Ngoan, Đừng Chạy

Chương 50: Thực hiện bổn phận của bạn gái




Editor: Chanh

Xế chiều hôm đó Cố Tần trở về thành phố A.

Trên đường về nhà, Mục Sở hồi tưởng đến mối quan hệ vừa chuyển biến của hai người, đột nhiên cảm thấy, có chút không chân thực.

Cố Tần gửi tin nhắn WeChat cho cô: [Bây giờ anh là bạn trai em, lần sau gặp mặt, nhớ đem chiếc nhẫn kia đưa cho anh một cái.]

Mục Sở nhìn chằm chằm đoạn hội thoại, im lặng một lát, trả lời: [Em cảm thấy, lần sau anh vẫn cần phải chú ý một chút, hôm nay vừa mới xác định quan hệ, anh, có chút quá mức.]

Anh hôn cô rất lâu, đều hít thở không thonng.

Tại sao có thể như vậy chứ? Mới vừa mới ở cùng nhau, đây cũng quá nhanh rồi.

Cố tiểu thảo: [Không phải em duỗi ra trước sao?]

Con ngươi Mục Sở bỗng dưng phóng đại: [?]

Cô thề, cô tuyệt đối không có!

Anh suy nghĩ kiểu gì mà bịa đặt nói oan cho cô vậy chứ?

Rõ ràng là anh duỗi lưỡi ra trước!

Cách một hồi, bên kia trả lời.

Cố tiểu thảo: [Anh nói thiếu một chữ ]

Cố tiểu thảo: [Không phải em "nói" duỗi trước sao?]

Mục Sở: "... "

Cố tiểu thảo: [Còn chững chạc đàng hoàng nghiên cứu thảo luận với anh lâu như vậy.]

Cố tiểu thảo: [Anh cho là Hoa Hoa thích, nên mới thỏa mãn em một chút.]

Mục Sở: "... "

Cô thích bao giờ, vốn là khẩn trương nên nói hươu nói vượn thôi mà!

Cố tiểu thảo: [Lại nói.]

Cố tiểu thảo: [Không phải về sau em cũng duỗi ra à?]

Cố tiểu thảo: [Anh thấy em còn rất thích.]

Mục Sở: "... "

Em đánh chết anh!

Mục Sở: [đánh người.jpg]

Cố tiểu thảo: [Sao lại muốn đánh người rồi?]

Mục Sở thở phì phì cất điện thoại, không muốn trả lời tin nhắn anh nữa!

Cô tựa vào cửa sổ xe nhìn ra đường phố, trong đầu hiện lên cảnh hôn vừa rồi, hai gò má chợt ửng đỏ.

Một lát sau, điện thoại lại vang lên, cô ấn mở.

Cố tiểu thảo: [Cố Tần thích Mục Sở, vĩnh viễn không chia tay!]

Mục Sở nhìn chằm chằm tin nhắn anh gửi, khóe môi khẽ cong, im lặng nói: Em tin anh.

Ngã tư phía trước, lái xe dừng lại chờ đèn đỏ.

Mục Sở thuận hướng cửa sổ nhìn ra phía ngoài, nhìn thấy Đàm Di Nhiên đang đứng tại cửa của một quán cà phê đối diện, mặc đồng phục nhân viên, cười nhẹ nhàng chào hai nữ khách hàng.

Sau khi khách hàng đi, cô nàng thở một hơi dài nhẹ nhõm, trực tiếp ngồi chồm hổm ở thềm đá nơi cửa chính.

Đúng lúc đèn chuyển xanh, Mục Sở nói với tài xế: "Cháu đi uống ly cà phê, chú cho cháu tới tiệm cà phê đối diện bên kia nhé."

Lái xe dừng xe ở ven đường trước cửa quán cà phê.

Nơi đây là trung tâm thành phố phồng hoa, chung quanh là một loạt cửa hàng cao cấp, trên đường người qua lại rất đông.

Giữa hè, dù đã gần tối nhưng vẫn nóng nực như cũ, Đàm Di Nhiên ngồi nơi một tia râm mát cũng không có, cô nàng cứ phờ phạc ôm đầu gối ngồi như vậy, dáng vẻ đau khổ.

Mục Sở tiến đến xoa đầu cô nàng.

Đàm Di Nhiên thuận thế ngẩng đầu, nhìn thấy Mục Sở thì sửng sốt một chút, ngạc nhiên cười: "Sao cậu lại ở đây?"

"Đi ngang qua thôi." Mục Sở đánh giá đồng phục làm việc của cô nàng, "Cậu đi làm thêm à?"

Cô nhớ rõ điều kiện nhà Đàm Di Nhiên không tồi, ba mẹ đều là donah nhân.

Đàm Di Nhân: "Quán cà phê của cậu tớ, mẹ tớ bảo tớ ở nhà không có chuyện gì làm thì tới đây trải nghiệm cuộc sống, nếu không sẽ không cho tiền tiêu vặt."

Vẻ mặt cô nàng không luyến tiếc gì cuộc sống này nữa: "Cậu không biết đâu, có nhiều khách siêu cấp khó hầu hạ, toàn thích gây khó dễ cho người khác, tớ chút nữa nhịn không được đổ cà phê lên đầu mấy ả ta.]

Mục Sở cười cười: [Cho tớ cốc latte nhé.]

Cô vỗ vỗ vai Đàm Di Nhiên, đi vào tìm vị trí gần cửa sổ.

Đàm Di Nhiên rất nhanh bưng hai ly cà phê tới, ngồi đối diện cô.

Mục Sở nhìn hình bông hoa phía trên, bưng lên uống một ngụm, gật đầu: [Được đấy.]

Giờ này trong quán không có mấy khách, Đàm Di Nhiên ngồi nói chuyện phiếm với cô.

Mục Sở nói chuyện mình và Cố Tần đã thành một đôi.

"Nhanh như vậy?" Đàm Di Nhiên kinh ngạc, "Anh ấy theo đuổi cậu cũng mới hơn một tháng chứ nhỉ?"

Mục Sở gật đầu: "Ừ, tớ cảm thấy cũng không xê xích gì nhiều."

"Cậu cũng dễ theo đuổi quá rồi." Đàm Di Nhiên cười.

"Không phải tớ dễ theo đuổi, còn phải xem người kia là ai nữa."

