Ngày Trôi Về Phía Cũ

Chương 10: Đừng



Đừng chờ

em không về nữa đâu

dẫu con đường xưa vẫn níu chân mỗi lần lòng em nông nổi

dẫu anh hoài công thả từng giọt mưa về trời như một lời hối lỗi

thì,

giữa chúng ta vẫn là những nghi hoặc khó nguôi vơi

Đừng chờ

và đừng nhắc nữa, chuyện xưa lắc xưa lơ

em như đứa trẻ thơ, chóng quên – và quên luôn nỗi nhớ

anh đừng về nơi hẹn xưa,

nhặt tìm những kỷ niệm mà tự mình giẫm vỡ

tiếc gì nữa dở dang?!

Đừng chờ

bởi hẹn thề rồi chỉ tựa con rối của thời gian

sẽ đến lúc

anh và em quên mình đã từng chung một miền quá vãng

khi ngày xưa chỉ gợi về sai lầm, bội phản

và đôi chút thành thật muộn màng…

là khi mình đã cạn lòng vì nhau

Đừng chờ

em chẳng còn lại gì – ngoài những hanh hao

ngoài những niềm tin đã bạc màu nhàu nát

đi qua trọn vẹn những yêu thương để nhận ra hơi ấm trong tay mình đã đổi khác

để nhìn ngày bằng nỗi sợ của đêm và nhìn đêm bằng nỗi sợ của sự bắt đầu chua chát

- bắt đầu từ những ngày như chưa từng yêu nhau

Đừng chờ

em không về nữa đâu…

_________________

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.