Ngoại Thích Chi Nữ

Chương 49




Qua mười lăm, Minh Lạc liền chuyển đến trang tử.

Hai ngày sau khi gặp Cảnh Hạo, trong lòng nàng vẫn có chút không yên, nhưng chuyện này dù quan trọng lại không phải chuyện khẩn cấp, lúc này đang là tết, Minh lạc từng là vương phi của Triệu Thành cho nên biết lúc này là lúc hắn bận rộn nhất, không chỉ phải xử lý triều chính, có phải tiếp kiến sứ thần các nước, triệu kiến đại quan địa phương, có mặt trong nghi điển ngày lễ, cho nên mặc dù muốn gặp hắn nói chuyện này để nghe cách nhìn của hắn một chút, nhưng vẫn nhấn xuống, mãi khi đến trang tử mới để Diệp Ảnh truyền tin cho hắn, hỏi hắn rảnh lúc nào thì đến gặp mặt một lần.

Nàng không nghĩ tới ban ngày nàng truyền tin khuya hôm đó hắn lại đến gặp nàng.

Cái này tuyệt không phải Triệu Thành cố ý đêm khuya mới đến gặp nàng, thật ra hắn biết Minh Lạc gặp Cảnh Hạo, có chút tin tức làm hắn tâm sự nặng nề, cũng đã muốn đến gặp nàng, chỉ là hắn hôm trước nữa chủ trì khánh điển nguyên tiêu, hôm trước tiếp kiến sứ thần các nước, hôm sau lại đi đại doanh Thường Sơn, ngoài trừ rút ngắn giấc ngủ đêm nay chạy đến gặp nàng, hắn căn bản không có thời gian khác.

Cũng may hiện tại hắn vô cùng hiểu nàng, nàng không phải người nhăn nhó, đối với chuyện này cũng sẽ không để ý, càng sẽ không nghĩ tới ý kiều diễm.

Nhưng cái này không biết là tốt hay xấu, sức quan sát của Triệu Thành không phải là loại nhạy cảm như người thường, tự nhiên hắn phát hiện Minh Lạc đối với hắn, sau khi rút đi khẩn trương và sợ hãi quan hệ giữa hai người đã tiến thêm một bước, nàng có thể nói là tín nhiệm hắn, thậm chí có loại thân cận kì quái, nhưng tuyệt đối không giống cái loại khẩn trương e lệ khi gặp người trong lòng, cho dù lần trước hắn hôn nàng, nàng thuận theo nhưng không có nửa điểm thẹn thùng và… động tình.

Theo Triệu Thành chuyện này có thể nói rõ là nàng cũng không thích hắn.

Cho tới giờ guyện ý gả cho nam nhân và thích một nam nhân là hai chuyện, cho dù hắn là Triệu Thành cũng không có khả năng lo được lo mất.

Khi Triệu Thành tới, Minh Lạc đã chìm vào giấc ngủ.

hắn ngồi trước giường của nàng, ngắm nhìn nàng ngủ. đích xác ngày thường nàng rất đẹp, đến tận lúc ngủ cũng đẹp, vì ánh mắt linh động bị che khuất, yên tĩnh giống như huyễn cảnh, nhìn không chân thực, phảng phất bất cứ lúc nào cũng sẽ tan biến, bóng đêm đó, huyễn cảnh đó, trong lòng Triệu Thành không hiểu sao lại sinh ra cảm giác như đang trong huyễn cảnh, giống như chỉ cần hắn tỉnh giấc nàng sẽ biến mất trong cuộc sống của hắn.

hắn muốn tóm lấy thứ gì đó, liền đưa tay cầm lấy tay nàng đang đặt ngoài chăn, cảm giác tay nàng lạnh như băng, khác biệt với nhiệt độ lòng bàn tay hắn, tâm hắn mới về thực tại.

Bất quá hắn lại nhíu mày, sao tay nàng lại lạnh như vậy.

Minh Lạc cảm giác có gì đó siết chặt tay mình, nóng đến ngạt thở, nàng rút không ra, liền cau mày tỉnh lại, sau đó mở mắt liền thấy Triệu Thành.

Nàng hoảng hốt gọi ‘ vương gia’- không bởi vì hắn đột nhiên xuất hiện mà kinh sợ.