Mục Sở cúi đầu khuấy đều cà phê, mi mắt rũ xuống: "Dù sao, tớ vốn là rất thích anh ấy, đã nguyện ý đi cùng tớ, vậy cớ gì tớ phải một mực lơ đi, đúng không?"

Đàm Di Nhiên chống cằm nhìn qua cô, cảm thán một câu: "Tớ tin là cậu rất thích anh ấy."

Mục Sở cười cười: "Có lẽ là tình đầu thường khó quên."

Có một nhân viên gọi Đàm Di Nhiên qua, cô nàng chào Mục Sở rồi rời đi trước.

Mục Sở ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn đường phố phồn hoa bên ngoài.

Một đôi tình lữ trùng hợp đi ngang qua, người con trai lấy tập tài liệu làm ô che đầu, toàn bộ đều che trên đỉnh đầu cô gái của mình.

Cô gái cúi đầu ăn kem, thỉnh thoảng đút cho người con trai một ngụm.

Động tác rất tự nhiên, ở trong mắt Mục Sở, cảm giác phá lệ ngọt ngào.

Nếu như sau này cô tới thành phố A, cũng có thể thường xuyên ở chung với Cố Tần như vậy thì tốt quá.

Thật hi vọng, ngày khai giảng đó có thể đến nhanh một chút.

- -----------

Kì nghỉ hè sau khi thi xong đại học dài dằng dặc, Cố Tần rất bận, lâu lắm mới có thể về được một lần.

Vì tiết kiệm thời gian, có khi nhà mình cũng không về, ở cạnh cô mấy tiếng rồi đi.

Vì không để lãng phí thời gian chờ đợi, Mục Sở có đăng kí một lớp học piano.

Tiện thể ở nhà tự học một chút về kế toán chuyên nghiệp.

Thời gian báo danh khai giảng Đại học A là từ mùng 3 tháng 9 đến ngày mùng 5 tháng 9, hết thảy ba ngày.

Trước lúc nhập học mấy ngày, Mục Lăng Thành và Tưởng Nam Khanh bắt đầu giúp cô chuẩn bị hành lý.

Trong vali chất đầy quần áo cùng đồ ăn vặt cô thích ăn.

Mục Sở nhìn không được, lấy ra một chút: "Không cần mang nhiều vậy đâu ạ, cầm rất phiền phức."

Nói rồi chạy tới cạnh Mục Lăng Thành, vân vê tay mấy lần: "Ba cho con thêm chút tiền sinh hoạt, đến lúc đó thiếu gì thì con mua thêm, không phải tốt hơn sao?"

Mục Lăng Thành nói: "Tiền sinh hoạt thì ba chắc chắn cho, nhưng mang nhiều chút cũng đâu phiền phức gì, ba với mẹ đưa con tới thành phố A, con lo cái gì?"

Mục Sở lúc này sửng sốt: "Không cần đâu ạ, con tự đi được!"

"Thành phố A xa như vậy, con tự đi?"

"Sao lại không chứ, con cũng đâu còn bé nữa?"

"Con lớn vậy rồi cũng đã một mình đi xa như vậy bao giờ đâu?"

"Việc gì cũng có lần đầu mà, bây giờ con muốn tự lập, ba không ủng hộ sao?"

Mục Lăng Thành im lặng, mày nhíu lại, rõ ràng không quá yên tâm.

Mục Sở dừng một chút, giống như lơ đãng nói: "À, không phải anh Cố Tần ở thành phố A sao, có việc gì con tìm anh ấy cũng được."

Tưởng Nam Khanh đang giúp Mục Sở sắp xếp lại quần áo, nghe thấy lời này liền nhìn qua: "Đúng đúng, Tần Tần ở thành phố A, sao mẹ lại quên việc này chứ."

Lại nói với Mục Lăng Thành: "Con bé không cho đưa thì thôi, anh gọi cho Tần Tần một cuộc, nói với thằng bé lúc đấy đến sân bay đón một chút."

Mục Lăng Thành nghĩ nghĩ: "Vậy cũng được."

Có người ở bên kia, đến cùng yên tâm một chút.

Mục Lăng Thành cầm điện thoại muốn gọi, Mục Sở vội vàng nói: "Không gần gọi đâu ba."

Mục Lăng Thành cùng Tưởng Nam Khanh nghi hoặc nhìn qua, Mục Sở bình tĩnh nói: "Không phải Tích Tích biết con đi thành phố A sao, cậu ấy có nói qua với anh mình rồi."

Mục Lăng Thành cất máy vào túi.

Tưởng Nam Khanh nói: "Vậy con tới thành phố A có gì thì tìm anh Cố Tần, ba với mẹ cũng yên tâm đôi chút."

Mục Sở gật đầu: "Vâng, con biết rồi."

Cô lấy bớt một ít đồ trong vali ra, tránh lúc đó xách phiền phức.

Trước ngày nhập học, Mục Sở đã thu xếp thỏa đáng nằm trên giường nhắn tin cho Cố Tần.

Anh đã mười ngày không về.

Không lâu sau, Cố Tần gọi điện thoại tới: "Nhớ anh?"

"Không có." Mục Sở phủ nhận, "Em không cẩn thận ấn nhầm."

Trong điện thoại truyền đến tiếng cười nhẹ của Cố Tần, cũng không vạch trần cô: "Lát nữa anh có một buổi tiệc xã giao, không nói chuyện với em lấu được."

"À." Mục Sở nghĩ nghĩ, "Tiệc xã giao là sẽ uống rượu sao? Có cô gái đẹp nào không?"

"Nếu em không yên lòng thì lát nữa anh phát trực tiếp hiện trường cho em nhìn xem nhé?"

"Cũng không cần." Mục Sở nghĩ đến ngày mai mình tới thành phố A, nói một câu, "Mai em khai giảng rồi."

Cố Tần dừng lại mấy giây, có chút xin lỗi nói: "Ngày mai có khả năng anh không về kịp, bên này có chút bận, mấy ngày nữa anh tới thành phố C tìm em, được không?"

Mục Sở xác nhận lại một chút: "Vậy mai anh ở thành phố A đúng không?"

"Ừ." Tựa hồ sợ cô không vui, còn nói, "Hai ngày nữa nhất định về tìm em."

