Ngô Gia Kiều Thê

Chương 49




Editor: Mira

Beta: Kye

Khương Lệnh Uyển đang vui đùa với tiểu đường đệ đáng yêu, Khương Lệnh Đề thở hồng hộc chạy vào.

Khương Lệnh Uyển xoay người, nhìn tiểu nữ oa trắng nõn mềm mại, một năm qua, Khương Lệnh Đề thay đổi khá nhiều. Lúc này nàng chải lên búi tóc trái đào chỉnh tề, không mang trang sức khác, ngay cả váy cũng chỉ có một màu xanh nhạt.

Khương Lệnh Đề hướng Diêu thị ngọt ngào hô một tiếng “Mẫu thân”, sau đó mới quay về phía Khương Lệnh Uyển nói: “Lục muội muội, chúng ta đi thôi, Tạ tiên sinh sắp đến rồi.”

Tạ tiên sinh trong miệng Khương Lệnh Đề chính là nữ tiên sinh Chu thị dùng mọi cách để mời về cho Khương Lệnh Uyển —— Tạ Cửu.

Nếu nói về danh tiếng, tên tuổi Tạ Cửu so với Thẩm Như Ý lúc trước vang dội hơn nhiều. Tạ Cửu khônggiống như Thẩm Như Ý thanh cao, lại là một nữ tử khiến người ta nhìn không thấu.

Tạ Cửu vốn là quý nữ Tạ gia, từ nhỏ chính là tiểu thần đồng, tài năng hơn xa những người được gọi là đại tài tử. Thời điểm Tạ Cửu năm mười lăm tuổi đem lòng yêu thích một nam tử lớn hơn nàng mười tuổi, nam tử kia ngoại hình phổ thông gia thế cũng phổ thông, nhưng lại cùng Tạ Cửu ngươi tình ta nguyện, sau tư định chung thân*. Nhưng Tạ gia nói thế nào cũng là gia tộc lớn tiếng tăm lừng lấy ở Tấn thành, làm sao có thể để hòn ngọc quý trên tay gả cho một nam tử không có gì như thế? Tạ Cửu thấy phụ thân muốn đem nàng gả cho biểu ca cùng tộc, liền dứt khoát rời khỏi Tạ gia, gả cho nam tử phổ thông kia. Điều này làm cho phụ thân Tạ Cửu tức giận đến mức trực tiếp cùng nàng đoạn tuyệt quan hệ, sau lần đó không nhận Tạ Cửu là người nhà họ Tạ, càng không cho phép nàng bước chân vào Tạ gia nửa bước.

*tư định chung thân: tự ý kết hôn, thời xưa kết hôn là do cha mẹ mai mối, cha mẹ đặt đâu con ngồi đó nên việc tự ý kết hôn là đại nghịch bất đạo )))) không như bây giờ

Kiếp trước Khương Lệnh Uyển thời điểm nghe được chuyện này, thán phục không ngớt.

Trong mắt nàng, những nữ tử kia đọc đủ thi thư đa phần đều cổ hủ gàn bướng, có thể làm ra chuyện khác người như vậy dĩ nhiên khiến người ta giật mình.

Nàng khâm phục dũng khí của Tạ Cửu, nếu đổi lại là nàng, nàng đánh chết cũng không ngớ ngẩn như vậy.

Ví dụ như hiện tại, phu quân của Tạ tiên sinh lâm trọng bệnh, mẫu thân nàng bỏ ra số tiền lớn, lúc này mới có thể thỉnh nàng đến quý phủ dạy cho mấy tiểu nữ oa chưa dứt sữa. Với Tạ Cửu mà nói, thật sự là đại tài tiểu dụng*. Nếu như lúc đó Tạ Cửu nghe theo lời cha mẹ gả cho biểu ca cùng tộc, bây giờ làm sao có chuyện vì kế sinh nhai mà xuất đầu lộ diện a? Có điều tính khí Tạ Cửu xác thực ngang bướng, là người cực kì khó tiếp xúc, dù nàng là tiểu nữ oa, đối với nàng cũng vô cùng nghiêm khắc, một chút cũng không cho cha mẹ mặt mũi, nên phạt liền phạt. Tính khí này, chẳng trách tới một bằng hữu tiếp tế cũng không có.

