Ngôi Nhà Đó Có Anh Đẹp Trai

Chương 29




– Ờ…chừng nào anh về..về lẹ đi, em sợ quá, về lẹ rồi tụi mình bỏ trốn thật xa..

– Thì chừng nào lấy tiền được tụi anh mới đi chứ!!

– Ò..ò..ráng sắp xếp nhanh nhe anh, tống tiền cho nhiều vô, keo này em vất vả lắm!

– OK, ở đó không có chuyện gì là được rồi. Nhớ..không được đi ra ngòai nghe chưa, chỉ ở trong phòng thôi, cần gì thì kêu thằng Tí nó mua.

– Em biết rồi mà…em…..

Thằng Tân bóng chưa nói hết thì bên đây thằng Khanh đã cúp máy

Một thằng đứng chống nạnh nói:

– giờ xử cái thằng này sao đại ca?

thằng Khanh nhìn vô nhà lá đó, thấy anh đang ngủ mê say và bị trói buộc một cách đau đớn, nói:

– Bây giờ gọi điện về nhà nó, kêu nhà nó đem tiền ra chuộc.

– Tiền chuộc bao nhiêu đại ca? – thằng tóc đỏ nói

– Tụi bây muốn bao nhiêu? – thằng Khanh hỏi

– 50 triệu đi đại ca!!! – một thằng trong nhóm nói

Thằng tóc đỏ dố một cái vào đầu tên đó nói:

– Mày khùng hả, làm vất vả vậy, món mồi ngon như vậy mà đòi có 50 triệu thôi sao?

Thằng Khanh nhìn tên đó hỏi:

– Vậy mày muốn bao nhiêu?

– 500 triệu đi đại ca, nhìn cái thằng này chắc cũng thuộc hạng con cưng quá!!! – tên đó hóng mặt cao lên nói

Thằng Khanh lưỡng lự:

– vậy có ít lắm không mậy?

– Em không biết đại ca, nhưng thấy như vậy cũng ổn rồi!

Thằng Khanh lại lưỡng lự lần nữa:

– OK! 500 triệu thì 500 triệu!

Một tên lùn nhất trong đám nói:

– Đại ca! Mình đâu có biết số điện thoại nhà nó đâu mà gọi?

Thằng Khanh tán vào đầu thằng lùn đó và nói với vẻ giận dữ:

– Ngu làm mấy vụ rồi, mày không biết hay sao mà còn hỏi vậy hả?

– Dạ..dạ.. – thằng lùn gục đầu

– Mày đi lấy cái di động của nó ra, coi số điện thoại nhà nó, có lưu mà – thằng tóc đỏ nói

– Nhưng điện thoại thằng này hết pin rồi, nãy rớt ra, em lụm được, em biết! – thằng lùn tức tối nói

– Thì mày đi vô trỏng, lấy cái bóp nó ra, coi giấy tờ trong bóp nó là biết chứ gì.. – thằng Khanh nói

– Ờ..hé… – thằng lùn khóai chí

– Lũ ngu! Thiếu gì cách!.. – thằng Khanh gắt

Thằng lùn định đi vào trỏng thì thằng Khanh nói với thằng tóc đỏ:

– Thôi, mày đi đi. Đi vô trỏng lấy đi

– Dạ…

Thằng tóc đỏ bước vào trong, nhìn anh đang ngủ say, liền lật ngược người anh lại, thò tay gắng gượng lấy cái bóp của anh. Vô tình anh tỉnh giấc thức dậy.

Anh hé mắt từ từ ra, thấy đầu của mình ôi sao thật chóng mặt, anh thấy thằng tóc đỏ đang lục lọi trong người anh, anh liền hỏang hốt la ú ớ trong miệng.

Thằng tóc đỏ thấy anh đã tỉnh nên..tát anh hai cái tát vào mặt thật đau điếng.

– Im mày!! –thằng tóc đỏ quát

Anh nhướng mày, bỏ mặc cái đau do bị tát qua một bên mà mà mở to mắt ra khi thấy mình mẫy anh đang bị trói buộc cứng ngắc, miệng không nói được. Đôi chân anh giẫy giụa

Thằng tóc đỏ thấy vậy, nóng máu quá nên đá vào lưng anh mấy cái thật mạnh:

– nín mày…

Anh đau lắm nhưng vẫn nhìn thằng tóc đỏ, chắc hẳn anh cũng đã dần biết mình đang bị hại…

Ít lâu sau, thằng tóc đỏ đã lấy được cái bóp của anh:

– đây rồi – thằng tóc đỏ nhìn vào cái bóp nói

Hắn liền tìm kiếm những giấy tờ có trong bóp anh, tìm mãi tìm mãi thì hắn mới thấy có một cái cuốn Notebook nhỏ xíu. Trong đó, có ghi rất nhiều số điện thoại, và hắn cũng đã thấy được số điện thoại nhà anh

Tên tóc đỏ đó liền chạy ra ngoài với đám thằng Khanh đang chờ:

– sao rồi? – thằng Khanh hỏi

– Có rồi nè đại ca! – thằng tóc đỏ đưa cuốn sổ

Thằng tóc đỏ nói tiếp:

– Nó tỉnh rồi đại ca!

