Nếu Như Chưa Từng Yêu Anh

Chương 68: Chương kết




Nửa năm sau

Cơ thể Ngôn Tiểu An hồi phục cũng tương đối, Lục Vân Trạm cầu hôn với cô.

Mấy ngày này, trong thành phố Minh Châu, các báo đài, toàn bộ đều dõi theo sự kiện này.

Trước đây, tầng lớp thượng lưu của Minh Châu chỉ biết nhà họ Ngôn có Ngôn Chi Tinh là “ Chi Tinh tiểu thư”, còn không biết, thì ra đại tiểu thư nhà họ Ngôn là Ngôn Tiểu An.

Ngôn Tiểu An ngồi trong phòng cô dâu, nghỉ ngơi một lát, Lục Vân Trạm không để cô bận tâm bất cứ việc gì, chỉ cần hôm nay cô xuất hiện tươi cười là được.

Ngoài cửa, Ngôn Chi Tinh mặc chiếc váy màu gạo, xuất hiện ngoài cửa phòng của cô dâu, vén rèm cửa bước vào trong.

Nhìn thấy Ngôn Tiểu An đang dựa người trên sofa nhắm mắt nghỉ ngơi.

Ngôn Tiểu An hôm nay, vừa xinh đẹp lại lộng lẫy........bộ váy cưới cô dâu mặc trên cười, nghe nói là được thợ thiết kế nổi tiếng thế giới thiết kế riêng, Lục Vân Trạm vì hôn lễ này, tốn không biết bao thời gian và tiền bạc, chỉ riêng bộ váy cưới trên người Ngôn Tiểu An này, giá trị lên đến nghìn vạn.

Kim cương sáng lấp lánh, khiến Ngôn Chi Tinh hoa mắt, trong mắt cô ta có gì đó ghen tị.

Tất cả điều này, vốn dĩ là của cô ta!

Chiếc váy cưới trên người Ngôn Tiểu An, chiếc nhẫn trên tay, những thứ đeo trên cổ, vốn dĩ là của cô ta, là Ngôn Tiểu An, con người đê tiện này, cướp mất tất cả của cô ta!

Lửa giận bực tức trong mắt Ngôn Chi Tinh, cố chấp cho rằng tất cả đều là sai lầm của Ngôn Tiểu An.

Cô ta đi vào, cầm lấy cốc nước trên bàn trang điểm, đi đến trước mắt Ngôn Tiểu An....... “ roạt” một tiếng, cốc nước lạnh đã bị hất lên khuôn mặt trang điểm kĩ lưỡng của Ngôn Tiểu An, ướt hết tóc và bộ váy cưới sang trọng.

“ Chi Tinh, em làm cái gì vậy?” Ngôn Tiểu An không chút đề phòng, mở mắt nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Ngôn Chi Tinh, đứng trước mặt cô. Không hiểu và nghi ngờ.........Tại sao chi tinh lại hắt nước vào cô.

Ngôn Chi Tinh nghe xong cười khẩy: “ Tôi làm gì à? Chị còn hỏi tôi làm gì sao? Ngôn Tiểu An, chị bây giờ rất đắc ý phải không, chị toại nguyện rồi, chị cướp đi bạn trai của tôi.” Ánh mắt Ngôn Chi Tinh lạnh lùng, như con rắn độc sắc lạnh: “ Cướp đi bạn trai của em họ, thế nào, cảm giác đó có phải rất tuyệt không?”

Lời nói này dường như đâm vào tim Ngôn Tiểu An, sắc mặt cô trở nên trắng bệch.......không thể thừa nhận, Ngôn Tiểu An áy náy đối với Ngôn Chi Tinh, mặc dù cô chưa từng làm những việc như người ngoài đồn thổi, nhưng sự thật, đúng là cô cướp đi Lục Vân Trạm.

“ Chị.......” Chị cái gì, cô cũng không nói ra được.

“ Ngôn Tiểu An chị là con đàn bà đê tiện, đê tiện từ đầu đến cuối! Cuốn nhật ký đó là chị cố tình làm rơi trước cửa phòng tôi phải không, để tôi rời khỏi đây, rời khỏi bên cạnh anh ấy, chị rất đắc ý phải không?”

Ngôn Tiểu An lắc đầu, lại lắc đầu, “ Sự việc không phải như thế, cuốn sổ nhật ký đó chị cũng không biết tại sao nó lại rơi trước phòng em.”