"Đến lúc đấy rồi nói sau." Khóe môi Mục Sở khẽ cong, thanh âm rất bình tĩnh, "Em chuẩn bị đi ngủ đây, anh bận tiếp đi nhé."

Cúp điện thoại, Mục Sở tưởng tượng đến vẻ mặt ngày mai của anh lúc nhìn thấy mình, cười khúc khích chui vào chăn.

- ------------

Sau bữa sáng, Mục Sở được ba mẹ đưa ra sân bay.

Mãi đến lúc lên máy bay, Mục Sở mới không nhanh không chậm ấn mở Wechat của Cố Tần, gửi bức ảnh chụp thông báo trúng tuyển của Đại học A cho anh.

Kèm theo lời nhắn: [Em lên máy bay rồi.]

Có lẽ Cố Tần đang bận, không thấy anh trả lời lại.

Hai giờ nữa mới đến thành phố A.

Cô để điện thoại xuống, chuẩn bị híp mắt đánh một giấc, nghĩ đến chút nữa xuống máy báy, có lẽ anh đã đứng ở sảnh chờ cô.

Giấc ngủ này ngon lạ thường.

Máy bay hạ cánh, cô đẩy vali đi tới, thuận tiện mở điện thoại xem tin nhắn Cố Tần.

Sau đó, cả người như hóa đá.

Cố tiểu thảo: [... ]

Sau đó là ảnh chụp sân bay thành phố C, thời gian gửi là ba phút trước.

Cho nên, người bạn trai này của cô bây giờ đang ở thành phố C.

Mộng đẹp của Mục Sở vỡ tan tành, đi đến nơi vắng người, bấm điện thoại: "Không phải anh nói hôm nay anh ở thành phố A sao?"

"Không phải anh muốn cho em niềm vui bất ngờ sao? Muốn tự mình đưa em tới Đại học C, thuận tiện công khai chủ quyền một chút."

Cố Tần vừa từ sân bay thành phố C đi ra, hiện tại quả thực dở khóc dở cười.

Anh vốn là có mấy hạng mục hội nghị muốn về tập đoàn tổng bộ Đằng Thụy, còn sớm nghiên cứu thời gian khai giảng của đại học C, đặc biệt dời mấy hội nghị này trì hoãn tới tận hôm nay.

Trở về họp, tiện thể đưa cô tới trường.

Kết quả anh trở về, cô lại chạy đi thành phố A.

"Mục Sở, em lừa anh cả hè, giờ còn làm hỏng hết kế hoạch rồi?"

Cố Tần hỏi cô, "Em cùng Cố Tích gạt anh?"

Trước đây sợ Mục Sở lừa mình, cho nên anh đã hỏi qua Cố Tích.

Cố Tích vô cùng nghiêm túc nói với anh, Mục Sở điền nguyện vọng vào đại học C.

Anh biết Cố Tích không dám lừa mình, cho nên mới tin suốt cả một hè.

Thanh âm Mục Sở yếu ớt: "Em sợ cậu ấy để lộ, nên lúc gạt anh em cũng tiện thể gạt Tích Tích luôn."

Cố Tần: "... "

"Em muốn cho anh niềm vui bất ngờ thôi mà, nào biết được chuyện sẽ như vậy." Mục Sở có chút không vui, thế nhưng việc là do chính mình làm hư, cô lại không thể nói cái gì, "Vậy giờ làm sao bây giờ?"

Cô chưa quen cuộc sống nơi thành phố A, Cố Tần có chút lo lắng.

Mắt nhìn đồng hồ, thanh âm anh mềm hẳn: "Anh biết, em có thể tới thành phố A anh rất vui, là anh không tốt, lẽ ra tối qua nên nói trực tiếp với em."

"Xuống máy bay rồi đúng không?" Cố Tần hỏi.

"Dạ."

Cố Tần nghĩ nghĩ, nhanh chóng tìm biện pháp giải quyết: "Tạ Tu Văn đang ở thành phố A, anh để cậu ta đi đón em, được không? Em đứng đó chờ, đừng chạy lung tung... "

"A?" Mục Sở đứng nơi của sổ sát đất cạnh lối ra ở đại sảnh nhìn ra ngoài, "Anh, em thấy bên ngoài có xe đưa đón của Đại học A, chi bằng em tới trường trước, anh Tu Văn giờ chạy đến cũng mất thời gian lắm."

Nói xong chụp ảnh gửi qua.

Cố Tần mở xem, đúng là xe của Đại học A.

Nhưng vẫn là không yên lòng: "Em tự đi được không?"

"... Sao anh giống ba mẹ em thế, em cũng đâu phải con nít, tự mình đi báo danh cũng được." Thuận tiện còn kích thích anh một chút, "Nói không chừng còn gặp được nhiều nam sinh bắt chuyện đấy."

Mày Cố Tần khẽ chau lại: "Vậy em vẫn là ngoan ngoãn chờ Tạ Tu Văn đến đón đi, đừng đi xe trường."

"Em mới không nghe lời anh đấy." Cô cúp điện thoại, kéo vali đi ra ngoài.

Cố Tần bất đắc dĩ, gửi tin nhắn cho cô: [Giữ liên lạc, tới trường nhớ báo cho anh.]

Cô không trả lời, Cố Tần lại gọi cho Tạ Tu Văn: "Sở Sở hôm nay tới Đại học A, vừa lên xe của trường chỗ sân bay, chú đi tới cổng Đại học A chờ đón con bé, tôi bên này buổi chiều tổ chức cuộc họp hội đồng quản trị, không dời được."

Tạ Tu Văn còn chưa tỉnh ngủ: "Không phải cậu nói con bé báo danh vào Đại học C sao? Lại còn đem hội nghị bên đấy dời đến hôm nay, vô cùng vui vẻ chạy về... "

Bỗng nhiên cười lớn, "Hai người đều muốn cho đối phương một kinh hỉ, cuối cùng lại loạn ra như này?"

Cố Tần không để ý tới: "Con bé chưa từng đi xa nhà bao giờ, cậu chú ý một chút, đưa Sở Sở đi làm thủ tục nhập học."

Tạ Tu Văn nhíu mày, chậm rãi nói: "Thuận tiện, tôi thay cậu cản tình địch một chút?"