*đại tài tiểu dụng: dùng tài lớn làm việc nhỏ

Khương lệnh Uyển nghĩ đến lần trước nàng đến muộn, Tạ tiên sinh cầm thước đánh lòng bàn tay nàng, sức lực quả thực khiến nàng đau đến không nói ra lời.

Tiểu thân thể của Khương Lệnh Uyển run lên, nghĩ tới uy nghiêm của Tạ Cửu, liền hướng Diêu thị nói: “Nhị thẩm thẩm, vậy Xán Xán đi học, chút nữa lại trở lại thăm Hữu nhi.”

Sinh xong hài tử Diêu thị đẫy đà thướt tha hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn diễm lệ cũng nhiều hơn mấy phần từ ái, hướng Khương Lệnh Uyển cùng Khương Lệnh Đề nói: “đi đi, đừng để Tạ tiên sinh chờ các con.”

Khương Lệnh uyển “Ân” một tiếng, nắm tay Khương lệnh Đề quay về Đông viện, thay đổi một thân váy xấu hoắc*.

*à vâng đây chính là nguyên văn tác giả đấy ạ.

Khương Lệnh Uyển nhìn chính mình trong gương ——

trên nụ hoa kế chỉ buộc dây cột tóc, tất cả các loại châu hoa đều tháo xuống, chỉ có khóa trường mệnh mang trước ngực nàng mới được giữ lại, chỉ là một thân váy xanh mượt này thật sự quá xấu. Như cái nắm màu xanh.

Nhưng cũng không có cách nào.

Tạ Cửu là một tiên sinh nghiêm khắc, không cho hai nàng ở trong lớp mang đồ trang sức, khóa trường mệnh này vẫn là do mẫu thân khuyên can đủ đường mới đáp ứng cho nàng mang. Thấy khuôn mặt tiểu bánh bao của Khương Lệnh Uyển nhăn chặt, tràn đầy ghét bỏ, Khương Lệnh Đề cười cười nói: “Lục muội muội mặc gì cũng đều đáng yêu a.”

Khương Lệnh Uyển biết Tứ tỷ tỷ đang an ủi mình, cũng không nói gì, chỉ cùng nàng đi đến Ngọc Thạch đường học tập.

Ngọc Thạch đường là tiểu học đường bố trí trong Vệ Quốc Công phủ, chuyên để cho các tiểu thư Vệ Quốc Công phủ đi học. Bây giờ Vệ Quốc Công phủ có tổng cộng bốn tiểu thư, hai chi mỗi bên mời mộtnữ tiên sinh, người ít, tất nhiên không thể so sánh với đồng học bên ngoài, dưới mí mắt tiên sinh ngủ gật hay truyền giấy đều không bị phát hiện, quả thực ngáp một cái đều sẽ bị Tạ tiên sinh gọi dậy hỏi vài câu, khiến người ta cảm thấy gò bó khẩn trương.

Thời điểm Khương Lệnh Uyển cùng Khương Lệnh Đề tới cửa, nhìn thấy Khương Lệnh Hụê cùng Tô Lương Thần cũng vừa mới đến.

Còn Khương Lệnh Dung, từ lúc sinh bệnh năm ngoái vẫn chưa tốt lên. Khương Nhị gia cũng nhẫn tâm, thẳng thừng đưa Khương Lệnh Dung đến biệt viện dưỡng bệnh, năm ngoái lúc tết cũng không đón về. Có điều mấy ngày trước nghe nói thân thể Khương Lệnh Dung đã tốt lên, Diêu thị lại thiện tâm, ở bên tai Khương Nhị gia nhắc tới, Khương Nhị gia tất nhiên mềm lòng, nói chọn thời điểm tốt liền đón Khương Lệnh Dung về.

Khương Lệnh Huệ đứng trước mặt hai người, tinh tế đánh giá cách ăn mặc của hai người một phen, lúc này mới “phụt” cười ra tiếng, hướng Tô Lương Thần bên cạnh nói: “Lương Thần, tỷ xem Tứ muội muội cùng Lục muội muội giống con sâu lông a, xanh mượt thế kia…”

Tô Lương Thần chỉ liếc mắt nhìn, không lên tiếng, trên mặt chỉ nhiều hơn một chút ý cười, coi như là phụ họa.