Thằng Khanh nhìn vào trong nhà thì thấy anh đang nhìn bọn chúng một cách khó hiểu và đau đớn.

Thằng Khanh cười nhích môi một cách rất đê tiện:

– vậy được rồi!! ha ha ha

Bọn chúng bước vào nhà, tiếng lá khô trên nền nhà kêu lẹt xẹt, anh nhìn bọn chúng mà thấy phát sợ, bọn chúng có một thân hình thật ghê ghớm, xăm con này con kia khắp người, thằng thì cao to lực lưỡng, thằng thì đầu tóc mặt mài đầy thẹo vết.

Anh đang nhìn bọn chúng tiến lại mình…

– Sao rồi, tỉnh rồi hả mậy? -thằng Khanh giọng nghinh nghinh

– Ứ…ứ…ứ… – Giọng anh đang bị cản lại bởi miếng băng keo

Thằng Khanh liền ngước mặt một cái ra dấu hiệu cho bọn đàn em lại gỡ miếng băng keo ra. Để anh nói chuyện một chút

– Xẹt……….. – Miếng băng keo được kéo ra

– Tụi mày là ai? – Vẻ mặt anh hùng học liền nói

– Hahahaha, cướp, cướp chứ là ai nữa mậy? – thằng Khanh cười khóai chí

Bọn đàn em nghe vậy cũng liền bật cười.

Anh hỏi tiếp:

– tụi mày làm gì bắt tao?

– Hahahaha, đồ ngu! Bắt mày để tống tiền chứ làm gì?!!

– Tiền?

– Ừ..tiền đó, tụi tao cần tiền…

– Nhưng sao tụi mày bắt được tao? – anh ngây ngô hỏi với gương mặt còn in hằn vết tát của tên tóc đỏ ban nãy

Bọn chúng liền bật cười rầm rộ lên lần nữa:

– hahahahaha, nó bị mất trí rồi..hahaha…

thằng Khanh kê sát mặt vào mặt anh nói vẻ đắc chí:

– Mày không cần biết điều đó, mày là món tiền lớn cho tụi tao đó. Mày biết tụi tao bắt mày khổ sở cỡ nào không?

Anh liền nói trong tức giận và giẫy giụa…

– Đồ hèn

Thằng Khanh liền trợn mắt nhìn anh một cách dữ tợn. Rồi nắm đầu anh ghị lên, tán anh vài ba cái nói

– Má….không hèn sao làm cướp mậy?

Thằng Khanh nói tiếp:

– Tụi tao đâu phải là mấy bọn công tử, nhà giàu, đẹp trai như mày….tụi tao phải sống một kiếp khổ cực như con chó, phải đi moi từng đồng từng cắc, mày biết không hả? – thằng Khanh tiếp tục nắm đầu anh nói

Nói xong, anh chỉ biết liếc nhìn một cách căm ghét ghê ghớm với bọn chúng.

Thằng Khanh liền ra dấu cho bọn đàn em, và nói:

– Cho nó biết bài học đi!

Thằng Khanh thôi bõ tay đang nắm lấy chum tóc anh, đứng dậy nghỏanh mặt đi về phía sau.

Bọn đàn em chỉ biết vâng lời mà nhào lại xông thẳng vào anh, đánh đánh và đánh….

Chỉ ít lâu sau thôi, mặt anh đã bầm tím, có chút máu chảy ra ở khóe môi. Mình mẫy anh đau dữ dội, khắp người anh bị bọn chúng chà đạp không thương tiếc.

Tại nhà anh đẹp trai của nó:

Nó đang đi lòng vòng trước cửa nhà để đợi anh về. bà Nội thì sợ nó ở dưới nhà này buồn nên cũng ngồi trên bộ ghế sa-lông ở phòng khách với nó

– Sao con đi qua đi lại hòai vậy, Nội kêu con lên phòng chơi với Nội mà..con hổng đi, ở dưới này làm gì – Nội nói

– Dạ, con ở đây, chút xíu nữa con lên mà Nội!

Nó đang trông chờ anh đẹp trai của nó, lòng nó cứ thấp thỏm đứng ngồi không yên.

Đến khi nó nghe tiếng chuông reo inh ỏi và liên hồi ngoài cổng. Nó bỗng bật cười, quên đi cảm xúc của mình, la lên một cách hí hửng

– Á..híhíhí..anh đẹp trai về!

Bà Nội nhìn nó tự dưng vui tươi trở lại mà cảm thấy lạ kỳ, Nội thóang nghĩ qua: “ Làm gì mà thằng Tú về mà nó vui dữ vậy ta? “. Nhưng rồi thôi, bà Nội nghĩ lại trong nhà này chỉ có một mình nó cô đơn, nó có anh đẹp trai của nó hủ hỉ với nhau cũng là phải thôi.

