy lần trước, điểm của Diệp Sơ cũng rất cao. Nhưng không hiểu sao đến kì thi cuối cùng, xếp hạng của cô bị tụt xuống hơn mười bậc.

Thành tích của con gái bị kém đi khiến cha mẹ cô rất lo lắng.Lưu Mỹ Lệ rất sốt ruột, đúng lúc đó thì nhà trường đột nhiên gửi thông báo cho gia đình, nói rằng nhân dịp nghỉ hè năm nay, nhà trường muốn tổ chức một lớp học hè cho các học sinh sắp lên lớp mười hai,học sinh nào cũng có thể tham gia. Trên danh nghĩa là tự nguyện nhưng khi chuẩn bị nhập học thì hầu như tất cả học sinh các lớp đều tham gia đầy đủ. Mỗi ngày mọi người đều dậy sớm sửa soạn đi học, thậm chí so với bình thường còn vội vã hơn.

Cứ bận rộn như thế, một tháng nhanh chóng trôi qua.

Kì học hè kết thúc, cuối cùng mọi người cũng có hai tuần nghỉ xả hơi. Thời gian này đối với học sinh cuối cấp mà nói thật đúng là một thứ xa xỉ. Các học sinh trong lớp đều vui mừng như điên. Một tháng học tập áp lực ai cũng muốn tức giận rồi.

Nhưng thầy giáo Mã chủ nhiệm lớp Diệp Sơ cũng chẳng nể tình. Sắp tan học còn ở lại lớp học đem kì thi cuối kỳ ra giáo huấn một trận.

Nghe giáo huấn xong, vốn các bạn ai ai cũng đang vui mừng, giờ cũng thấy ỉu xìu. Mọi người cúi đầu chẳng ai nói lời nào.

Thấy tình hình đó, thầy Mã cũng rất vui vẻ, gật đầu nói: “Lát nữa tan học , Diệp Sơ đến văn phòng của thầy một lúc.”

Diệp Sơ còn đang mơ màng, bỗng nhiên cô nghe thầy giáo nhắc đến mình, cũng hơi ngơ ngác.

Lâm Mậu Mậu ở bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa : “Lớp trưởng, cậu đắc tội gì với ông Mã rồi hả? Vô duyên vô cớ sao lại gọi cậu đến văn phòng làm gì. Chắc chắn là không có chuyện tốt!”

“Không đâu, tớ chẳng làm gì cả.” Diệp Sơ nói một câu, cô tranh thủ cất dọn hết sách vở rồi đi đến văn phòng.

Kết quả là Lâm Mậu Mậu đã đoán trúng. Cô vừa đi vào văn phòng đã nhìn thấy khuôn mặt tức giận của thầy Mã.

Không đợi Diệp Sơ nói gì, cô đã nghe thấy “Bộp!” một tiếng. Thầy Mã ném một quyển sách trong tay xuống bàn, nghiêm nghị nói: “Diệp Sơ, gần đây tan học em đi về nhà với ai?”

Diệp Sơ giật mình, cô không nghĩ thầy Mã lại hỏi đến chuyện này, nhất thời hơi lơ mơ.

“Em không trả lời được phải không? Vậy tôi giúp em trả lời, có phải là Vệ Bắc đưa em về nhà đúng không?”

Thầy Mã vừa dứt lời, Diệp Sơ cuối cùng cũng hiểu ra ý ông là gì rồi.

Gần đây đoạn đường gần trường học đang sửa chữa, xe buýt cũng thay đổi lộ trình cho nên mỗi ngày Diệp Sơ đều phải đi một quãng đường rất xa mới bắt được xe buýt. Vệ Bắc biết được chuyện này liền cảm thấy cơ hội của mình đến rồi nên mỗi ngày cậu đều đạp xe theo Diệp Sơ, nhất định đòi đưa cô về nhà.

Lần đầu Diệp Sơ không đồng ý, lần thứ hai cũng không đồng ý, nhưng đến lần thứ ba, thứ tư… cô thực sự bị cậu làm phiền không sao chịu nổi. Rốt cục cô cũng đành để cho cậu nhóc kia đạt được mục đích.

Thế nên mấy ngày qua, cô đều để Vệ Bắc đưa về. Thật không ngờ tai mắt trong trường thật nhanh nhạy, mới mấy ngày mà đã đến tai thầy chủ nhiệm lớp rồi.