“ Chị cũng không biết? Lẽ nào cuốn sổ nhật ký đó có chân biết chạy à?” Ngôn Chi Tinh nhìn Ngôn Tiểu An đau khổ, trong lòng cô cảm thấy đau đớn.....đúng, Ngôn Tiểu An, đau khổ mới là sự trừng phạt mà chị phải chịu!

Dù cho chị cướp đi tất cả của tôi thì sao chứ, chị sẽ phải đau khổ suốt đời?

Chị mang nỗi áy náy với tôi, đau khổ sống cả đời đi!

Trong lòng Ngôn Chi Tinh nghĩ như thế, vẻ mặt như phát điên.

Đột nhiên.

“ Đúng thế, lẽ nào cuốn sổ nhật ký có chân biết chạy?” Một giọng nói chế giễu vang lên: “ Ngôn Chi Tinh, tôi đã cho cô cơ hội, cô vẫn còn chạy đến bên cạnh An An, tôi chưa đem những chuyện của cô nói cho An An, cô còn tranh thủ An An chưa biết gì, mà ức hiếp cô ấy?”

Lục Vân Trạm bước đến, nếu không phải hắn để tâm, bảo thuộc hạ theo dõi động tĩnh của Ngôn Chi Tinh, chỉ sợ cô ta không thật thà.......cô ta đúng là không biết điều, còn chạy đến phòng cô dâu nghỉ.

Nếu không phải hắn cẩn thận, hôm nay nếu như không vào kịp, hắn dám bảo đảm, người phụ nữ ngốc Ngôn Tiểu An này, nhất định sẽ vì những lời nói của Ngôn Chi Tinh, mà ôm nỗi áy náy cả đời trong lòng đối với Ngôn Chi Tinh, cả đời sống không yên ổn.

“ Vân Trạm......” Thần sắc vừa nãy đắc ý của Ngôn Chi Tinh, lập tức trở nên hoảng loạn.......cô ta không ngờ, Lục Vân Trạm tại sao lại đến, cô ta vừa nãy còn nhìn thấy ông bà Ngôn nói chuyện với Lục Vân Trạm.

Trong lòng run rẩy, Ngôn Chi Tinh nuốt miếng nước bọt: “ Vân Trạm, anh nghe em nói, em chỉ là.........”

“ Không cần nói nữa.”

Ngôn Tiểu An không hiểu gì nhìn hai người này, hết sức mơ hồ, rốt cuộc hai người này đang nói gì thế.

“ An An, sau này tránh xa người phụ nữ này ra.” Ánh mắt đề phòng nhìn Ngôn Chi Tinh trước mắt.......hắn đúng là mắt mờ, bị người phụ nữ giả bộ lương thiện này, lừa lâu như thế.

Rất cảm ơn, người phụ nữ này vì tự làm lộ bản chất của mình.

“ rốt cuộc là xảy ra chuyện gì thế?” Ngôn Tiểu An hỏi.

Sắc mặt Ngôn Chi Tinh thay đổi liên lục, lại nói: “ Lục Vân Trạm, anh như thế không công bằng với em, em yêu anh không kém Ngôn Tiểu An! em yêu anh thật lòng!”

Nghe thấy lời này, Lục Vân Trạm như nghe thấy truyện cười: “ Ngôn Chi Tinh, cô đừng cho rằng tôi không biết ba năm trước cô đột nhiên rời đi là vì cái gì?”

Cuối cùng sắc mặt Ngôn Chi Tinh thay đổi chóng mặt........anh ta biết rồi?

“ Em......chỉ là nhìn thấy cuốn nhật ký đó, em muốn tác thành.........”

“ Vô liêm sỉ!” Lục Vân Trạm nói: “ Cô không phải nhìn thấy cuốn nhật ký đó mà tác thành cho An An, cô là vì bản thân cô! Cô ăn trộm bản thiết kế của An An, đi tham gia cuộc thi thiết kế của Tô Phi Địch, đồng thời được phía Tô Phi Địch chính thức mời đi Pháp học tập....nhưng giả vẫn là giả, dù cho cô có chút thiên phú về phương diện thiết kế, nhưng cũng không thể bằng An An được, cô ở Pháp cũng chẳng sung sướng gì, phải không?”

“ Lục Vân Trạm, anh đang nói gì thế? Bản thiết kế gì thế? Cái gì mà Tô Phi Địch?” Ngôn Tiểu An hiện rõ vẻ hoảng loạn trong mắt, thực ra cô cũng đã đoán ra được, nhưng, chính vì trong lòng nghĩ như thế, cô không dám đi nhận, mới càng hoảng loạn như thế.