Vì tràng cảnh này quá mức quen thuộc. nàng hoảng hốt nhớ lại kiếp trước sau khi bọn họ thành hôn, hắn công vụ bề bộn, kỳ thật lúc mới thành hôn nàng cũng không thường thấy hắn, lúc nàng ngủ hắncũng chưa về, lúc nàng dậy hắn cũng không ở bên. Chỉ có những lúc nửa đêm nàng tỉnh lại sẽ thấy hắnngồi bên giường nhìn nàng như vậy.

Khi đó nàng cũng không hiểu, chỉ cảm thấy hắn rất lãnh đạm với mình, cho nên đến một ngày bị người như có như không châm ngòi, đã cảm thấy hắn căn bản là không thích mình. Kỳ thật chưa hẳn là hắnlãnh đạm với mình mà hắn vốn chính là người như vậy.

Minh Lạc rút tay, chống người ngồi dậy, vì nhớ lại kiếp trước, nàng thậm chí không chú ý giờ mình đangmặc đồ trong rộng rãi, cho nên không có nửa điểm kinh hoảng, thẹn thùng đi che lại, tự tại làm nhịp tim người khác bất ổn.

Triệu Thành không biết bây giờ mình nên có tư vị gì.

hắn khẽ thở dài, thanh âm có chút khàn khàn nói : “Diệp Ảnh truyền tin nói nàng muốn gặp ta? Mấy ngày nay ta đều không rảnh cho nên chỉ có thể đến vào đêm nay, nàng nói đi, nói xong ta sẽ rời đi.”

Minh Lạc ‘ ân’ một tiếng nói: “ hai ngày trước tiểu nữ có gặp thế tử Tây Phiền.”

Trong lòng Triệu Thành co lại, xoay đầu nhìn nàng, Minh Lạc hoàn toàn không có cảm giác, chỉ đem chuyện Cảnh hạo nói về thiếp thân thị vệ của phụ thân nàng, và ngờ vực trong lòng mình nói ra, sau đó nói : “ Cảnh thế tử nói thị vệ kia bị trọng thương, trên đường bị người đuổi giết được thương nhân Tây Phiền cứu về,sau đó thay tên đổi họ ở lại Tây Phiền việc này tiểu nữ luôn cảm thấy kì quái, người nào truy sát hắn, coi như bản thân bị trọng thương cũng có thể về quê tại sao lại thay tên đổi họ, ở lại Tây Phiền, không về quê?”

“ Nhưng Cảnh thế tử cũng không biết phụ thân tiểu nữ bị người hại chết, nếu thị vệ kia biết gì đó, hắnđi Tây Phiền vương phủ, Tây Phiền vương và phụ thân tiểu nữ là chỗ quen biết cũ, rất có thể sẽ hỏi ra gì đó, tiểu nữ không dám lộ tung tích, cho nên cũng không hỏi gì. Vương gia, chúng ta có thể tìm người thị vệ kia, mà không làm Tây Phiền vương phủ chú ý không?”

Lúc nàng nói Triệu Thành một mực không lên tiếng, sau khi thấy nàng khẩn trương nhìn mình mới không nhịn được đưa tay sờ tóc trấn an nàng, ôn nhu nói: “không sao, ta sẽ sai người tìm được hắn, tìm cách đưa hắn đi mà không kinh động tây Phiền vương phủ. Về phần tây Phiền vương phủ, bọn hắn hẳn không liên đến cái chết của phụ thân nàng,cho nên nàng không cần kiêng kị bọn hắn.” nhiều nhất là có quan hệ đến việc đuổi giết hắn thôi.

hắn thấy Minh Lạc như có điều suy nghĩ gật đầu, dừng lại một chút, nói : “A Lạc, nàng còn chuyện khác muốn nói với ta sao?”

Minh Lạc sững sờ, nàng nghĩ đến nhưng lời kia của Cảnh Hạo, cùng với viên Ngọc thiền, tính cách Triệu Thành rất ngang ngược, kiếp trước có thích nàng hay không cũng đều cực ghét những nam nhân xuất hiện bên cạnh nàng, thủ đoạn không do dự, rất tàn nhẫn trực tiếp, cho nên nàng do dự một chút vẫn lắc đầu một cái.