- --------------

Thời điểm Mục Sở đi tới cạnh xe của trường, liền có một đàn anh chủ động chào hỏi đón thăm, đem hành lí của cô xếp lên xe.

Lên xe, cô tìm vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, nhìn thành phố xa lạ bên ngoài, trong lòng mắng Cố Tần không dưới hai mươi lần.

Xe đưa đón của trường chỉ đón một nửa người ở sân bay, trước lúc tới trường, lại dừng ở nhà ga.

Học sinh ở nhà ga càng nhiều hơn, có ngược lục tục ngo ngoe đi lên.

Mục Sở từ đầu đến cuối nhìn ngoài cửa sổ, một mình ngẩn người.

Lúc này, vị trí trống cạnh cô có người ngồi xuốn, bên tai truyền đến thanh âm quen thuộc: "Trùng hợp quá."

Mục Sở quay đầu, phát hiện là Thẩm Diệp.

Lúc này cô mới nhớ, trước đó Thẩm Diệp có nói cậu ghi nguyện vọng vào đại học A.

Kể từ lúc tỏ tình hôm liên hoan đến giờ đã ròng rã một kì hè, trong khoảng thời gian đó Thẩm Diệp không liên lạc với cô.

Mục Sở cười gật đầu: "Trùng hợp ghê."

"Cậu đi một mình?" Thẩm Diệp hỏi cô, "Sao không ai đưa cậu đi?"

Mục Sở nửa đùa nửa thật nói: "Tự lập đấy."

Thẩm Diệp cảm khái: "Không ngờ là cậu báo danh vào Đại học A, vậy chúng ta sau này lại là bạn học rồi."

"Cậu học ngành nào?? Cậu hỏi.

"Kế toán."

"Tớ học ngoại ngữ."

"Cũng rất tốt." Mục Sở nói.

Xe lăn bánh, hai người dần không có chủ đề nói chuyện, an tĩnh lại.

Điện thoại Mục Sở có thông báo, cô ấn mở.

Cố tiểu thảo: [ Tạ Tu Văn đến đại học A rồi, em tới trường thì để cậu ta dẫn đi làm thủ tục.]

Mục Sở nghĩ nghĩ, hỏi anh: [Bao giờ anh về.]

Cố tiểu thảo: [Chiều nay Đằng Thụy tổ chức họp hội đồng quản trị, chắc cũng phải muộn mới về, ngày mai anh tới trường tìm em.]

Lúc đầu cứ nghĩ hôm nay sẽ vui vẻ gặp nhau ở thành phố A, bây giờ kế hoạch đẹp đẽ thất bại, trong lòng Mục Sở có chút thất vọng.

Cô cầm điện thoại, dựa người vào cửa xe chưa trả lời anh.

"Cậu hẳn là... " Thẩm Diệp do dự, lên tiếng hỏi cô, "Có bạn trai rồi à?"

Mục Sở hơi ngạc nhiên, nhìn cậu ta, lên tiếng: "Ừ, anh ấy làm ở thành phố A."

"Trách không được cậu thi vào Đại học A." Thẩm Diệp đẩy kính lên sống mũi, lại hỏi, "Là người tới đón cậu hôm liên hoan?"

Mục Sở cười gật đầu, còn thật tò mò: "Sao cậu biết?"

Cô cứ nghĩ mọi người sẽ cảm thấy Cố Tần là anh cô.

Thẩm Diệp nói: "Có lần hai chúng ta bị khóa trong phòng học, người gọi điện thoại cho cậu là anh ấy, tớ có nhớ giọng, anh ấy không phải gọi cậu là Hoa Hoa sao, tớ thấy biệt hiệu cậu đặt cho anh ấy là Cố tiểu thảo, lúc ấy đã cảm giác rất giống biệt hiệu tình nhân."

Cậu dừng một chút: "Hôm liên hoan kia, kỳ thật tớ biết chính mình không nên đùa, nhưng mà bởi vì uống một chút rượu, lại bị bạn học khuyến khích, nhất thời nóng não, mới nói với cậu những lời kia. Cậu, đừng để ý."

Mục Sở cười cười: "Không sao, đùa thôi mà."

Trên đường đi, hai người không nói gì thêm.

Xe dừng lại trước cửa thư viện.

Sau khi xuống xe, Thẩm Diệp giúp cô cầm hành lý: "Cần tớ giúp không?"

"Không cần đâu, tớ... " Mục Sở nói chưa dứt lời, sau lưng đã truyền đến thanh âm của Tạ Tu Văn: "Sở Sở!"

Lúc cô nhìn qua, Tạ Tu Văn đã đi tới, liếc mắt nhìn Thẩm Diệp, cà lơ phất phơ nói với Mục Sở: "Bạn trai nhà em cứ ba phút lại gọi cho anh một lần, chỉ sợ anh ném em đi mất, tranh thủ thời gian báo tin cho cậu ta đi."

Lúc Tạ Tu Văn nói ba chữ "bạn trai", Mục Sở có chút ngượng ngùng, đỏ mặt nói: "À, vâng."

Cô chào Thẩm Diệp, theo Tạ Tu Văn rời đi, thuận tiện cầm điện thoại báo tin cho Cố Tần.

- ---------------

Tạ Tu Văn mang cô đi làm thủ tục nhập học, lúc mang theo hành lý đưa cô tới ký túc xá, nhịn không được cảm thán: "Không nghĩ tới sinh thời, mình còn có cơ hội vào ký túc xá nữ sinh tản bộ một vòng, đáng để kỷ niệm."

Lại cúi đầu nhìn chòa khóa, sợ hãi thán phục: "546, trường có sáu tầng, em đã ở tầng năm rồi, quá xui xẻo đi."

Mục Sở yên lặng leo cầu thang: "Vẫn tốt chán, coi như rèn luyện thân thể."

"Anh Tu Văn, anh có thể xách được hết sao, cần em giúp không?"

Vali cô cũng rất nặng.

Tạ Tu Văn cười: "Anh đùa em làm gì? Lúc em không ở đây, thể lực bạn trai em không có chỗ phát tiết, toàn kéo anh đi phòng tập thể thao."

Nói xong, còn dừng một giây, cảm thấy không nên nói lời thô tục trước mặt Mục Sở, lại giải thích: "Anh là nói cậu ấy áp lực công việc lớn, thích kéo anh đi rèn luyện thân thể."