Lục Vân Trạm thở dài một tiếng, không giấu diếm nữa: “ An An, bản thiết kế hồi đó của em, em biết mất ở đâu không? Là cô ta.” Anh ta chỉ về Ngôn Chi Tinh sắc mặt đang trắng bệch: “ Cô ta trộm bản thiết kế mà em chuẩn bị dùng để đi tham gia tác phẩm của Tô Phi Địch. Chính xác là nói, cô ta đem tác phẩm thiết kế của em đi tham gia Tô Phi Địch, còn tác phẩm thuộc về em, lại viết tên của cô ta mang đi tham gia rồi.”

Lục Vân Trạm xoa đầu của Ngôn Tiểu An: “ Cho nên, cô ta không phải vì tác thành cho em, cô ta là vì sự ích kỷ của bản thân cô ta. Còn nữa, cuốn nhật ký đó, cũng là cô ta trộm từ chỗ em, đặt ở cửa phòng cô ta.”

Sự việc....là như thế sao?

Trong bất giác, cánh cửa phòng cô dâu mở ra, một đám phóng viên đẩy vào, vốn dĩ đám phóng viên này chỉ muốn phỏng vấn một chút tâm trạng của cô dâu Ngôn Tiểu An khi làm vợ của Nam Lục Bắc Hứa Lục Vân Trạm, nhưng không ngờ, lại quay được những tư liệu này!

“ Trời......” Có người hét lên.

Lúc này, Ngôn Chi Tinh mới phát hiện đằng sau có người, vốn dĩ cô ta quay lưng lại phía cửa, ngay tức khắc quay mạnh đầu lại, nhìn thấy bao nhiêu chiếc máy quay nhằm vào cô ta.

Tim thật sự hoảng sợ!

“ Đừng chụp! Đừng chụp! Đừng như thế!”

Nhưng những phóng viên này như lũ ruồi nhặng bâu vào vậy, càng lúc càng đông.

“ Ngôn tiểu thư, cô làm như thế, Phía Tô Phi Địch có biết việc này hay không?”

“ Ngôn tiểu thư......”

........giọng nói chất vấn dồn dập của đám phóng viên khiến Ngôn Chi Tinh quay cuồng.

Trong đám người, cô ta nhìn thấy ông bà Ngôn.

“ Ba mẹ....cứu con với.......”

Nhưng, trên mặt của hai người trung niên đó, lộ vẻ thất vọng.

Có thể nói, từ nhỏ đến lớn, từ sau khi Ngôn Chi Tinh đến nhà họ Ngôn, ông bà Ngôn chăm sóc quan tâm Ngôn Chi Tinh không kém gì Ngôn Tiểu An.

Còn lúc này, tận tai nghe thấy tin tức như sét đánh bên tai này, biểu cảm thất vọng không giấu đi đâu được.

Đây là đứa con gái mà bọn họ yêu chiều nửa đời người?

Đột nhiên trong khoảnh khắc, mắt ông Ngôn đỏ lên, không phải nhìn về Ngôn Chi Tinh, mà là lướt qua Ngôn Chi Tinh, nhìn trên người Ngôn Tiểu An........những năm này, có phải bọn họ đã để lỡ đứa con này, xem thường đứa con này.

Bọn họ lúc nào cũng dặn dò đứa con này phải nhường em, bao dung với em.......

Ngôn Tiểu An cũng nhìn thấy ông bà Ngôn, cô cụp mắt xuống.

Dù cho lúc này trong mắt ông bà Ngôn mang theo áy náy, nhưng từ trong lòng mà nói, cô thật có cách nào có thể tha thứ cho họ.

Sau khi trải qua sống chết, có thể là rộng lượng, nhưng cũng có thể là thông suốt.

Có lẽ...có lẽ cô vốn dĩ không có duyên phận với ba mẹ, có lẽ, có lẽ cô mới là đứa con được nhận nuôi. Chỉ có nghĩ như thế trong lòng Ngôn Tiểu An mới cảm thấy dễ chịu hơn chút.

Tại vì chỉ có nghĩ như thế, cô mới không nghĩ: là tại vì cô không tốt, cho nên ba mẹ mới đối xử với cô như thế.

Hôn lễ bắt đầu rồi.

Dù cho Ngôn Tiểu An đồng ý hay không, cô đều phải cầm tay ông Ngôn, đi qua thảm đỏ đó, tay của cô được trao cho Lục Vân Trạm.

