Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Chương 44




Edit: trangsjk.

Diệp Sơ cảm thấy mình là một người không thích hóng chuyện nhưng khi tán chuyện về người yêu của Vệ Bắc thì cũng không cần câu nệ làm gì.. Phải biết rằng, từ nhỏ đến lớn không có ai dám bàn tán sau lưng tên nhóc Vệ Bắc, hôm nay lại có người dám nói thẳng trước mặt anh, nhìn anh bày ra thái độ thẹn quá hoá giận thật là một chuyện thú vị.

Chăm chú nghe cuộc tán chuyện đến nỗi đồng hồ trên tường đã chỉ chín giờ từ bao giờ.

Bữa cơm chiều liền biến thành ăn đêm, không thể khiến cho người ta hài lòng, Diệp Sơ thiếu chút nữa còn định kéo Tư Đồ Duyệt về phòng ở khách sạn, may mà Vệ Bắc phát hiện ra ý định của cô, kịp thời ngăn cản

Nhìn gương mặt thích thú, dáng vẻ đầy sức sống của cô, Vệ Bắc thật cảm thấy dở khóc dở cười.

Trước đây anh luôn cảm thấy Diệp Sơ rất lạnh nhạt, chuyện gì cũng không để tâm, nhưng hôm nay mới phát hiện không phải chuyện gì cô cũng không chú ý. Ít nhất là đối với chuyện khô khan của anh cô còn rất hứng thú.

Chỉ là Tư Đồ Duyệt nói mấy chuyện kia làm tổn hại tự tôn đàn ông của anh quá đi?

Không để cô ta mở miệng nói thêm, Vệ Bắc bắt một chiếc taxi lại rồi nhanh chóng đẩy hai kẻ kia vào xe.

“Vệ Bắc, sao anh lại vong ân bội nghĩa như thế hả, chẳng phải tôi chỉ muốn bà xã của anh hiểu rõ anh hơn một chút sao, đúng không Tiểu Diệp” Tư Đồ Duyệt ở trong xe nguỵ biện

Diệp Sơ vừa định gật đầu liếc thấy Vệ Bắc đang trừng mắt đành đứng im.

“Hiểu rõ cái đầu cô! Còn không mau đi đi!” Vệ Bắc đóng mạnh cửa xe lại

Nhận thấy Vệ Bắc thật giống một nhân vật nguy hiểm, vị tài xế đáng thương vội vã khởi động xe, rồi lái xe thật nhanh ra ngoài đường, từ đằng xa, hình như Tư Đồ Duyệt còn nói gì đó trong xe, nhưng đáng tiếc là nghe không rõ

Diệp Sơ có chút thất vọng, cúi đầu thất vọng : “Thực ra chị Duyệt cũng rất tốt..”

“Tốt cái đầu ấy, chỉ biết đi chọc vào nỗi đau của người khác” Vệ Bắc vẫn còn tức giận

“Chí ít thì tình cảm giữa hai người cũng rất tốt” Diệp Sơ lẩm bẩm

Vệ Bắc ngẩn người, anh còn tưởng Diệp Sơ đang ghen, vội hỏi : “Diệp Siêu Nặng, không phải em tin mấy lời cô ta nói chứ? Không sai, Tư Đồ Duyệt đúng là người anh đã từng có ấn tượng tốt, chuyện của cô ấy và anh có thể nói rõ ràng.

“Không phải!” Diệp Sơ vội vàng lắc đầu: “Ý em muốn nói là, tình cảm của anh với các bạn học rất tốt, không giống như em…”

“Bọn em làm sao?” Vệ Bắc hỏi

Diệp Sơ do dự một chút, cuối cùng cũng kể sự việc của Tưởng Phương Phi cho Vệ Bắc

Từ khi xảy ra chuyện đó đến nay, cô vẫn giấu kín trong lòng không nói với bất kì ai, kể cả đối với Tưởng Phương Phi, cô cũng không hề tỏ ra khó chịu rõ rệt. Chỉ là, hôm nay thấy tình cảm giữa Vệ Bắc và các bạn tốt như vậy, chẳng hiểu sao cô cảm thấy rất ngưỡng mộ.

Nghe Diệp Sơ kể xong, ngoài dự đoán của mọi người, Vệ Bắc lại không hề nổi giận mà chỉ thở dài hỏi Diệp Sơ : “Em còn nhớ Lưu Hàn không? Thời gian học cấp ba, anh rất thân với cậu ta”

Diệp Sơ nhớ lại rồi gật đầu

“Anh và cậu ta đã lâu rồi không liên lạc”

“Vì sao thế?” Diệp Sơ không hiểu hỏi

“Khi đó tình cảm của bọn anh rất tốt, cậu ta coi anh như anh em, giới thiệu anh làm quen với đám bạn bè trong giới xã hội thượng lưu. Có một lần bọn anh đi bar, chơi rất khuya, cũng uống rất nhiều rượu…”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó cậu ta cùng với đám bạn nói cái gì đó, rồi có một người cầm túi thuốc đi ra, cậu ấy đưa cho anh một viên, em có biết đó là cái gì không?”