Mục Sở vốn không nghe ra ý gì, chỉ gật đầu.

Tạ Tu Văn nhìn cô không yên lòng, hỏi: "Không gặp a Tần nên không vui sao?"

Cảm xúc sa sút của cô rất rõ ràng, người khác vừa vào đại học ai nấy đều hớn hở cười toe toét, mỗi cô là một mực không cười.

Tạ Tu Văn thở dài: "Mấy ngày trước cậu ta còn băn khoăn việc về đưa em đi nhập học, tính toán thời gian, sắp xếp chu toàn hết thảy, đều vì lúc em nhìn thấy cậu ta có thể vui mừng. Không nghĩ tới em lại chạy tới thành phố A, cậu ấy kẹt việc ở thành phố C, đi không được."

"Đừng buồn, em ở đây, chắc chắn cậu ta sẽ nhanh chóng về thôi." Tạ Tu Văn an ủi cô.

Mục Sở cười cười: "Em đâu buồn, cũng không phải chuyện gì to tát."

Đến tầng 5, Tạ Tu Văn tìm đến phòng 546, sửa nửa khép nửa mở.

"Là đây." Cậu ta trực tiếp đẩy cửa đem hành lý bỏ vào.

Còn chưa đứng vững, đã truyền đến tiếng vui đùa ầm ĩ.

Ngay sau đó, một cây chổi đầy tro bụi rơi trúng đầu anh, làm tóc bám bụi.

Mục Sở phía sau bị sặc đến nhịn không được ho khan vào tiếng.

Cả người Tạ Tu Văn hóa đá, hơn nửa ngày mới mấp máy: "Ý gì đây?"

Cô gái tóc xoăn đang cầm cây chổi cũng sửng sốt, ngẩng đầu nhfin anh, cười ngượng ngùng, buông tay ra: "Xin lỗi, em nhìn nhầm."

Cây chổi "rầm" một tiếng rơi trên đất, lại đập vào chân Tạ Tu Văn một cái.

Tạ Tu Văn:"... "

Một người khác tết tóc đuôi ngựa, cầm đồ lau nhà nhìn hiện trường vụ tai nạn, ngu ngơ trong chốc lát rồi mở miệng: "Thật, thật xin lỗi!"

Cô gái tóc xoăn tên là Trịnh Kỳ Vi, buộc đuôi ngựa tên Tiêu Tĩnh.

Hai người là bạn học cấp ba, lúc đến ký túc mới phát hiện cả hai có quen biết nhau.

Mặc dù trước kia cũng không mấy thân thiết, nhưng gặp ở chỗ này, tự nhiên thân nhau rất nhanh.

Hai người cùng nhau quét dọn ký túc xá, không biết vui đùa kiểu gì, kết quả ngộ thương Tạ Tu Văn.

Trịnh Kỳ Vi khom lưng nhặt chổi trên đất, cũng nói xin lỗi, thuận tiện đơn giản giải thích một phen.

Mụ Sở nhìn đỉnh đầu đầy bụi của Tạ Tu Văn, nói: "Anh Tu Văn, anh muốn đi gội đầu trước không?"

"À đúng rồi, có thể gội trong phòng tắm." Trịnh Kỳ Vi nói, "Em có dầu gội đầu, vừa mua xong!"

Tạ Tu Văn đi vào phòng tắm, Trịnh Kỳ Vi ân cần theo sau, mang theo dầu gội đầu và khăn lông.

Đây là phòng ba người ở, bên trái cửa hai cái giường, bên phải một cái và một khu nghỉ ngơi.

Khu nghỉ ngơi bày một chiếc ghế sofa hình chữ C và một cái bàn trà.

Nhìn bên trong, là phòng tắm và ban công.

Trong ký túc xá sạch sẽ gọn gàng, sàn nhà sáng loáng, hẳn là Trịnh Kỳ Vi cùng Tiêu Tĩnh quét dọn.

Chỉ còn lại chiếc giường bên phải cửa, Mục Sở đi qua, phát hiện bàn học rất sạch sẽ.

Tiêu Tĩnh nói với cô: "Hai chúng tớ nhàn rỗi không có gì làm, tiện thể lau giúp cậu luôn."

"Cảm ơn nhé." Mục Sở lễ phép mỉm cười.

"Vừa rồi thật xin lỗi, bọn tớ không biết có người tới."

Mục Sở còn chưa lên tiếng, phòng tắm đã truyền đến giọng Tạ Tu Văn: "Dầu gội đầu gì chứ, em đây là đưa sữa tắm cho anh! Bảo sao có cảm giác là lạ."

Trịnh Kỳ Vi: "A, cầm nhầm, đây, dầu gội đầu đây."

Tạ Tu Văn vừa tức vừa buồn cười: "Tiểu cô nương, em là ngốc bạch ngọt sao?"

Trịnh Kỳ Vi: "Em không ngốc!"

Lúc Tạ Tu Văn lau tóc đi ra, Mục Sở đang thu dọn đồ đạc.

Anh đi tới: "Cần anh giúp gì không?"

Mục Sở cười cười: "Không cần ạ, hôm nay rất cảm ơn anh."

Tạ Tu Văn nhíu mày: "Tần ca thế nhưng là ra lệnh cho anh tới, nếu cậu ta khách khí với anh như vậy, anh nằm mơ đều có thể cười tỉnh."

Nói rồi nhìn vào gương sau cửa sửa sang tóc, nhìn về phía Mục Sở: "Anh đi nhé?"

Mục Sở gật đầu, tiễn anh đến đầu cầu thang.

Lúc về lại ký túc xá, cô tiếp tục trải giường chiếu.

Trịnh Kỳ Vi nhìn Mục Sở, muốn nói lại thôi: "Mục Sở, người vừa rồi là... "

Mục Sở lồng ga giường vào dưới đệm, ngẩng đầu: "A, bạn thôi, bạn quen hồi nhỏ."

"Anh ấy đang theo đuổi cậu?"

"Không có." Mục Sở cảm thấy khó hiểu, "Anh ấy là bạn tốt của bạn trai tớ."

Nói xong, cô cảm giác như Trịnh Kỳ Vi thở phào nhẹ nhõm.

