Ngày Trôi Về Phía Cũ

Chương 24: Nói với người sau



Anh đang có những điều hạnh phúc nhất

Mà một thời tôi từng rất nâng niu

Kỷ niệm xưa dù ghi khắc bao nhiêu

Cũng nhạt dần chờ anh thay khác lại.

Xưa một lần anh tin vào mãi mãi

Tin vào người mà tôi-đã-từng-yêu

Dẫu tình thương có san sẻ ít nhiều

Ghen làm gì với một ngày quá cũ…?

Miền ký ức giờ yên lành ngoan ngủ

Tôi đâu dám trở về lay tỉnh những xôn xao

Nỗi nhớ đôi khi vẫn chạnh thức cồn cào

Nhưng cố giấu để chóng thành xa lạ

Người ấy và tôi đã rẽ về hai ngã

Có anh đi cùng, chắc sẽ ấm áp hơn

Người ấy của tôi sợ lắm những cô đơn

Nhớ nắm tay người đi đến cuối con đường,

anh hứa với tôi nhé!

Rồi sẽ đến ngày cả ba không còn trẻ

Tình cờ gặp lại khi tất cả đã nguôi ngoai

Anh sẽ thấy mình vẫn mãi là bờ vai

Còn tôi chỉ là niềm xót xa lẩn khuất

Đừng tự nghi hoặc tình yêu nào là duy nhất

Đừng nên cân đong hạnh phúc sau-trước được mất gì

Bởi luôn có số phận buộc người đến trước phải ra đi

Để người sau kịp đến khi hạnh phúc riêng dành cho một-thời-khắc-xứng-đáng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.