Khi tay cô được Ông Ngôn trao cho Lục Vân Trạm, Lục Vân Trạm khẽ nói một câu khiến Ngôn Tiểu An suy nghĩ.

“ Bao nhiêu năm nay......ba mẹ sai rồi.”

Ông Ngôn không xin lỗi, cũng không cầu xin tha thứ. Nhưng khoảnh khắc con gái xuất gia, ông ta nói, ông ta sai rồi.

Mắt Ngôn Tiểu An rơm rớm........cô nhìn Lục Vân Trạm......Này, anh nghe thấy chưa?

Ba nói, họ làm sai rồi. họ thừa nhận họ sai rồi.

Cô không cần xin lỗi, cũng không cần bù đắp.

Cô muốn, chỉ là câu nói, “ Ba mẹ sai rồi.”

Như thế, đủ rồi.

Lục Vân Trạm thương xót nắm chặt tay cô.

Ngày hôm đó, dưới sự chúc phúc của mọi người, Lục Vân Trạm hôn lên môi cô dâu của anh.

Trên hôn lễ, An Lan trở thành phù dâu, ngoài dự đoán của mọi người, ai cũng không ngờ, An Lan trở thành bạn thân của Ngôn Tiểu An.

An Lan xinh đẹp, có lẽ dưới thiên hạ, cũng chỉ có An Lan làm phù dâu cho Ngôn Tiểu An không biết đố kị.

“ Tiểu An, chúc phúc cô.” An Lan chân thành nói, khóe miệng nở nụ cười tươi tắn.......mọi người chỉ nhìn nhấy Ngôn Tiểu An, cuối cùng cũng có được trái tim của người đàn ông Lục Vân Trạm đó.

Nhưng không biết, trong đó, Ngôn Tiểu An như trải qua chín chín tám mốt kiếp nạn, cuối cùng, mới có được như ý nguyện.

“ Ngôn Tiểu An, nếu như không phải cô, có lẽ.......tôi cũng sẽ tiếp tục sống những tháng ngày mơ hồ như thế.” An Lan nói một câu, Thẩm Việt từ trong đám phù rể, bước đến đằng sau An Lan: “ Em xem, Đậu Đậu nhà Lục Vân Trạm đáng yêu như thế, Lan lan, chúng ta cũng sinh một baby của mình nhé.”

“ Cút!” An Lan không nói câu gì, quay ra chửi Thẩm Việt mặt dày một câu, những ngày này, mặc cho cô dùng mọi thủ đoạn cũng không hất được con đỉa đói này đi.

Hứa Nguy đứng ở cửa giáo đường một lúc, Phó Địch đi bên cạnh anh ta.

“ Đi thôi.” Hứa Nguy lại liếc mắt nhìn bãi cỏ bằng phẳng, lại nhìn Ngôn Tiểu An nụ cười dịu dàng, trong mắt có gì tiếc nuối.

“ Sao thế? Hối hận à?”

Phó Địch nhếch miệng lên cười.

Hứa Nguy châm một điếu thuốc: “ Nam Lục Bắc Hứa, Hứa Nguy nhà họ Hứa, cũng có kiêu ngạo của mình.”

Nói thì mạnh mẽ như thế,, nhưng trong lòng hối hận vì hồi đó không kiên định theo đuổi, cũng chỉ có mình anh ta biết.

Phó Địch cũng không nói lại, tay đút túi quần, đi theo sau Hứa Nguy, miệng nhai kẹo cao su.......đột nhiên nghĩ ra gì đó, nói: “ Hứa Nguy, cậu nói sau này nếu như cậu không thể gặp được người phụ nữ mà cậu có thể chạm vào, thế cậu không phải sống thế này cả đời sao?”

Lời còn chưua nói hết, đã bị Hứa Nguy đạp cho một cái vào chân: “ Cút! Lão tử chẳng vội, cũng không phải sống thế cả đời. cậu còn hơn tôi ấy, cũng sống cả đời một mình thôi.”

“ Này, người ta đùa thôi mà........”

........

Hai năm sau

Hứa Nguy lại đến trước mặt Ngôn Tiểu An.

Tất trùng, vì để đề phòng Hứa Nguy, Lục Vân Trạm hôm nay bảo Vương Hiểu Hiểu ở bên cạnh Ngôn Tiểu An.

