Ngày Tình Cho Cô Đơn

Chương 2




Không biết lúc này tôi nên vui hay nên buồn? Cậu ấy là chàng trai đứng dưới mưa, không sai, và cậu ấy cũng đang là một kẻ thất tình. Cô bé ấy thích người khác.

Mọi sự diễn ra trên đời có vẻ tức cười nhỉ? Tôi thích cậu ấy, cậu ấy thích một cô bé, cô bé ấy lại thích người khác,... Suy ra trong cái vòng lẩn quẩn này có đến 2 người đau khổ: tôi và cậu ấy.

Tôi không biết diễn tả cảm xúc của mình khi nhìn thấy cậu ấy cả người ướt sũng đứng trước mặt mình, mỉm cười nhìn tôi nói: "Cho tôi ở lại đây nhé!". Nhưng ít nhất tôi biết là mình không vui. Nụ cười trên môi cậu ấy nhăn nhó đến lạ. Từng giọt nước mưa nhỏ tong tong xuống sàn nhà, tôi muốn biết thứ nước trong suốt ấy có vị gì, nhạt thếch hay mặn chát?

"Stop! Bus!" có 3 tầng, nhưng chỉ hai tầng trong đó được dùng để kinh doanh. Tầng thứ 3 là nơi ở của anh chủ quán, chỉ là một căn phòng để những đồ đạc cần thiết cho một người độc thân sống, đơn giản nhưng gọn gàng. Lần đầu tiên khi bước đến căn phòng này, tôi đã nói đùa với anh chủ quán rằng: "Anh thế này thì không cần bạn gái vẫn sống tốt nhỉ!?". Lúc đó, anh chỉ cười rồi cốc đầu tôi một cái rõ đau.

Tôi vào phòng, mang theo một ly matcha, Yuu cũng vừa bước ra khỏi phòng tắm, trên người là bộ đồ của anh chủ quán cùng với cái khăn lau tóc. Cậu ấy lúc nào cũng vậy, chỉ nhìn tôi rồi cười hiền.

- Cho cậu này!

- Thật xin lỗi, làm phiền mọi người rồi!

Yuu đón ly matcha từ tôi.

Yuu thích matcha, tôi cũng thế. Đây cũng có thể xem là sở thích bị ảnh hưởng, đơn giản là người tôi thích thích nó nên tôi cũng thích nó. Nhưng thật sự thì so với vị ngọt ngấy của chocolate thì tôi vẫn thấy thích nó hơn.

- Cậu không buồn chứ? - Tôi hỏi khẽ Yuu.

- Cũng bình thường, - Yuu nhấp một ngụp matcha, - chỉ là hơi đau một tí.

- Thế mà tôi vẫn cứ nghĩ năm nay cậu sẽ may mắn thoát được sự cô đơn ấy chứ.

- Chắc ông trời thương Lin nên chưa muốn tôi đi nhanh vậy. Bộ không có tôi cậu vui lắm sao?

Tôi không biết an ủi cậu ấy, cũng không biết an ủi bằng cách nào. Tôi sợ có khi những lời nói ra lại đi an ủi chính mình cũng nên. Nhưng tôi vẫn muốn làm cái gì đó cho Yuu, ít nhất cũng làm cho tâm trạng cậu ấy khá lên một chút.

- Không, rất mệt là đằng khác. Với cả, tối nay tôi liên tục bị làm phiền vì cậu đấy.

- Sao cơ?

- Còn không phải vì mấy em thầm thương trộm nhớ cậu. Một câu anh Yuu, hai câu anh Yuu... làm tôi hoa hết cả đầu.

Đến đây thì Yuu phá lên cười.

- Tôi không biết Lin vì tôi mà chịu khổ đấy!

- Yuu, cậu không thấy mình nên có trách nhiệm à? Tôi phải khổ sở cả một buổi chiều lẫn buổi tối đấy.

- Tôi đãi Lin ăn.

- Thế thôi á? Kèm theo một yêu cầu nhé!

- Nếu tôi làm được.

- Tôi muốn Yuu mãi cười như thế này.

Nụ cười trên mặt cậu ấy có phần cứng lại.

Yuu đứng dậy bảo:

- Đi thôi, tôi nghĩ mọi người ở dưới cần sự giúp đỡ.