Ngạo Thế Đan Thần

Chương 272: Hãnh diện




Trầm Tường thúc xong, liền trở về mật thất tiếp tục luyện công, hắn đang quen thuộc các loại ma công cùng thần công, đồng thời còn chuẩn bị học tập một loại thần thông tính chất công kích.

- Thần thông này tên là Thiên Long pháp ấn, cũng là một trong những thần thông mạnh mẽ nhất trong Long tộc chúng ta, sau khi thi triển, sẽ rút đi pháp lực cùng bộ phận chân khí của ngươi, sau đó sẽ thôn phệ lượng lớn linh khí xung quanh, hóa thành một vuốt rồng to lớn, từ bầu trời hạ xuống, thời điểm thi triển cần một chút thời gian, vì lẽ đó chỉ thích hợp công kích xa.

Long Tuyết Di nói.

Vì học thần thông này, Trầm Tường không thể không rời khỏi Thái Vũ môn, lặng lẽ chạy đến trong rừng núi ngoài thành học tập, cũng giống như bảy mươi hai biến, trước tiên phải thôi thúc pháp lực lưu động ở trong người, hình thành linh văn huyền ảo, cuối cùng là đọc chú ngữ thi triển, bất quá không giống bảy mươi hai biến, môn thần thông Thiên Long pháp ấn này cần tiêu hao chân khí, lúc này Trầm Tường liền thả ra lượng lớn chân khí, những chân khí này ở dưới pháp lực thần kỳ kia “ yểm hộ “ , có thể lặng yên không một tiếng động, bay tới trên bầu trời xa xa, sau đó bắt đầu thôn phệ linh khí bốn phía.

- Đọc chú ngữ!

Long Tuyết Di hô.

Trầm Tường vội vàng đọc chú ngữ, bất quá niệm không tốt, cuối cùng đã thất bại, hắn đã thất bại hơn ba mươi lần, nếu như không phải hắn có lượng lớn Chân Nguyên đan khôi phục, hắn căn bản không thể liên tục thử nghiệm.

Trầm Tường lại ở trong thâm sơn một tháng, ban ngày học tập phóng thích Thiên Long pháp ấn, buổi tối tu luyện đồng thời ngưng tụ hoàng kim Long Tiên, hắn cũng không có lười biếng, này cũng là vì có thể tiếp tục sinh tồn ở trong Nam Hoang.

Chạng vạng, tầng mây trên không đang cuộn trào, nếu như không phải đặc biệt chú ý, rất nhìn thấy lượng lớn linh khí trong phạm vi mấy dặm đều hướng một đỉnh núi cao chừng trăm trượng tụ tập, Trầm Tường ở phía xa nhìn ngọn núi kia, môi hơi động, hắn đang đọc thần chú quái lạ.

Theo miệng Trầm Tường dừng lại, trên đỉnh ngọn núi kia đột nhiên xuất hiện một vuốt rồng to lớn lập loè đủ mọi màu sắc, bất quá vuốt rồng này có chút giống người, mặt trên không có vảy, nhưng cũng có lợi trảo móc câu bình thường.

Đây chính là Thiên Long pháp ấn, từ bên trong trời cao mạnh mẽ đè xuống, trong nháy mắt liền mãnh liệt đặt ở trên đỉnh núi cao chừng trăm trượng kia, chỉ nghe thấy ầm một tiếng nổ vang, mặt đất lay động mãnh liệt, lượng lớn đá vụn nát tan giống như yên vụ khuếch tán bốn phía, chỉ là ngăn ngắn mấy cái nháy mắt, ngọn núi kia liền biến mất không thấy, bị san thành bình địa.

- Thật mạnh!

Trầm Tường trợn mắt há hốc mồm kinh thán, hắn sử dụng không nhiều chân khí cùng pháp lực, nhưng có thể tạo thành hiệu quả như thế, nếu như hắn dùng một ít sức mạnh, đây chẳng phải là càng kinh khủng hơn.

Nơi này khoảng Thiên Môn thành không xa, sản sinh động tĩnh khổng lồ như vậy, nhất định sẽ bị Thái Vũ môn phát hiện, Trầm Tường trước tiên rời khỏi, trở về Thái Đan Vương Viện.

Đi tới bên trong tiểu Dược Viên kia, Trầm Tường lại thấy Đan trưởng lão ở chỗ này, Trầm Tường không lại, nơi này đều là do nàng quản lý, nàng là một Luyện đan sư, tự nhiên biết làm sao dưỡng dục những linh dược này, hơn nữa nàng so với Trầm Tường càng thêm chăm chú, càng thêm tỉ mỉ đi chăm sóc, tuy rằng những linh dược này không có phần của nàng.