Mục Sở: "?"

Tiêu Tĩnh ngồi trước bàn vi tính, nhìn qua: "Cậu không phải là nhắm anh ta rồi chứ?"

Trịnh Kỳ Vy run lên, đi tới ghế sofa ngồi xuống: "Không có, tớ chỉ thấy dáng dấp anh ấy không tệ."

Tiêu Tĩnh: "Cậu vừa nói với tớ người trên mạng kia rất đẹp trai, nằm mơ cậu cũng muốn gả, đổi ý nhanh như vậy?"

Trịnh Kỳ Vi: "Người kia cách tớ xa quá."

Nói rồi nhìn qua Mục Sở: "Tớ muốn dậy thì như Mục Sở cơ, xinh đẹp như thế, sau này chắc chắn có thể lên top hoa khôi đại học A."

Mục Sở cười cười, không trả lời.

Trịnh Kỳ Vi và Tiêu Tĩnh tiếp tục tám chuyện bát quái.

Trịnh Kỳ Vi: "Tớ hóng được tin tức nội bộ nói, người trên mạng kia tốt nghiệp đại học Stanford, phát triển sự nghiệp ở thành phố A vô cùng tốt, thu mua mấy công ty internet, lại đang tiến quân vào ngành y tế. Trường cố ý mới anh ấy về làm khách mời, không biết người ta có đồng ý hay không. Nếu như đồng ý, tớ chắc chắn đi nghe, người đẹp trai như thế, chắc chắn giọng cũng rất dễ nghe!"

Mục Sở không biết hai người họ đang nói đến ai, cũng không có chen vào. Lúc nghe được Stanford, động tác hơi dừng lại.

Cố Tần cũng tốt nghiệp Stanford.

Tiêu Tĩnh: "Nhan sắc kia mà đồng ý làm khách mời, chỉ sợ không còn chỗ ngồi, chưa hẳn cậu đã giành được chỗ."

Trịnh Kỳ Vi thở dài: "Nhưng mà tớ cảm thấy mấy người tổng tài tập đoàn này, hẳn là sẽ không vui lòng đến trường mình làm khách gì gì đó đâu, cũng đâu thiếu chút tiền ấy."

"Chính xác." Tiêu Tĩnh cũng nói.

- ----------

Lúc Mục Sở ăn cơm tối, Cố Tần mới kết thúc cuộc họp hội đồng quản trị ở thành phố C.

Cô tính toán thời gian, chờ Cố Tần lên máy bay về thành phố A, lái xe đến trường cô thì ký túc xá đã sớm đóng cửa.

Xem ra hôm nay không gặp được.

Cô thở dài, cũng không có đợi thêm, gọi điện hàn thuyên với Cố Tích một hồi rồi đi ngủ sớm.

Ngày thứ hai, Mục Sở là bị Trịnh Kỳ Vi đánh thức.

Cô bạn rất kích động từ bên ngoài trở về, leo lên kéo Tiêu tĩnh: "Tiêu Tĩnh, người ở trên web kia, tớ nhìn thấy người thật rồi! Ngay dưới lầu ký túc xá chúng ta, đúng là anh ấy!!!"

Tiêu Tĩnh nửa tỉnh nửa mê nhìn cô nàng: "Sao cậu dậy sớm thế?"

"Tớ có thói quen ăn sáng sớm." Trịnh Kỳ Vi nói, kéo lại chủ đề, "Đúng là anh ấy, so với ảnh chụp trên mạng còn đẹp trai hơn!! Ôi mẹ ôi!"

Tiêu Tĩnh thở dài một tiếng, vừa mặc quần áo vừa nói: "Cậu nhỏ giọng chút, đừng làm ồn đến Mục Sở."

Trịnh Kỳ Vi run lên, nhìn qua bên này, thấy Mục Sở đã ngồi dậy, sắc mặt không tốt lắm.

Trong nháy mắt Trịnh Kỳ Vi che miệng lại: "Thật xin lỗi... "

Mục Sở có tính xấu khi mới rời giường, cau mày không nói chuyện, sờ đến điện thoại nơi đầu giường, mắt nhìn thời gian, mới bảy giờ rưỡi.

Cố Tần gửi tin nhắn Wechat cho cô, cô thuận tay ấn mở.

Cố tiểu thảo: [Ngủ dậy rồi rửa ráy mặt mũi, anh đứng dưới lầu ký túc xá của em.]

Tin nhắn gửi đến lúc sáu giờ.

Mục Sở: "? "

Anh sáu giờ đã đến trường cô?

Cô không mấy tin tưởng trả lời: [Anh vẫn đang ở trường em?]

Cố tiểu thảo: [Dậy rồi? Xuống đây đi, đưa em đi ăn sáng.]

Mục Sở quả thực không thể tin được.

Khí rời giường cũng mất, trực tiếp mặc quần áo đi xuống.

Trịnh Kỳ Vi nhìn cô, cảm thấy có lỗi: "Vừa rồi tớ quá kích động, ồn ào đến cậu nghỉ ngơi, lần sau tớ sẽ chú ý."

Mục Sở cầm đồ rửa mặt chuẩn bị vào phòng tắm, nghe tiếng liền dừng lại: "Cảm ơn cậu nha."

Nếu như không phải bị Trịnh Kỳ Vi đánh thức, đoán chừng cô sẽ phải để Cố Tần đợi thêm mấy giờ nữa.

Anh cũng thật là, đến mà không gọi báo cô một tiếng.

Mục Sở đi vào phòng tắm, Trịnh Kỳ Vi ngây ngốc một lát, nhìn về phía Tiêu Tĩnh: "Ủa, tớ vừa đánh thức cậu ấy, mà cậu ấy còn... cảm ơn?"

Tiêu Tĩnh dừng một lát: "Chắc mới tỉnh ngủ nên não chưa load kịp ấy mà."

Trịnh Kỳ Vi cảm thấy hợp lý, cũng không xoắn xuýt: "Mau mau xuống đây, để chị đưa cưng đi nhìn."

"Tớ còn chưa rửa mặt." Tiêu Tĩnh từ trên giường leo xuống.

Trịnh Kỳ Vi lôi kéo cô nàng chjay ra ngoài: "Rửa gì mà rửa, cơ hội ngàn năm có một, chậm một bước không chừng người đã đi mất tiêu rồi!"

