Ngốc Nữ Nghịch Thiên Phế Vật Đại Tiểu Thư

Chương 82: 82: Là Nam Nhân Nên Quản Tốt Cái Miệng Của Mình Không Nên Nhúng Tay Vào Chuyện Của Người Khác!




Quảng cáo



Thái tử Mặc Cẩm Hoàn làm náo loạn Trăm Kiệt yến, khiến cho tất cả mọi người xôn xao lên.
Cho nên sau khi Trăm Kiệt yến chấm dứt, tự nhiên có không ít người tò mò, đến đông cung gây rối hoặc là thăm dò xem thử đến tột cùng là có chuyện gì.

Mà thân là một trong những người có sức tranh ngôi vị hoàng đế nhất, chuyện này chắc chắn sẽ không thiếu phần của Tuyên vương Mặc Cẩm Ly.
Chính là, Mặc Cẩm Ly không thể nào nghĩ tới, ở chỗ này lại nhìn thấy..
"Diệp Tịch Dao? Ngươi sao lại ở chỗ này?"
Mặc Cẩm Ly có chút kinh ngạc.


Phải biết rằng, lúc này cửa cung vừa mới mở, mà từ Đông cung cách cửa cung cũng là một khoảng, cho dù tốc độ của Diệp Tịch Dao có nhanh đến mấy đi chăng nữa, cũng không thể nào sớm hơn so với chính hắn được.
Hơn nữa, nhìn bộ dáng của nàng, cũng không phải là đi vào Đông cung, thật giống như là từ trong Đông cung đi ra..
Trong nháy mắt, sắc mặt của Mặc Cẩm Ly quả thực âm trầm tới mức có thể tích ra nước, lập tức vọt nhanh đến trước mặt Diệp Tịch Dao, chất vấn nói:
"Bổn vương đang hỏi ngươi, vì cái gì ngươi lại ở chỗ này?" Nói xong, hai tròng mắt của Mặc Cẩm Ly khiêu lên, liếc về hướng phía sau của nàng, tiếp theo không đợi nàng đáp lời, cả người giống như kẻ điên, không phân biệt nặng nhẹ mà nắm chặt lấy cổ tay của Diệp Tịch Dao, đem nàng kéo đến trước người của mình:
"Diệp Tịch Dao, bổn vương quả thực đã xem thường ngươi! Mới không bao lâu, ngươi liền đem ánh mắt đặt lên người Thái tử, a..

Trách không được, trách không được ngươi lại xem bổn vương không ra gì, thật sự là một mưu kế tốt!"
Lúc này đây, Mặc Cẩm Ly giống như một trượng phu bắt được thê tử của mình vùng trộm sau lưng, nói không rõ vì sao lại phẫn nộ.

Ngày xưa bình tĩnh, cao ngạo, giờ đây đã sớm tan thành mây khói, hung hăng nghĩ sẽ trừng phạt cô nương trước mặt này, chất vấn nàng vì cái gì, vì cái gì lại lựa chọn Mặc Cẩm Hoàn phế vật sắp chết kia, mà không phải là chính hắn!
"Nói, ngươi không phải nhanh mồm nhanh miệng lắm sao? Như thế nào hiện tại lại không nói? Diệp Tịch Dao, ngươi đúng là nghĩ cũng thật tốt.

Bất quá ngươi thật sự nghĩ các tên quỷ bệnh kia có thể đi lên ngôi vị hoàng đế? Thậm chí còn ngủ lại Đông cung..

A, làm sao? Tên quỷ bệnh kia có thể thỏa mãn ngươi.."

"Ba.."
Phẫn nộ làm cho Mặc Cẩm Ly mất đi lý trí, cũng không đợi hắn nói xong, liền bị ăn một cái tát vang dội! Tiếp theo Diệp Tịch Dao nhấc chân lên chính là! Cước, trực tiếp đá bay hắn đập vào bức tường bên cạnh!
Diệp Tịch Dao vẫn thủy chung không lên tiếng, bỗng nhiên lại ra tay, nhất thời làm cho tất cả mọi người ở đây đều sững sờ.

Đợi phục hồi tinh thần lại, nguyên bản đám thị vệ phía sau nháy mắt quay quanh lên, đem chủ tử ngã ở phía bức tường bảo hộ ở phía sau; động thời một thái giám tuổi trung niên nhảy ra, ngón tay chỉ vào Diệp Tịch Dao, xả giọng kêu to:
"Lớn mật, tiểu tiện nhân, ngươi dám động thủ với Tuyên vương điện hạ, ngươi..

A!
Tùy tay cho một cái tát, ngay cả liếc mắt một cái cũng không xem, liền trực tiếp làm cho đám người ở góc tường câm miệng.

Sau đó trực tiếp đi đến trước mặt bọn thị vệ.

" Mặc Cẩm Ly, ngươi là gì của ta? Việc Diệp Tịch Dao ta làm, khi nào phải hướng ngươi báo cáo? "
Xuyên thấu qua bọn thị vệ, Diệp Tịch Dao bễ nghễ nhìn người nam nhân ngực băng bó đang ngã ngồi trên mặt đất, vẻ mặt hờ hững.
" Cho nên, là nam nhân, nên quản tốt cái miệng của mình, không nên nhúng tay vào chuyện của người khác!"
Đối với Mặc Cẩm Ly, Diệp Tịch Dao thật sự không muốn nhìn hắn nhiều thêm một cái, nếu không phải cố kỵ Diệp Hồng cùng với Diệp gia, nàng đã sớm một đao chém hắn, há có thể cho phép hắn trước mặt nàng bay nhảy lung tung?
Đáng tiếc, Diệp Tịch Dao vẫn là xem nhẹ trình độ vô sỉ của Mặc Cẩm Ly.

Vốn tưởng rằng chuyện ở trước cửa cung, bản thân nàng đã cảnh cáo hắn, liền sẽ sóng yên biển lặng, lại không nghĩ rằng, sáng hôm sau, cả kinh thành liền toát ra lời đồn, thiên kim của phủ Định quốc hầu tư thông mờ ám cùng với Thái tử...