Trầm Tường vừa tiến đến, liền có thể thấy ba cây Thanh Huyền quả thụ đã nở hoa, trong đó một gốc cây khá là lão mở ra năm mươi đóa, hai cây khác chỉ là hai mươi đóa, đối với loại chuyện khiến người ta khiếp sợ này, Đan trưởng lão đã sớm tập mãi thành thói quen, vì lẽ đó hiện tại cũng không có nhiều kinh ngạc.

- Lần sau ngươi đi ra ngoài thời gian dài, nói cho ta biết một tiếng, không ai đến chăm sóc sao được?

Đan trưởng lão tràn ngập trách cứ nói.

Thời gian ba tháng đối với võ giả mà nói rất nhanh đã trôi qua, hiện tại Trầm Tường là Chân Võ Cảnh tam đoạn, thêm vào hắn tu luyện một ít ma công lợi hại, thực lực của hắn có thể vượt xa Chân Võ Cảnh tứ đoạn, ép thẳng tới ngũ đoạn, nhưng đây cũng chỉ là dưới tình huống gặp phải Chân Võ Cảnh phổ thông, nếu như gặp phải những võ giả nắm giữ nhiều linh mạch, nắm giữ võ công lợi hại, hắn sẽ đánh không lại.

Sau khi chín người Vân Tiểu Đao tiếp thu đặc huấn, làm Trầm Tường cảm thấy bọn họ cùng trước đây có bất đồng rất lớn, từng cái từng cái đều rất phấn chấn, có một cỗ bốc đồng phi thường cường liệt, chân khí trong cơ thể đều rất nồng hậu, tùy thời đều ở vận sức chờ phát động, làm hắn hơi kinh ngạc chính là, ba người Lôi Hùng Lâm lại đều bước vào Chân Võ Cảnh nhị đoạn, đây đều là bọn họ ở mấy ngày hôm trước ăn vào hạt Trúc Cơ đan thứ hai lên cấp, ở bên trong ba tháng đặc huấn này, bọn hắn đều ăn không ít đan dược tốt.

Những ngày qua Trầm Tường cũng không có nhìn thấy Đan trưởng lão, Đan trưởng lão chỉ nói là mình đi ra ngoài một chút.

- Các ngươi trước tiên cáo biệt cùng người nhà, bằng hữu, ba ngày sau ta sẽ dẫn các ngươi đi tới nơi tập hợp.

Cổ Đông Thần nói .

Dược Hải Sinh trở về trụ sở của mình, hắn cũng có trồng một ít linh dược, cần bàn giao người đi chăm sóc. Chu Vinh cùng cậu Hác Đông Thanh của hắn rời đi, Vân Tiểu Đao cùng Từ Vĩ Long kết bạn mà đi, trở về gia tộc của mình.

Trầm Tường cũng muốn về tục giới một chuyến, nhưng thời gian không đủ, hắn quyết định chờ từ Nam Hoang trở về, liền về nhà một chuyến, đi xem tục giới bên kia phát triển thế nào rồi.

- Thiên Thiên, nàng không trở về sao?

Trầm Tường hỏi.

- Không, nhà của ta không có người nào.

Ngô Thiên Thiên có chút buồn bã nói.

- Xin lỗi.

Trầm Tường trong lòng thở dài, vội vàng nói.

- Không có quan hệ, ta trước về Thái Đan Vương Viện, ta còn phải học tập luyện đan.

Ngô Thiên Thiên lộ ra nụ cười xán lạn mỹ lệ, nhìn ra được nàng là một nữ nhân rất kiên cường.

Sau khi Ngô Thiên Thiên đi, Trầm Tường nhìn mấy người Liên Minh Đông:

- Các ngươi không đi sao?

- Ta quyết định chờ từ địa phương quỷ quái kia trở về lại đi.

Liên Minh Đông cười nói.

- Người nhà của chúng ta sớm đã bị đám ma đạo khốn kiếp kia diệt sát, nếu không phải chưởng giáo căn dặn, ta đi tới đó nhất định sẽ liều mạng cùng bọn hắn.

Lôi Hùng Lâm phẫn nộ nói.

- Không có biện pháp, chỉ có thể nghe chưởng giáo, ta cũng muốn giết người ma đạo.

Lôi Trung vò đầu cười ngây ngô nói.

- Vậy chúng ta cùng đi uống rượu, ta mời khách.

Trầm Tường cười nói.

Nói xong, bốn người liền đi đến cửa lớn, bọn họ vừa mới đi ra cửa lớn, chỉ nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng gào:

- Ba gia hỏa các ngươi đứng lại cho ta.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.