Hôm đó nàng vì không muốn dây dưa với Cảnh Hạo, hơn nữa lo lắng hắn sẽ làm ra hành động điên cuồng tạo thành hậu quá khó lường cho nên mói nhận viên ngọc thiền kia, về sau nàng cũng rất phiền muộn, nàng tình nguyện hắn giống như kiếp trước, hoàn toàn lãnh đạm với nàng. Nàng nghĩ tốt nhất sau khi thành thân hắn liền rời khỏi kinh thành, miễn cho lại náo ra chuyện gì.

Minh Lạc suy nghĩ, Triệu Thành cũng không lên tiếng, bầu không khí nhất thời ngưng trọng.

Minh Lạc phát giác không đúng, ngẩng đầu nhìn Triệu Thành, liền thấy sắc mặt hắn có chút âm trầm, bộ dáng như vậy của hắn nàng quen thuộc, trong nội tâm nàng cười khổ một cái, sau đó chủ động cầm tay hắn, nhìn hắn nói: “vương gia, lần này gặp Cảnh thế tử là ngoài ý muốn, về sau tiểu nữ sẽ tránh hắn, dù sao hắn cũng sắp thành thân và rời kinh, tiểu nữ không nghĩ hôn sự của chúng ta sẽ có gợn sóng gì, bên Minh gia và thái hậu đã đủ nhiều chuyện, tiểu nữ sợ bị người đục nước béo cò.”

Là lo lắng Cảnh hạo sẽ phá hư hôn sự của bọn họ sao? Cảnh hạo hay Tây Phiền vương phủ đều khôngcó bản sự đó, nhưng trong lòng triệu Thành vẫn thoải mái dễ chịu hơn chút.

hắn nhìn vào hai mắt nàng hỏi: “ A Lạc nàng muốn gả cho ta sao?”

Con người đại khái đều một tấc lại muốn tiến thêm một thước, nhất là chuyện tình cảm. ban đầu Triệu Thành chỉ cần nàng gả cho mình là được, hiện tại hắn lại muốn nàng ái mộ mình.

Ánh mắt hắn mang cảm giác áp bách quá mạnh, Minh Lạc cơ hồ không có chỗ trốn, đột nhiên nội tâm nàng có chút khó chịu, mắt có chút chua xót, nàng cúi đầu, vô thức bóp tay hắn, sau đó phát hiện hắnkhông đau mà tay nàng lại bị đau.

Nàng nhìn tay hắn, cắn răng nói : “ vương gia, tiểu nữ không muốn gả cho ngài, ngài có thể không cưới tiểu nữ sao?”

Thành công làm mặt Triệu Thành đen lại, cầm ngược lại tay nàng, Minh Lạc cảm thấy tay mình sắp bị hắn bóp đứt, sau đó nghe thấy thanh âm lạnh như băng của hắn “ không được”

Minh Lạc ngẩng đầu nhìn hắn ,nhịn đau, vất vả cười một cái: “ dù sao cũng phải gả, sao vương gia còn muốn hỏi tiểu nữ có muốn hay không?”

“ còn có, tay tiểu nữ đại khái muốn nát,”

Triệu Thành nhìn bộ dáng đắc ý khi đạt được quỷ kế của nàng, rất đau nhưng lại nhịn đau, trong lòng hơi nhảy, biết lời kia của nàng là cố ý, hắn buông lỏng tay nàng sau đó kéo đến trước ngực mình, thấp giọng nói : “nàng náo cái gì?”

Minh Lạc trầm trầm nói: “ vương gia, ngài không tin tiểu nữ, cho nên lúc nãy dù tiểu nữ nói muốn gả cho ngài, ngài vẫn sẽ chất vấn,, cho nên không bằng tiểu nữ nói như vậy, ngài tức giận nhưng sẽ có khả năng không ghi hận tiểu nữ.”

Triệu Thành:…

“ ghi hận nàng, ta ghi hận nàng làm cái gì?” hắn có chút bất đắc dĩ nói.