“ Tiểu An, trò biến hình này hay, mua cái này mua cái này.” Hứa Nguy ra sức mua đồ chơi cho con trai của Ngôn Tiểu An.

Trời mới hiểu anh ta không chịu an phận, chính là muốn Lục Vân Trạm nhìn thấy anh ta mua đồ chơi sẽ phát điên.

Hứa Nguy từ sau khi không có được Ngôn Tiểu An, quả nhiên cũng không gặp được người phụ nữ nào mà anh ta có thể chạm được, cha anh ta suốt ngày ép cưới, Hứa Nguy ngứa ngáy khó chịu với Lục Vân Trạm, lại nghĩ, mình không sống ổn thì họ Lục cũng đừng có mơ.

Nghĩ như thế nên thường xuyên đến làm phiền Ngôn Tiểu An.

Hiệu quả đúng là thần kỳ, mỗi lầ nđều khiến Lục Vân Trạm tức giận lôi đình.

Đặc biệt có một lần, Lục Vân Trạm xắn tay áo đến tìm anh ta cãi nhau, nhìn Lục Vân Trạm cuống quýt, trong lòng Hứa Nguy lại càng vui.

“ Anh đừng giả lòng tốt, Lục Tổng chúng tôi nói rồi, không cần anh mua đồ chơi.” Bên cạnh, Vương Hiểu hiểu từ trong tay Hứa Nguy cướp trò chơi biến hình mà Hứa Nguy vừa cầm vào: “ Đồ chơi của tiểu công tử tập đoàn Lục thị chúng tôi, chúng tôi tự mua.”

Hứa Nguy bực bội, đưa tay cướp đồ chơi với Vương Hiểu Hiểu, Vương Hiểu Hiểu cũng tranh lại, không biết thế nào mà hai người lại ngã sõng soài xuống, như thế còn chưa xong.

Vương Hiểu Hiểu chớp mắt, lại chớp mắt.....đột nhiên!

“ Bốp!” Một cái bạt tai vang lên, Vương Hiểu Hiểu hét lên: “ Biến thái! Lưu manh! Lưu manh!”

Khi Hứa Nguy và Vương Hiểu Hiểu ngã, môi chạm vào chỗ mềm mềm.

Anh ta sững người, mãi hồi lâu, khi cái bạt tai vang lên, lúc này mới tỉnh ngộ.

Nhưng không hề tức giận, nhìn Vương Hiểu Hiểu chạy vào nhà vệ sinh, anh ta kéo Ngôn Tiểu An lại: “ Tiểu An, cô ấy tên là gì? Bao nhiêu tuổi? Nhà ở đâu? Chuyên ngành gì? Thích gì?”

“..........” Ngôn Tiểu An bị Hứa Nguy hỏi dồn dập, cũng thấy đau đầu.

Hứa Nguy vui sướng giữ lấy tay Ngôn Tiểu An.

Trời mới hieẻu, cả đời anh ta lần đầu tiên hôn Ngôn Tiểu An, lần thứ hai......dành cho người con gái vừa nãy. Người con gái đó tốt thì tốt, chỉ là dữ quá.

Hứa Nguy nghĩ một lát, ghê gớm cũng không sao. quan trọng là khi anh ta hôn cô ấy, sau đó anh ta vẫn có thể đứng ở đó.

Trời ơi! Ông trời có mắt!

...........

Một hôm buổi tối

Ngôn Tiểu An vừa tắm xong, đã bị người đàn ông từ đằng sau ôm lấy: “ An An, An An của anh.”

Ngôn Tiểu An đỏ bừng mặt, cô cũng không phải chưa từng trải qua, nhưng cứ nghe thấy giọng nói đầy tình cảm này lại thấy lạ.

“ An An.” Hôn lấy cô, rồi thầm thì nói, “ Cảm ơn em yêu anh, cảm ơn vì em chưa bao giờ buông bỏ tình yêu này.......An An, muốn thế này bên em đến khi cả hai đứa mình cùng già đi.”

“ Biến thành già thì rất xấu.”

“ Không xấu, An An biến thành bà già, cũng là bà già xinh đẹp nhất.”

Cô, hôn đáp trả đôi môi ấy, đưa tay vòng ra ôm lấy cổ anh, kiễng chân lên, trao nụ hôn nồng nhiệt nhất....... Lục Vân Trạm, nếu như chưa từng yêu anh, cuộc đời em không hoàn chỉnh....cảm ơn số phận cuối cùng đã không tàn nhẫn với chúng ta.

HẾT