Diệp Sơ gật đầu, không nói gì

“Anh nhớ rõ lúc đó tiếng nhạc rất ồ nào,anh uống cũng nhiều rồi, mơ màng nhìn viên thuốc trong tay, suýt nữa thì nuốt xuống, sau đó đầu óc anh bỗng nhiên chấn động tỉnh táo lại. Sau đó anh rất sợ hãi, Lưu Hàn hỏi anh làm sao vậy rất nhiều lần, anh không nói câu nào, ném thuốc cho cậu ta rồi chạy ra ngoài. Đến khi chạy ra khỏi quán bar, một cơn gió thổi qua, anh mới phát hiện trên trán nhễ nhại mồ hôi lạnh. Đến tận bây giờ khi nhớ lại việc đó, anh vẫn cứ nghĩ nếu khi đó anh không chạy ra khỏi đó, thì đời này coi như xong rồi”

Nghe Vệ Bắc nói những lời này, Diệp Sơ ngây ngẩn cả người, cô chưa từng nghĩ Vệ Bắc đã phải trải qua nhưng việc như vậy, cũng không ngờ anh lại nói bí mật đó với mình

Trong khoảnh khắc, cô như cảm nhận được sự bất lực lúc đó của anh, nhịn không được nắm tay anh thật chặt

Nhiệt độ ấm áp của cơ thể truyền từ trên tay đến, Vệ Bắc từ trong kí ức bừng tỉnh lại, nắm lấy tay cô : “Diệp Sơ, anh chưa từng nói với ai chuyện này, giờ nói cho em biết, chỉ muốn em hiểu,tình bạn rất quý giá, thế nhưng nếu đối phương không biết quý trọng, thì kẻ đó cũng không đáng để em phải bận tâm”

Câu nói này khiến Diệp Sơ hiểu rõ.

Chúng ta không có quyền bắt người khác phải làm gì cho mình, thế nhưng ít nhất cũng có quyền lựa chọn cho mình một hướng đi trong cuộc sống, luôn luôn đừng để những người bên cạnh làm chệch hướng nếu cho là đúng thì nên kiên định mà đi, một ngày nào sẽ nhìn thấy ánh sáng hi vọng.

Mọi việc đều đã thông suốt, cuối cùng Diệp Sơ ngẩng đầu lên nhìn Vệ Bắc cười cười : “Đi thôi, đưa em về”

Tiễn? Vệ Bắc cười lớn : “Vợ à, em không định để anh đưa em về khách sạn rồi đi về một mình chứ?”

Từ lúc nào đã biến thành Vợ rồi? Diệp Sơ đỏ mặt : “Nhưng trong phòng chỉ có một cái giường”

“Vậy thì sao?” Vệ Bắc ôm chặt cô vào lòng : “Đi thôi, đến lúc đó em sẽ không nhẫn tâm để anh ngủ trên sàn nhà đâu.”

Vệ Bắc đã đánh giá thấp Diệp Sơ rồi. Không chỉ nhẫn tâm để anh ngủ trên sàn nhà, cô không sợ sẽ làm mất cân bằng nội tiết của một thanh niên cường tráng sao?

Vệ Bắc đáng thương, ngủ trên sàn nhà khô cứng, tức đến suýt nữa thì hộc máu.

“Anh nói này Diệp Siêu Nặng, trời lạnh thế này, em để anh ngủ trên sàn nhà mà không thấy xấu hổ à?”

Diệp Sơ hé cái đầu ra khỏi chăn, chớp mắt hỏi : “Không phải trong phòng đã có hệ thống sưởi ấm rồi sao?”

“Ấm cái đầu em! Không tin em nằm thử mà xem?”

Diệp Sơ lắc đầu : “Quên đi”

“Em!” Vệ Bắc khẽ cắn môi, lẩm bẩm : “Con mẹ nó hệ thống sưởi sao không hỏng đi…” Đang nói sao còn không hỏng đi, trong phòng bỗng “phụt” một cái, tất cả đèn điện đều tắt ngúm

Hai người đều ngây ngẩn, một lúc sau, Vệ Bắc phun ra một câu : “Hình như, bị mất điện…”

Diệp Sơ im lặng, xoay người ngủ một mạch .

Trong phòng càng ngày càng lạnh , Vệ Bắc không nhịn đẩy đẩy Diệp Sơ đang nằm trên giường: “Diệp Siêu Nặng”

“…”

“Diệp Siêu Nặng?”