Ngươi sẽ, ngươi sẽ ghi hận ta, cảm thấy ta lừa ngươi, sau đó đem chuyện người bên cạnh ta làm khôngđúng giận chó đánh mèo lên ta, đối với ta ngày càng thờ ơ, cho đến khi không muốn nghe nửa câu giải thích của ta, thậm chí không chịu gặp ta. Lúc đó có người luôn bên cạnh nàng nói, kỳ thật hắn chưa từng thích nàng, sao nàng có thể không tin.

Minh Lạc kéo góc áo của hắn, thấp giọng nói: “ vương gia, tiểu nữ đương nhiên nguyện ý gả cho ngài, tiểu nữ giống như ngoại trừ vương gia thì không thể tin bất cứ ai. Nhưng hiện tại tiểu nữ muốn gặp vương gia thì chỉ có thể chờ ở đây, nếu vương gia không muốn gặp tiểu nữ, tiểu nữ liền vĩnh viễn khôngthể nhìn thấy ngài. Cho nên đối với vương gia tiểu nữ sẽ phải cẩn thận từng li từng tý, sợ ngài tức giận.”

Chỉ có người sủng ái ngươi một cách không có nguyên tắc thì ngươi mới có thể tùy hứng.

Chỉ có hài tử được phụ mẫu yêu chiều lớn lên mới có thể khí thế hùng hồn, Minh Lạc cười lên rất đẹp, làm lòng người khác ấm áp, rất giống phụ thân nàng, nếu phụ thân nàng không qua đời, nàng sẽ khônglớn lên như bây giờ, nơm nớp lo sợ.

Trong lòng Triệu Thành như có gai, đau nhức, xấu hổ day dứt, hắn ôm nàng, sờ lên tóc nàng, nói : “ a Lạc, coi như ta tức giận, nàng cũng không cần cẩn thận từng li từng tý, càng không cần lo lắng sẽkhông gặp được ta, chỉ cần chuyện ta đáp ứng nàng thì nhất định sẽ làm được. ta tức giận chỉ vì ta quan tâm nàng mà thôi.”

Câu cuối cùng Triệu Thành nói vô cùng gian nan, Minh Lạc nghe được thì cũng bị giật mình. Nàng nhịn không được giương mắt nhìn hắn chằm chằm, hoài nghi mình có nghe nhầm hay không.

thật ra nàng luôn điều chỉnh mình, thử nghiệm tìm kiếm phương thức sống chung với hắn, phòng ngừa dẫm vào vết xe đổ kiếp trước. sau đó nàng chậm rãi phát hiện phương thức sống chung với hắn thật ra rất đơn giản nhưng đôi khi cũng rất khó khăn, chính là đơn giản ngay thẳng, kiên trì, mặt dày mày dạn, muốn gì nói thẳng, đơn giản, ngay thẳng đến thô bạo.

hắn ngoan lệ, tâm tư sâu hơn người, muốn gì thì trực tiếp nói với hắn còn hữu hiệu hơn cong cong vòng vòng, vì hắn đại khái còn nhìn thấu ngươi hơn cả bản thân ngươi, chỉ có băng lãnh mà không phải ôn nhu.

Đương nhiên điều kiện là hắn phải quan tâm ngươi, nếu không đại khái chính là tìm chết.

Hai mắt Minh Lạc tỏa sáng trừng Triệu Thành, Triệu Thành lập tức cảm thấy lời nàng vừa nói là khách sáo với mình, hắn nhất thời cảm thấy có chút tức giận, nhất thời lại cảm thấy kinh hỉ, vì nàng chịu để ý, nghĩ cách nửa thật nửa giả thăm dò mình, tự nhiên là vì nàng muốn xác nhận tâm ý của mình, hắn cũng không ngại để nàng biết tâm ý của mình, thậm chí không ngại để nàng biết càng nhiều.cho nên lúc này hắn khắc chế mình, kéo nàng vào ngực, sau đó đưa tay che đôi mắt thăm dò của nàng lại, cúi đầu cắn. môi của hắn từ trước đến nay khô ráo, lúc này càng cực nóng, mà cắn nàng lại mềm mềm, thanh thanh lương lương, vừa mềm vừa say. Làm cho người ta muốn dừng không được, chỉ cảm thấy không đủ muốn càng nhiều.