Thầy giáo Mã năm nay đã hơn bốn mươi tuổi,không giống như cô giáo Trịnh trước đây, ông không chấp nhận chuyện yêu sớm của học sinh. Vì thế,tại thời điểm quan trọng như này, thầy giáo Mã nhất quyết “thà giết nhầm, còn hơn bỏ sót”, đây chính là tác phong không bao giờ thay đổi của ông.

“Em nói thật đi, có phải em và cậu ta đang yêu nhau không?” Thầy giáo Mã rất nghiêm túc hỏi

Diệp Sơ lắc đầu.

“Không yêu nhau, tại sao em lại đồng ý để cậu ta đưa về? Các em đừng tưởng tôi không biết, từ lúc học lớp mười hai em đã bắt đầu…”

Trong lúc thầy giáo Mã đang thao thao bất tuyệt dạy dỗ Diệp Sơ, thì Vệ Bắc đến lớp của cô tìm người.

“Này, lớp trưởng của các cậu đâu rồi” Cậu không hề e dè, đi vào lớp túm lấy một bạn học sinh đang trực nhật lớp.

Bạn học bị hỏi liền run rẩy chỉ về phía văn phòng: “Bị…bị thầy giáo Mã gọi đi rồi.”

“Lão già đó không có chuyện gì sao lại gọi cô ấy….” Vệ Bắc bất mãn làu bàu một câu. Sau đó cậu đi về phía trước mấy bước, bỗng nhiên quay đầu nhẹ giọng nói: ”Này cậu kia, cám ơn nhé!”

Bạn học kia bị cậu làm cho sợ hãi đến nỗi làm rơi cả cây chổi, khuôn mặt méo mó cầu xin, làm ơn đừng cám ơn tôi như thế mà!

Sau khi biết được Diệp Sơ bị gọi đến văn phòng giáo viên chủ nhiệm, Vệ Bắc cũng không kiên nhẫn chờ được nữa. Cậu liền đeo cái cặp sách rỗng không đi lên tìm người. Vừa đến văn phòng, thấy cánh cửa hơi khép, Vệ Bắc định đẩy ra, vừa mới đưa tay lên thì cậu nghe thấy tên mình, cậu nhất thời ngơ ngẩn, nghe rõ ràng những lời từ bên trong: “Em muốn yêu đương, thầy sẽ không ngăn cấm, nhưng em cũng nên tìm một đối tượng phù hợp một chút. Em xem bộ dạng của cậu Vệ Bắc kia có ra gì nào? Là học sinh mà không chịu đi học, cả ngày chỉ chơi bời với một nhóm côn đồ ,rốt cục em coi trọng cậu ta ở điểm nào hả? Đẹp trai sao? Diệp Sơ à, em ngây thơ quá rồi. Với sức học của em liệu có thi trượt Đại Học không? Còn tên Vệ Bắc kia thì có thể làm gì? Bây giờ hai em có thể yêu nhau nhưng đến lúc đó khoảng cách giữa các em sẽ càng lúc càng lớn, đến lúc đó cho dù thầy có không nói thì em cũng sẽ tự nhận thấy cậu ta không xứng đáng với em…”

Đang lúc nước bọt của thầy giáo Mã bay tứ tung, thì cửa phòng làm việc bỗng nhiên đập “Rầm” một tiếng.

Vì chuyện xảy ra quá đột ngột nên cả thầy giáo Mã và Diệp Sơ đều giật mình.Đến khi quay đầu ra nhìn thì ngoài cửa không có một bóng người.

Tan học ngày hôm đó, Vệ Bắc cũng không hề bám lấy cô. Diệp Sơ đi một quãng đường rất dài, đón xe buýt về nhà, lúc cô về đến nhà thì trời đã tối rồi.

Vào nhà, cô lại thấy trong nhà không bật đèn, Lưu Mỹ Lệ ngồi trên ghế salon, không nói một lời nào.

Diệp Sơ thấy kì lạ nên hỏi: “Mẹ à, ba đâu rồi?”