Khương Lệnh Huệ mỗi lần nhìn thấy Khương Lệnh Uyển ăn mặc thế này, liền vui vẻ liên tục, dùng sức cười cợt.

Nàng biết Khương Lệnh Uyển tuổi còn nhỏ đã yêu thích trang phục, ngày thường đeo trên đầu mặc trênngười, cái nào không phải tinh mỹ vô song, giá trị không nhỏ? Tuy cùng là tiểu thư Vệ Quốc Công phủ, nhưng nàng so với Khương Lệnh Uyển chính là chênh lệch một vùng trời, chỉ là từ lúc Khương Lệnh Uyển mời tiên sinh năm nay, thấy nàng chỉ có thể mặc váy cùng trang sức đẹp đẽ sau giờ học, trong lòng tất nhiên cũng thấy thoải mái chút.

Khương Lệnh Uyển nhìn bộ dạng đắc ý của Khương Lệnh Huệ, cũng lười tính toán cùng nàng, chỉ kéo Khương Lệnh Đề đi vào.

đi vào bên trong, đôi mắt Khương Lệnh Đề cong cong, không nhịn được cười khanh khách nói: “Lục muội muội quả thực lớn rồi.”

Nếu là trước đây, vị Lục muội muội này của nàng khẳng định không nhịn được tranh chấp cùng Tam tỷ tỷ, không chiếm được tiện nghi quyết không bỏ qua.

Khương Lệnh Uyển đặt mông ngồi xuống trước bàn đọc sách bằng gỗ, ngẩng đầu nhìn Khương Lệnh Đề nói: “Nàng chỉ là ganh tị với muội thôi, muội tính toán với nàng ta làm cái gì?” Ánh mắt Khương Lệnh Huệ đầy tha thiết mong chờ nhìn vòng châu trang sức trên người nàng vòng qua vòng lại không phải một hai hồi, rõ ràng trông mà thèm, nhưng lại cố gắng đi sỉ nhục nàng, tính tình này khiến người ta mộtchút đồng tình cũng không có. Có điều Khương Lệnh Huệ vẫn tính là dễ chịu, Nhị thẩm thẩm vì muốn nàng vui lòng mà mua không ít xiêm y trang sức đẹp đẽ, vốn Khương Lệnh Huệ không thích kế mẫu cũng dần bắt đầu thân cận Nhị thẩm thẩm, chỉ cần có trang sức đẹp đẽ, mở miệng gọi một tiếng “Mẫu thân” ngọt tới mức muốn chảy nước.

Khương Lệnh Đề cười cười, nhìn khuôn mặt bánh bao của Lục muội muội, càng nhìn càng khiến người ta yêu thích. Nàng liền không hiểu, vì sao Tam tỷ tỷ vẫn không thích Lục muội muội.

Nghe được động tĩnh bên ngoài, hai người liền biết là Tạ Cửu đi vào.

Khương Lệnh Uyển cùng Khương Lệnh Đề mau chóng ngoan ngoãn im lặng, nghiêm túc ngồi trước bàn đọc sách.

Tạ Cửu dung mạo thanh lệ, nhưng không tính là quá mức xuất chúng, chỉ là khí chất thanh lãnh, có chút khó thân cận, thấy nàng hôm nay chỉ mặc một thân váy mềm phổ thông hơi cũ màu xanh nhạt, trênngười không đeo bất kỳ trang sức nào, ngay cả tóc, cũng chỉ chải một cái uy đọa kế đơn giản, mang thêm một cái trâm gỗ khắc. Trâm gỗ này dường như đã qua nhiều ngày, thấy Tạ Cửu mỗi ngày đều mang, tất nhiên không khó đoán ra —— trâm gỗ này đai khái là do phu quân tặng nàng.

Khương Lệnh uyển liếc mắt nhìn.

Tục ngữ nói: bần tiện phu thê bách sự ai*. Vị Tạ tiên sinh này không biết có khi nào hối hận về quyết định ban đầu không?

