Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 11




Chương 11:

 

Vương tổng vừa nhìn, trong tay Lê Hương có hơn hai cục xương: “Em… em cầm xương làm cái gì?”

 

“Ài, Vương tổng, Lý Ngọc Lan không nói cho anh à, Lê gia nuôi một con chó săn rất to, con chó này rất hung dữ, thích ăn xương nhất.”

 

Vương tổng chính là tên háo sắc, ông ta đã thèm muốn Lê Hương từ rât lâu rôi, một kẻ quê mùa đến từ nông thôn, lại gả cho một kẻ vô dụng, còn không phải là ông ta muốn chơi liền chơi sao?

 

Nhưng bây giờ Vương tổng thấy Lê Hương da đầu thế nhưng lại run lên, mắt kiểm soát run cầm cập: “Em… Rốt cuộc em muốn làm cái gì?”

 

Lê Hương di chuyển bàn tay nhỏ bé của mình xuống, sau đó nhét hai cục xương vào trong quần của Vương tổng: “Vương tổng, trò chơi bắt đầu, đợi lát nữa con chó săn lớn đó sẽ tiến vào, ông cần phải cận thận một chút, ngàn vạn lần đừng để con chó săn đó cắn nhằm chỗ, cắn đứt vận mệnh của chính mình.”

 

“Không, tiểu mĩ nhân, bà cô của tôi ơi, tôi sai rồi, em mau chóng thả tôi ra đi… em thê này cũng quá cay độc rồi, đây không phải là trò đùa, sẽ xảy ra tai nạn chết người…” Vương tổng sợ hãi đổ mồ hôi hột, nếu có thể ông ta đều có thể liền quỳ dưới chân Lê Hương.

 

Lúc này Lê Hương bước đến mở cửa phòng, con chó săn đó đánh hơi được mùi thịt lập tức xông vào.

 

Vương tổng liên tục gào thét.

 

Lý Ngọc Lan đang đợi tin vui ở dưới lầu, lúc này cửa gian phòng ở trên lầu đột nhiên mở ra, Vương tổng đang xách quần chạy xuông một cách vô cùng nhêch nhác.

 

Lý Ngọc Lan ngạc nhiên: “Vương tổng, anh thế này là làm sao Vậy?”

 

Vương tổng sợ tới mức tè ra quần, nước mắt chảy ròng ròng, hung hăng ném xương vào người Lý Ngọc Lan, dữ tợn nói: “Lý Ngọc Lan, đây đều là chuyện tốt mà cô làm, cô không xong với tôi đâu!”

 

Vương tổng vừa bực tức vừa sợ hãi bỏ chạy.

 

Sao lại thê này?

 

Lý Ngọc Lan nhanh chóng lên lầu, bước vào phòng.

 

Trong phòng, Lê Hương đang thoải mái ngôi trên ghê uông trà, cô ngước mắt lên, con ngươi trong vắt rơi trên khuôn mặt kinh sợ của Lý Ngọc Lan: “Di, dì đến rồi?”

 

Lê Hương vẫn luôn đợi bà.

 

Lý Ngọc Lan ngạc nhiên, bà biết sự việc bị bại lộ rồi, nhưng không thể, Lê Hương đã ăn bát tổ yến tầm thuốc trước mặt bà.

 

Phân đoạn nào mắc sai lâm?

 

“Lê Hương, cô đã sớm biết bát tổ yến đó có vấn đề, chẳng qua là cô đang tương kế tựu kế có đúng không?” Lý Ngọc Lan hỏi.

 

Lê Hương cong môi chế nhạo: “Tôi là muốn xem thủ đoạn của bà rốt cuộc bỉ ổi đến mức nào, quả nhiên bà không làm tôi thât vọng.”

 

Lý Ngọc Lan hừ một tiếng xé rách mặt, trong đôi mắt bắn ra hào quang ác độc: “Ban nãy Vương tổng tức giận rời khỏi, bây giờ tôi sẽ bắt cô lên giường của Vương tổng, nhận lỗi với Vương tổng!

 

Người đâu!”

 

“Có, phu nhân.”

 

Năm sáu tên thị vệ mặc quân áo đen nhanh chóng tiến vào, người nào người nấy thân hình dung mãnh.

 

“Lê Hương, những tên vệ sĩ này được tôi thuê với mức lương rất cao, cô có thể đấu với bọn họ sao?”

 

Đôi con ngừoi của Lê Hương chợt lạnh, cô đêu ở chỗ này chờ rồi, còn sợ hãi sao?

 

“Lên, bắt nó lại cho tôi.”

 

Lý Ngọc Lan ra lệnh một tiếng, một tên vệ sĩ đã vọt đến trước mặt Lê Hương, trực tiếp dùng tay bắt lấy cô.

 

Đôi tay nhỏ bé của Lê Hương lặng yên đặt bên hông của chính mình… Nhưng giây tiếp theo có một bàn tay to lớn khớp xương rõ ràng tiến tới, nhẹ nhàng chế trụ cỗ tay của tên vệ sĩ đó lại.

 

Răng rắc một tiếng, tay của vệ sĩ đã bị vặn gãy.

 

Sau đó tên vệ sĩ gãy tay bị một lực đạo lạnh thấu xương bị đầy ra, trong nháy mắt vài tên thị vệ ngã xuống đắt.

 

Lê Hương nhanh chóng ngước mắt lên, trong tầm mắt có một than hình cao to anh tuấn xông vào, Mạc Tuân đến rồi.