Tiêu Tĩnh: "... "

Vì không để cho Cố Tần chờ quá lâu, động tác Mục Sở rất nhanh.

Sau khi rửa mặt sạch sẽ, liền trang điểm nhẹ nhàng rồi chạy xuống.

Giờ này, cổng ký túc xá ngược lại đông hơn so với cô nghĩ.

Rất nhiều người đứng trên bậc thang nói chuyện, thỉnh thoảng lại nhìn về hướng cách đó không xa, Trịnh Kỳ Vi và Tiêu Tĩnh cũng ở đó.

Trịnh Kỳ Vi thấy cô, nhiệt tình chào hỏi: "Mục Sở, cậu cũng tới nhìn anh đẹp trai trên web trường à?"

Mục Sở vô thức à một tiếng, không kịp phản ứng.

Trịnh Kỳ Vi nói: "Cậu không biết à?"

Mục Sở lắc đầu.

Không biết ai nói một câu: "Hình như anh ấy đi qua bên này!"

Trịnh Kỳ Vi nhìn sang, kích động ôm lấy cánh tay Tiêu Tĩnh: "Hình như đi qua bên này thật! Vì sao anh ấy lại đứng dưới cửa ký túc xá mình nhỉ?"

Mục Sở thuận thế trông qua, liền nhìn thấy Cố Tần đang đi về hướng này, ánh mắt giao với mắt cô.

Theo bước chân anh ngày càng đến gần, các nữ sinh vây quanh giả bộ như đang đứng nói chuyện với mấy chị em tốt bên cạnh, dư quang lơ đãng liếc về bên này, lại nhanh chóng ngượng ngùng tránh đi.

Mục Sở chăm chăm nhìn anh.

Người trên web mà Trịnh Kỳ Vi nói từ hôm qua đến giờ, hóa ra là anh.

Cô còn đang ngẩn người, Cố Tần đã đến gần, đứng dưới bậc thang, nhìn cô: "Sở Sở?"

Mục Sở hoàn hồn, quay qua chào Trịnh Kỳ Vi và Tiêu Tĩnh: "Tớ đi trước nhé."

Nói rồi bước xuống bậc thang, đi về phía anh.

Cố Tần tự nhiên dắt tay cô, thanh âm ôn hòa: "Vừa rồi sao lại ngẩn người thế kia?"

Mục Sở lắc đầu, cảm thấy nơi đây không nên ở lâu, lôi anh đi về phía trước: "Ăn sáng trước đi, em đói."

- ----------

Lúc đầu coi là Cố Tần sẽ mang cô ra ngoài ăn sáng, không ngờ lại đi thẳng tới nhà ăn.

Theo anh đi vào, Mục Sở nói: "Nhiều người biết anh như vậy, không sợ ăn không ngon sao?"

"Anh phải công khai chủ quyền ở trường em một chút, miễn cho em một mình ở trường bị mấy tên nhóc nhớ thương."

Cố Tần đi đến cửa sổ: "Nhìn xem muốn ăn gì, anh có phiếu ăn của trường em."

Tìm một chỗ ngồi xuống, Mục sở nhận được tin nhắn Wechat.

Trịnh Kỳ Vi: [Mục Sở, có phải Cố Tần là bạn trai cậu không?]

Trịnh Kỳ Vi: [Cuối cùng tớ cũng hiểu vì sao hồi sáng cậu lại cảm ơn tớ.]

Trịnh Kỳ Vi: [Sáu giờ sáng anh ấy đã xuất hiện dưới lầu ký túc xá chúng ta, hẳn là chờ cậu dậy.]

Mục Sở không biết trả lời thế nào, đành đặt điện thoại xuống.

Cố Tàn đưa xíu mại tới, Mục Sở đón lấy, hỏi anh: "Sao hôm nay anh tới sớm thế?"

Cố Tần chậm rãi bóc trứng gà giúp cô: "Chuyện ngày hôm qua sợ Hoa Hoa nhà chúng ta không vui, hôm nay trả lại cho em một kinh hỉ, để em vừa mở mắt là nhìn thấy anh."

Mục Sở: "Mấy ngày nay tân sinh viên nhập học, bọn em tạm thời không cần lên lớp, nên bình thường chí ít là chín giờ em mới tỉnh."

Cố Tần đưa trứng gà đã lột sạch sẽ qua, Mục Sở muốn đưa tay ra nhận, anh liền tránh, trực tiếp đưa đến bên miệng.

Nơi này là nhà ăn, Mục Sở có chút ngượng ngùng, anh lại rất kiên trì: "Há miệng."

Mục Sở bất đắc dĩ ngoan ngoãn cắn một miếng, nuốt xuống rồi mới nói tiếp: "Anh đợi em từ lúc sáu giờ, nếu như em cứ ngủ mãi, chẳng phải là anh lại phải chờ em ba tiếng nữa sao."

Cố Tần lại đút cô một miếng, còn lại bỏ vào miệng mình, lau tay nói: "Hôm nay thứ bảy, không đi làm. Đứng dưới ký túc xá chờ một ngày, anh cũng vui vẻ."

Mục Sở uống sữa, khóe môi dần dần vểnh lên.

"Hôm nay anh rảnh vậy thì lát nữa chúng ta đi siêu thị đi, em vừa mới tới trường, còn có nhiều đồ muốn mua."

Mục Sở nói, thuận tiện lên danh sách thứ đồ cần mua, "Em muốn mua cái màn, máy tạo độ ẩm, dép lê,... Ghế ký túc xá không có chỗ tựa lưng, cũng cần thêm một cái ghế dựa."

Nói đến đây, cô nhìn về phía Cố Tần: "Nhiều đồ như vậy, chúng ta có cầm về được không? Hay là trước mắt cứ mua mấy thứ đồ thiết yếu, còn lại bổ sung dần?"

"Không cần, anh lái xe đưa đến dưới lầu ký túc xá cho em mang lên."

Mục Sở gật đầu, hai người yên lặng ăn cơm, tạm thời an tĩnh một hồi.

Thấy cô ăn gần xong, Cố Tần đưa khăn tay qua, không nhanh không chậm nói: "Em cũng có thể mua ít đồ mình thích để chỗ anh, sau này không chừng sẽ thường xuyên qua."