*bần tiện phu thê bách sự ai: phu thê nghèo khổ trăm sự buồn, ý là cái nghèo mang đến trăm ngàn chuyện đau buồn khác.

Khuôn mặt Tạ Cửu không cảm xúc nhìn hai tiểu nữ oa ngồi thẳng trước bàn đọc sách, đi tới đằng trước, cũng không nói gì thêm, liền bắt đầu kiểm tra nội dung hôm qua đã học.

Tạ Cửu nhàn nhàn liếc mắt nhìn Khương Lệnh Uyển, nói: “Đọc thuộc lòng một lần luận ngữ mấy ngày nay học được.”

Hôm qua vừa mới học xong luận ngữ “Học nhi thiên”*, Tạ Cửu cố ý cho bài tập là bắt hai người học thuộc.

*cái này tui cũng không rõ lắm nghĩa của nó, hình như là một luận ngữ của Khổng Tử, dịch từng chữ theo sát raw là học và sách (?) chắc là học và hành í ))) tui search gg cũng không ra được cái gì nhiều nên mình cứ tạm hiểu là học và hành đi nha.

Khương Lệnh Đề quy củ ngồi yên, nghiêng đầu nhìn Lục muội muội, nàng cũng biết tính tình Lục muội muội, học xong liền đi thăm Hữu nhi ở chỗ mẫu thân một hồi, trở về sân mình, làm sao còn nhớ bài tập Tạ tiên sinh giao a? Dù là nàng ngàn dặn vạn dặn, Lục muội muội đại khái là nước đổ đầu vịt, sợ là không để trong lòng.

Khương Lệnh Uyển lại dùng âm thanh mềm mại, trước mặt Tạ Cửu cũng không căng thẳng như Khương Lệnh Đề, chậm rãi đọc xong, sau đó mới ngoan ngoãn nói: “Tiên sinh, như vậy được chưa ạ?”

Tạ Cửu nhìn tiểu nữ oa bụ bẫm trước mặt, thấy nàng còn nhỏ tuổi đã có khuôn mặt tinh xảo dị thường, khuôn mặt nhỏ trắng nõn không có chút sợ sệt, đôi mắt to long lanh nước càng linh khí mười phần, nhìn liền biết là người thông tuệ. Chỉ là vị Khương Lục tiểu thư này còn nhỏ tuổi liền bị chiều đến ngàn kiều vạn sủng…

Khương Lệnh Uyển đọc vô cùng trôi chảy, vốn Khương Lệnh Đề cảm thấy lo lắng cũng không nhịn được đưa đến ánh mắt khen ngợi.

Có điều Khương Lệnh Uyển lại có chút chột dạ.

Tạ Cửu khẽ vuốt cằm, không có bất kỳ biểu dương* nào, chỉ nói một câu: “Ngồi xuống đi.” Sau đó liền gọi Khương Lệnh Đề dậy đọc thuộc lòng. Khương lệnh Đề đối với chuyện học xưa nay chăm chú, mỗi ngày ngoại trừ lúc học xong chơi cùng Khương Lệnh Uyển, đều ngoan ngoãn ở Thanh Hà cư chăm chú đọc sách. Nội dung “Học nhi thiên” Khương Lệnh Đề đã sớm thuộc nằm lòng, chỉ là nàng xưa nay nhát gan, đối mặt với tiên sinh vẫn còn chút sợ sệt, vừa căng thẳng một chút liền đọc có chút không trôi chảy.

*biểu dương: khen ngợi

Tạ Cửu nhưng lại động viên nói: “Đừng nóng vội, từ từ đọc.”

Đọc đến khúc sau, Khương lệnh Đề liền quên căng thẳng, trôi chảy đọc thuộc mấy câu ở mặt sau, đôi mắt to nhìn Tạ Cửu, có chút bất an.

Tạ Cửu mỉm cười tán dương: “Đọc rất khá, chắc hẳn là dành ra nhiều công sức, ngồi xuống đi.”