“..”

“Diệp Siêu Nặng! Con mẹ nó,em giả vờ ngủ nữa đi cho anh!” Anh rốt cuộc cũng tức giận, không nói thêm gì nữa liền xoay người nhảy luôn lên giường.

Diệp Sơ chỉ cảm thấy chăn đang đắp bị xốc mạnh lên, sau đó một người chui vào ôm chặt lấy cô.

“Ai cho em dám lờ anh đi này!” Âm thanh hung dữ vang lên bên tai,sau đó gáy bị cắn một cái.

Không sai, anh cắn! Thật sự là cắn!

Thân thể Diệp Sơ cứng đờ, ngây ra như phỗng, giống như Vệ Bắc đánh giá thấp độ vô tình của cô, thì cô cũng đã đánh giá thấp trình độ vô sỉ của tên nhóc Vệ Bắc này, có lẽ trong khoảng thời gian họ hoà hợp, cô đã quên mất bản tính xấu xa của tên nhóc này rồi,nhiều năm anh chờ đợi như vậy cuối cũng đã đến rồi, nhưng sao lại trong tình huống như này, lại ở trên chiếc giường nho nhỏ này chứ?”

“Cộc cộc cộc” Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa

Diệp Sơ giãy giụa định ra mở cửa, nhưng lại bị Vệ Bắc giữ chặt ở trên giường : “Em thử động đậy thêm đi, anh cũng không dám bảm bảo chuyện gì sẽ xảy ra đâu đấy” Anh nói thầm bên tai cô lời nói y hệt lời thoại trong phim thần tượng cẩu huyết, nhưng hết lần này đến lần khác đều có tác dụng.

Diệp Sơ không dám cử động nữa, yếu ớt hỏi : “Ai vậy?”

“Cô à, vừa nãy khách sạn của chúng tôi xảy ra một chút sự cố ngoài ý muốn về đường điện, bây giờ các kỹ sư điện của khách sạn chúng tôi đang sửa chữa, dự tính khoảng hai tiếng nữa mới có điện, làm ảnh hưởng đến cô, chúng tôi vô cùng áy náy” Hoá ra là nhân viên khách sạn.

“Đã biết!” Vệ Bắc không nhịn được hô lớn một tiếng, ôm người ở trong ngực càng chặt.

Mất điện một hai tiếng đồng hồ à? Nếu có thể ôm cô như thế này thì có mất điện cả đời cũng chẳng có vấn đề gì cả nhỉ? Anh tưởng tượng

Tuy rằng trên giường có thêm một tên vô lại, thế nhưng đêm nay Diệp Sơ lại ngủ rất ngon, sáng sớm lúc cô tỉnh lại, Vệ Bắc còn chưa dậy. Khuôn mặt của tên vô lại này tựa sát vào gối đầu của cô, ở gần như vậy, cho nên ngay cả cái hành động nhíu mày của anh cô cũng nhìn rõ.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy hình dáng ngủ sau của anh, không còn ánh mắt kiêu ngạo, giờ phút này anh lại có khí chất bình thản,so với hình tượng nghịch ngợm phá phách trước kia mà tưởng như hai người khác nhau.

Hoá ra anh còn có vẻ mặt như vậy, Diệp Sơ cảm thấy thú vị, nhìn không được nhìn kĩ hơn chút nữa, không ngờ lúc đó anh bỗng tỉnh dậy

Dưới tình huống bốn mắt nhìn nhau đầy ngượng ngùng, Diệp Sơ lại quá căng thẳng, chưa đợi Vệ Bắc mở miệng đã theo phản xạ đạp cho anh một phát.

Lực đạp không lớn, nhưng vì Vệ Bắc vừa mới tỉnh, lại ngủ mép giường. Không để ý liền bị đạp lăn xuống giường.

Chỉ nghe thấy độp một tiếng , cái mông của tên nhóc kia chổng lên như đuôi ngỗng, cơn buồn ngủ trong đầu cũng tan hết nghiến rằng nghiến lời từ dưới đất bò lên: “Diệp Siêu Nặng, mới sáng sớm em đã định mưu sát chồng hả?”

Diệp Sơ vốn đang định xin lỗi anh, lại bị anh mắng, bỗng nhiên chẳng con cảm giác tội lỗi nữa, nói một câu : “Đáng đời”

Vệ Bắc tức đến nghiến răng, nhịn đau trèo lên giường, đè lên cô: “Lặp lại lần nữa xem nào?”

Diệp Sơ hận mình không phải là một tên con trai để đạp anh xuống đất một lần nữa,nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại, nếu như cô là con trai, Tư Đồ Duyệt chẳng phải sẽ tức chết sao? Nghĩ như thế cô bỗng nhiên cười khúc khích ra tiếng

“Con mẹ nó, em còn dám cười anh!” Vệ Bắc tức giận, cúi xuống hôn.