Mục Sở run lên, cúi đầu nhỏ giọng nói: "Em thường xuyên qua làm gì chứ?"

Cố Tần: "Vậy em không qua kiểm tra, thuận tiện thực hiện bổn phận bạn gái của mình một chút sao?"

Lỗ tai Mục Sở nhất thời đỏ lên, cái gì gọi là thực hiện một chút bạn gái... bổn phận chứ?

Mà lại cô nam quả nữ, chung sống một phòng, có thể thực hiện bổn phận gì?

Trong nháy mắt Mục Sở liên tục tự bổ não bằng một vài hình ảnh không thể miêu tả, mặt đỏ lên.

"Cố Tần!" Cô nghiêm túc gọi anh một tiếng.

Cô rất ít khi gọi anh như vậy, Cố Tần giật mình, ngước mắt lên nhìn cô.

Mục Sở hít sâu một hơi: "Mặc dù em đến thành phố A, nhưng vẫn có nguyên tắc của mình! Anh đừng nghĩ mấy chuyện không nên nghĩ."

Người đối diện yên tĩnh hai giây, bỗng nhiên truyền đến tiếng cười nhỏ vụn của Cố Tần: "Trong đầu em nghĩ cái gì thế, anh nói là hẹn hò."

"... " Khóe miệng Mục Sở co giật hai lần, biết mình đã suy nghĩ nhiều, nhưng quyết không thua khí thế, "Em cũng nói là hẹn hò."

Cố Tần đứng dậy, vòng qua bàn ăn ngồi xuống bên cạnh Mục Sở, ghé sát vào tai cô: "Vậy anh liền dẫn em đi đến chỗ anh hẹn hò, được không?"

Mục Sở: "... "

Cằm Cố Tần nhẹ nhàng đặt ở đầu vai cô, dùng giọng gió hỏi: "Em suy nghĩ cái gì, nói với anh một chút, không chừng anh còn có thể giúp em thực hiện, hả?"

Mục Sở đẩy anh ra, nghiêm túc nói: "Em sợ cô nam quả nữ ở một chỗ, anh đánh em!"

Nói rồi đứng lên, "Đều ăn xong rồi, đi thôi."

Cố Tần đứng lên dọn dẹp đồ thừa hai người đề lại, lơ đãng nỉ non bên tai cô một câu: "Không đánh, anh chỉ muốn yêu em."

Khuôn mặt Mục Sở càng đỏ lựng!

Thật không biết xấu hổ!

Cố Tần nhướng mày quan sát biểu lộ của cô: "Em lại suy nghĩ gì đấy? Anh là ý trên mặt chữ."

Mục Sở: "... "

Từ nhà ăn đi ra, Mục Sở không để ý tới anh, rõ ràng là tức giận.

Cố Tần muốn dắt tay cô cũng không cho dắt.

Hai người yên lặng đi trên đường, Cố Tần thoáng nhìn cô, nhịn không được khẽ cười: "Là chính em suy nghĩ không trong sáng, sao lại còn tức giận với anh?"

Mục Sở: "Em không đi siêu thị với anh nữa, em muốn về ký túc!"

Cô quay đầu đi trở về.

Cố Tần ngăn cô lại, kéo người ôm vào ngực: "Biết em còn nhỏ, anh ngoài miệng chiếm tiện nghi một chút cũng không được sao?"

"Có người." Mục Sở đẩy anh ra, không quen với việc ôm ôm ấp ấp ở nơi công cộng.

Cố Tần tiếp tục nắm tay cô đi: "Lát nữa muốn mua gì cứ chọn, anh trả tiền, coi như đền lỗi cho em, được không?"

"Vậy em sẽ chọn đồ đắt nhất."

"Em mua cả siêu thị cũng không có vấn đề gì."

Xe Cố Tần dừng ở cổng trường, là một chiếc Bentlay màu đen.

"Anh lại đổi xe? Con xe Aston Martin đâu, không phải anh thích nó nhất sao?"

Cố Tần mở cửa xe giúp cô: "Ở thành phố A tất nhiên phải đi xe thương vụ, nếu không mỗi ngày đều lái xe thể thao tới công ti như mấy tên nhị thế tổ, làm sao thu phục lòng người?"

Mục Sở ngồi nơi ghế phụ, anh khom lưng giúp cô cài dây an toàn.

"Em đến thành phố A, anh vui không?"

"Đương nhiên là vui, tối hôm qua anh ngủ không được, vừa sáng sớm liền chạy đến gặp em." Cố Tần cài dây cho cô, thanh âm ôn hòa mang theo điểm cưng chiều.

Mục Sở nhìn chằm chằm môi anh mấy lần, đột nhiên tiến tới, đặt lên đó một nụ hôn.

Cố Tần đang muốn đứng dậy, bất thình lình bị cô tập kích, cả người sửng sốt.

Một lát sau, ánh mắt chậm rãi rơi lên người cô.

Mục Sở rất bình tĩnh nói: "Qúa lâu rồi không hôn, gợi lại chút cảm giác."

"Một chút làm sao đủ?" Hầu hết anh nhấp nhô hai lần, thanh âm hơi khàn, "Anh nghĩ nên cẩn thận nhớ lại thì hơn."

Anh sáp tới, muốn hôn cô.

Mục Sở đỏ mặt nghiêng đầu: "Đây là cổng trường đấy, chúng ta nhanh đi mua đồ đi."

Cố Tần bất đắc dĩ, ngón trỏ chọc vào chóp mũi cô: "Hôn xong liền chơi xấu?"

Mục Sở đẩy anh ra ngoài, đóng cửa xe lại, tim còn đập thình thịch.

Cố Tần ngồi xuống ghế lái, nhìn cô vì ngượng mà đỏ hết cả mặt, một lúc sau chợt bật cười: "Có tiến bộ, còn biết chủ động."

Mục Sở: "... "

Cố Tần quay đầu xem không đầu không đuôi nói thêm một câu: "Lần sau nhớ hôn lâu một chút, nhanh quá anh chưa kịp cảm nhận gì."

"... "

* Editor có lời muốn nói:

Bà tác giả quất cho cái chương 7ks chữ làm toi gõ muốn gãy tay TvT Anw được một nửa rồi cả nhà ơiiii ~~