Được tiên sinh biểu dương, khuôn mặt nhỏ của Khương Lệnh Đề nhất thời nhiễm ý cười, gật đầu nói: “Tạ ơn tiên sinh.” Sau đó liền hoan hỉ vui mừng ngồi xuống, dự định sau khi học xong liền nói cho mẫu thân biết, nàng được Tạ tiên sinh biểu dương.

Tạ Cửu liếc mắt nhìn Khương Lệnh uyển, thấy nàng còn nhỏ, trên mặt lại không lộ ra bất kỳ cảm giác không vui nào.

Sau khi học xong, hai người đi ra khỏi Ngọc thạch đường, Khương Lệnh Đề nhìn Khương lệnh Uyển bên cạnh, không lên tiếng. Khương Lệnh uyển thấy vẻ mặt Khương Lệnh Đề có gì đó không đúng, lúc này mới trừng mắt nhìn nói: “Tứ tỷ tỷ làm sao vậy?”

Khuơng Lệnh Đề dừng bước, nhìn khuôn mặt mập mạp đẹp đẽ của Khương Lệnh Uyển, cẩn thận hỏi: “Lục muội muội, muội… muội có thấy không vui không?”

Tuy Khương Lệnh Đề mới bảy tuổi, nhưng tâm tư so với tiểu nữ oa bình thường tinh tế hơn nhiều.

Con mắt Khương Lệnh Uyển cong cong, nói: “Tứ tỷ tỷ sao lại hỏi vậy?”

Khương Lệnh Đề rũ rũ mắt, có chút bất an, hấp háy môi bất mãn lầm bầm nói: “Lúc nãy rõ ràng Lục muội muội đọc giỏi hơn ta, nhưng Tạ tiên sinh không có biểu dương ngươi, nếu là tỷ, tỷ sẽ cảm thấy có chút không công bằng…” Nàng biết mình cũng coi như thông minh, nhưng Lục muội muội này nhỏ hơn nàng một tuổi, so với nàng lại càng thông minh hơn. Chỉ là mỗi lần ở trong lớp, Tạ tiên sinh dường như có chút không thích Lục muội muội, chưa bao giờ tán thưởng nàng câu nào, ngược lại đối với mình, lại thường xuyên biểu dương.

Còn tưởng là chuyện gì.

Khương Lệnh Uyển nghe xong, nói: “Tạ tiên sinh biểu dương muội không thấy có gì hiếm lạ, trong mắt Xán Xán, Tứ tỷ tỷ vẫn luôn lợi hại nhất, lừa được người khác, chứ Tạ tiên sinh đâu phải người ngốc sao có thể dễ bị lừa như thế?* Được rồi, chúng ta đi thăm Hữu nhi đi, sau đó cùng Xán Xán trở về ăn điểm tâm, mấy ngày nay nữ đầu bếp học được thêm một ít món mới, là Nhị thẩm thẩm tự mình dạy, sau khi ăn xong tiện mang một ít về cho di nương, nàng nhất đinh sẽ thích.”

*khúc này mị cũng không hiểu XX gian lận kiểu gì nữa… Tác giả lại không đề cập đến ở phía sau nên mị cũng bó tay…

Thấy Lục muội muội không có không vui, Khương Lệnh Đề cũng yên lòng, khuôn mặt nhỏ thanh lệ cười đến xán lạn cực kỳ, sau đó cùng Khương Lệnh Uyển đi ăn điểm tâm.

Đào ma ma hầu hạ Khương Lệnh Uyển tắm rửa, xong rồi chọn một thân tẩm y màu hồng nhạt đẹp đẽ, ôm nàng hướng về phía giường ngủ. Mái tóc dài của Khương Lệnh Uyển rối tung, giương mắt nhìn Đào ma ma, hỏi: “Đào ma ma, có phải Xán Xán nặng hơn không a?”

Đào ma ma đặt nàng lên giường nhỏ, lấy khăn sạch trên tay nha hoàn lau chân cho nàng, thoáng giương mắt nói: “Lục tiểu thư đang thời kỳ phát triển, tất nhiên sẽ nặng hơn một chút.”

thật không?

Khương Lệnh Uyển duỗi tay nhỏ xoa xoa mặt.