“Tăng ca.” Mẹ cô trả lời hai tiếng rất cứng nhắc

“Vâng ạ” Diệp Sơ đáp lại, rồi thuận miệng hỏi tiếp: “Sao mẹ không bật đèn? Bị mất điện sao ạ…” Cô nói xong liền đi đến chỗ công tắc đèn ở gần cửa. Tay cô vừa chạm vào nút bật, thì cô nghe thấy giọng nói nghiêm nghị của Lưu Mỹ Lệ.

“Thầy giáo chủ nhiệm của con vừa gọi điện cho mẹ rồi.”

Diệp Sơ sững sờ, bàn tay đặt ở công tắc cũng dừng lại.

Chỉ thấy Lưu Mỹ Lệ nói tiếp: “Thầy giáo nói gần đây thành tích của con đã tụt xuống.”

Không biết tại sao, lần đầu tiên từ khi sinh ra, Diệp Sơ có cảm giác “có tật giật mình”. Cô cúi đầu vâng một tiếng.

“Con có thể nói cho mẹ nghe nguyên nhân là gì không?” Lưu Mỹ Lệ hỏi.

Diệp Sơ không lên tiếng, chỉ cảm thấy trái tim mình đang đập thình thịch.

Thấy con gái không nói câu gì, Lưu Mỹ Lệ dứt khoát nói vào vấn đề: “Thầy giáo Mã nói với mẹ, gần đây con rất thân thiết với Vệ Bắc phải không?”

Diệp Sơ cảm thấy khó thở, chuyện vốn là không có gì, tại sao khi nghe mẹ nói cô có cảm giác như mình đang làm sai điều gì đó. Cũng không biết là để giải thích hay an ủi chính mình, cô nói: “Mẹ, con với cậu ấy không có gì cả!”

“Không có gì, vậy tại sao con lại để cho cậu ta đưa về nhà? Không có gì, mà lần trước con chạy ra ngoài, rồi lại là cậu ta đưa con về? Không có gì, tại sao con và cậu ta luôn ở cạnh nhau như thế hả?”

Mấy câu hỏi liên tiếp, Diệp Sơ không sao trả lời được. Bởi vì ngay cả chính cô cũng chưa từng nghĩ đến, hoá ra cô đã vô tình để cho tên nhóc hư hỏng kia tham gia vào cuộc sống của cô nhiều đến thế!

Tại sao lại như vậy chứ? Lần đầu tiên trong đời, cô bỗng thấy những suy nghĩ của mình thật mơ hồ.

Khi cô còn đang mải suy nghĩ, Lưu Mỹ Lệ từ trên ghế salon đứng lên, đi đến trước mặt cô.

“Con gái à!” Bà thở dài, giọng nói bỗng nhiên trở nên dịu dàng hơn trước: “Mặc dù mẹ không biết con đang nghĩ gì nhưng mẹ cũng đã trải qua cái tuổi này. Rất nhiều việc con cho rằng đơn giản nhưng ai cũng phải lớn lên, con không nghĩ đến tương lai sau này sao?

Tương lai sau này ư? Diệp Sơ yên lặng lắc đầu. Cho tới bây giờ cô chỉ biết rằng mình phải trở thành một học sinh giỏi, phải nghe lời cha mẹ, nghe lời thầy cô giáo. Thế nên cô cũng chưa từng đến tương lai của mình sẽ như thế nào?

“Có thể con cảm thấy bây giờ ở bên cạnh cậu ta rất vui vẻ. Nhưng đó chỉ là tạm thời mà thôi. Dựa vào thành tích học tập của cậu ta liệu có khả năng thi nổi vào Đại học cùng với con không? Nó có thể cho con cuộc sống mà con muốn không? Một ngày nào đó con sẽ nhận ra, con và cậu ta không đứng cùng một vị trí, hai đứa các con cơ bản không phải cùng một loại người.”

Diệp Sơ cúi đầu, cô tiếp tục im lặng.

“Hãy đồng ý với mẹ,con không được liên quan gì đến cậu ta nữa. Mẹ không muốn sau này nhìn con hối hận.” Lưu Mỹ Lệ đặt tay lên vai cô, khẩn thiết nói.

Trong khoảnh khắc đó, Diệp Sơ bỗng nhiên cảm giác trái tim cô bị bóp nghẹt. Một lúc lâu sau, trước ánh mắt tha thiết của mẹ. Cô lặng lẽ gật đầu.