Diệp Sơ không để ý, bị môi anh chặn lại, đầu lưỡi như con rắn trượt vào trong”

Nụ hôn buổi sáng rất kịch liệt, cho đến tận khi điện thoại của Vệ Bắc vang lên mới kết thúc, anh nhíu mày, rất không tình nguyện buông người trong ngực ra, đứng lên nghe điện thoại

Điện thoại của Nhị Soái gọi tới, nói khó có dịp chị dâu đến thành phố C, muốn làm chủ chi mời hai người đi ăn đồ nướng.

Cuộc điện thoại này đối với Diệp Sơ mà nói đúng như cứu cái mạng nhỏ của cô,phải biết rằng,ở thành phố xa lạ này, ở chung với một đám người còn tốt hơn bị tên nhóc kia ăn sạch.

Vệ Bắc cho dù ngàn vạn lần không muốn, nhưng Diệp Sơ nhất định muốn đi, anh cũng chẳng biết làm gì khác là chiều theo cô.

Địa điểm ăn cơm ở nhà hàng nướng, phải tự mình phục vụ, bởi vì cửa hàng hầu như đã hết chỗ, lúc Diệp Sơ và Vệ Bắc tới, thấy Nhị Soái dẫn theo một đám người đến chào hỏi bọn họ, cũng có cả Tư Đồ Duyệt hôm qua trong đó.

Đều học cùng trường cảnh sát với nhau, dĩ nhiên họ tới gặp Diệp sơ, muốn xem rốt cục cô gái có tài năng mạnh mẽ như thế nào có khả năng thu phục Vệ Bắc cầm thú kia

Nào ngờ lại là một cô gái dịu dàng, nghe nói thêm cô gái này học trườngĐại học trọng điểm, lại còn học thiên văn học, nhất thời cả đám đàn ông thỗ lỗ cũng không bình tĩnh nổi, một đám ở đằng kia thở ngắn thở dài, cái gì mà mĩ nhân và cầm thú, rồi cái gì mà bông hoa nhài cắm bãi … trâu rồi đủ các kiểu làm hại người khác. Tất cả đều được Vệ Bắc im lặng ghi nhớ trong lòng, chờ đến khi Diệp Sơ quay về, sẽ trả thù từng tên một

Diệp Sơ dĩ nhiên không biết được suy nghĩ trong lòng Vệ Bắc, cô chỉ thấy đám bạn học của anh rất nhiệt tình, lúc đầu còn hơi căng thẳng một chút nhưng trong cuộc nói chuyện vui vẻ của mọi người cũng dần tan biến . Bỗng nhiên cô cảm thấy cuộc gặp gỡ này thật thú vị, không hề khó xử như cô nghĩ.

Bất tri bất giá, cô cũng bắt đầu học cách thích nghi và thay đổi

Vì ngày nghỉ Tết nguyên đán chỉ có ba ngày ngắn ngủi, thế nên Diệp Sơ ở thành phố C cũng không được lâu.

Ngày đó sau khi gặp gỡ bạn bè, hai người họ cùng nhau tham quan mấy địa điểm nổi tiếng của thành phố C, rồi cứ thế đã đến ngày nghỉ thứ ba, sáng sớm, Diệp Sơ phải trở về.

Vệ Bắc tiễn cô ra ga, mua vé tàu, rồi đưa hành lý lên xe cho cô

Sân ga rất đông người đưa tiễn, rất giống cảnh tượng cô đi tiễn anh ở thành phố A, chỉ là người tiễn khi đó nay trở thành người đi,vị trí đã khác,chỉ có sự nhớ nhung khi xa cách là không thay đổi.

Diệp Sơ vẫy tay tạm biệt Vệ Bắc

Vệ Bắc cũng vẫy tay với cô, nhưng bước chân vẫn không hề động đậy, đến khi tàu lửa bắt đầu chạy, anh bỗng chạy theo đoàn tàu đang rời bến.

Cách cửa sổ tàu, Diệp Sơ không nghe anh nói gì, khoảnh khắc đó, trong ngực cô bỗng nảy sinh một thứ tình cảm bi thương không nói nên lời

Bà cụ nồi đối diện híp mắt hỏi cô đó là bạn trai sao, Diệp Sơ gật đầu thừa nhận, bà lão hâm mộ thở dài: “Tuổi trẻ thật tốt”

Lúc còn trẻ,em chưa bao giờ mong một ngày được gặp riêng anh.

Nếu thế, khi chúng ta không còn trẻ liệu có còn nhớ lần gặp gỡ hôm nay?

Diệp Sơ cúi đầu, trong lòng cô đã tự cho mình một đáp án chắc chắn.