Bản thân nàng tất nhiên không nhìn ra mình mập lên hay gầy đi, chỉ thấy khuôn mặt này vẫn toàn là thịt, chỉ sợ sau này không gầy đi được. Hơn nữa… Khương Lệnh Uyển rũ rũ mắt, đếm đầu ngón tay, lần trước nàng đến Vinh Vương phủ tìm Lục Bảo Thiền, Lục Bảo Thiền nói cho nàng biết gần nửa tháng nữa Lục Tông sẽ trở lại. Nàng lại một chút cũng không biết gì về tin tức này —— bởi vì hơn mấy tháng nay Lục Tông không viết thư cho nàng.

Khương Lệnh Uyển ngả đầu xuống giường, theo thói quen lấy con rối nhỏ bên gối ra, liền “đùng” mộtcái ném trở lại.

Thôi thôi, quên rồi thì thôi.

Ngược lại cũng đã hơn một năm, nàng cũng không nhớ rõ hình dáng hắn ra sao.

Ngày kế là ngày nghỉ của Khương Lệnh Uyển, như thường ngày đi tới Vinh Vương phủ tìm Lục Bảo Thiền chơi đùa.

Hơn một năm nay, Khương Lệnh Uyển rất chịu khó đến Vinh Vương phủ, quen cửa quen nẻo liền tiến vào viện của Lục Bảo Thiền, nhìn thấy Lục Bảo Thiền bịt mắt bằng một dây lưng màu lam đang cẩn thận đưa tay bắt người. Hôm nay Chu Lâm Lang cũng ở đây, vẫn như trước không chơi cùng Lục Bảo Thiền, mà yên lặng đứng bên cạnh.

Chu lâm Lang tám tuổi, mặc một bộ váy mềm màu hồng nhạt thêu hoa lan trước ngực, khuôn mặt nhỏbé mang theo nụ cười nhạt, hào phóng đắc ý, nhưng ít đi mấy phần ngây thơ xán lạn tiểu nữ oa nên có.

Khương Lệnh Uyển không nhìn thêm, chỉ để ý Lục Bảo Thiền bị nha hoàn vây quanh, sau đó cong môi cười, cẩn thận từng chút một đi tới.

Nhưng lỗ tay Lục Bảo Thiền xưa nay vô cùng tốt, khóe miệng uốn cong, lập tức bắt lấy Khương Lệnh Uyển.

Sau đó kéo bịt mắt xuống, thấy là Khương Lệnh Uyển, cười đến rạng rỡ: “Xán Xán, muội đến rất đúng lúc, đến lượt muội”

Khương Lệnh Uyển bất đắc dĩ nhíu mày, thầm nghĩ mình thực sự xui xẻo.

Có điều nàng cũng không từ chối được Lục Bảo Thiền, mặc cho nàng bịt mắt mình lại, Lục Bảo Thiền đối với tiểu tẩu tẩu nàng cũng thật sự là thiết diện vô tư*, bịt quá chặt chẽ, một khe hở cũng không lưu lại cho nàng.

*thiết diện vô tư: công bằng, không thiên vị người có mối quan hệ riêng tư với mình

Đôi mắt nhìn không thấy, Khương Lệnh Uyển liền có chút ngốc.

Tiểu thân thể mềm mại vòng tới vòng lui, duỗi dài tay, làm sao cũng không bắt được người.

Bên tai hình như có tiếng cười.

Khương Lệnh Uyển vểnh tai lên nghe, thấy Chu Lâm Lang cũng chê cười nàng, nhất thời tâm trạng liền không vui. Trong lòng nàng ảo não, cũng không cẩn thận như trước, chỉ cố gắng bắt người. Nàng cũng không sợ té —— viện tử này toàn là nha hoàn, nàng là chủ nhân, tất nhiên không thể trơ mắt nhìn nàng ngã.

Khương Lệnh Uyển vẫy vẫy bàn tay nhỏ sờ xoạng đã lâu, rốt cục tìm thấy một góc áo, lúc này mới mộtmặt hưng phấn ôm lấy cánh tay của người nọ, tươi cười một tiếng nói: “Bắt được rồi!”

Chỉ là một khắc sau, cánh tay nàng bắt được lại nhẹ nhàng đưa tay nắm chặt tay nhỏ của nàng.