Bà Nội đang trông chờ nó vào…

Nó như chết ngay ra một chổ khi thấy đó không phải là ai khác,mà là chị Phương.

Nó đã biết nó mừng hụt, mặt nó lại mí xị…

Nó lẳng lặng đi ra mở cửa cho chị Phương:

– Chào chị!

– Ừm, chị chào em!…Có anh Tú ở nhà không em?

Nó chợt nhớ ra, thấy anh đẹp trai của nó không đi về cùng với Phương: “ Ủa, anh đẹp trai đi với chị Phương mà, sao chị Phương lại về đây một mình chứ?”

– Dạ..ờ…dạ..không!

– Hả? – Phương trố mắt nhìn nó

– Dạ…?

Phương và nó bước vào nhà:

– con chào Nội! – Phương cúi đầu chào bà

– Ừ…con mới lại hả? hì hì – bà Nội cười với Phương

– Dạ…- Phương khẽ lại bà Nội ngồi

Nó chạy vào trong lấy nước cho chị uống.

Chợt, bà Nội cũng nhớ lại thấy anh đẹp trai của nó không cùng về với Phương, nên thắc mắc hỏi:

– Ủa? thằng Tú đâu con?

– Con cũng tính hỏi Nội đây! – Phương gục đầu, hai tay xoe xoe vào nhau, buồn bã

– Ủa? là sao? – bà Nội xoay người lại nhìn Phương thắc mắc

– Dạ…con đợi ảnh từ 12 giờ tới giờ đó Nội, ảnh hẹn con..bắt con đợi lâu quá, nên đi lại đây kiếm ảnh luôn nè

– Ủa? nói vậy là nó không có đi với con sao?

– Không, Nội!!

Bà Nội lắc đầu:

– Vậy thằng cháu tui nó đi đâu vậy cà?

Phương liền hỏi:

– Ủa, Nội không biết ảnh đâu hả Nội?

– Không, hồi trưa tới giờ, Nội với Nho đợi hòai mà không thấy nó đi học về, tưởng nó đi với con chứ?

– Dạ, không. đâu có đâu Nội!

Nó từ trong bước ra, bưng ly nước cam cho chị Phương:

– Em mời chị – nó lễ phép

– Ừm, cám ơn em…- Phương cầm lấy ly nước

Hút một miếng nước, Phương liền nói:

– Cái anh này đi đâu vậy ta?

Nó cứ nhìn chầm chầm vào chị Phương, nó nghĩ một cách ngu ngốc: “ Có khi nào chị Phương giấu anh đẹp trai không ta? “

Chợt………………

– Reng……………………- Tiếng chuông điện thoại nhà reo lên

– Ơ! Để Nội nghe! – bà Nội vừa tính đứng lên

Phương liền cản Nội ngồi xuống:

– Thôi, Nội ngồi nghĩ đi. Để con nghe cho Nội

Nó thấy Phương đi lại gần đó nghe điện thoại, nó cũng đành thôi hướng mắt về Phương để nhìn..

– Alô?!!

Nghe được giọng của Phương, thằng Khanh ra dấu hiệu cho bọn đàn em kéo miếng băng keo lại vào miệng anh, kẻo anh làm ồn cuộc chuỵên của hắn

– Alô, đây có phải là nhà của thằng Tú không? – giọng thằng Khanh sất láo

– Đúng. Có gì không anh?

Thằng Khanh bên đây gãi đầu, nói một cách chậm rãi:

– Nó đang nằm trong tay tao, mau đem tiền lại chuộc!!!

Phương chợt sốt sắn:

– hả? Anh nói cái gì?

– Cô điếc hả, nói cái gì không nghe rõ sao? Thằng này đang bị bọn tao bắt giữ, mau đem tiền chuộc đi.Chậm trễ là tao cho nó đi đời..

Phương liền mở to mắt ra, che miệng lại vì quá ngạc nhiên

– Hả? bắt…bắt…cóc hả?

Nó và bà Nội ngồi trên chiếc sa-lông nghe được hai từ “ bắt cóc “ của Phương mà quay lại nhìn nhau, mở mắt thật to vì thắc mắc

– Đúng, Sáng mai 10 giờ..mang 500 triệu đến khu rừng 89. À…mà nhớ..nhớ không được báo công an, nếu không, nếu không tao sẽ giết nó….

Phương liền hỏang hồn….cất giọng run run:

– alo…alo…

Tín hiệu đường dây bên kia đã tắt, bọn chúng đã cúp máy.

Phương bõ cái điện thoại xuống, mặc cho cái điện thoại đó cứ thả tong teng, Phương lê thê đi lại ghế sa-lông nhìn bà Nội và Nho với đôi mắt như sắp khóc và vô cùng lo lắng

Bà Nội và nó nhìn vẻ mặt sợ sệt của Phương biết ắc hẳn là đã xãy ra chuyện nên hỏi:

– Phương! ai gọi vậy con? – bà Nội hỏi

Phương nghẹn ngào, bất thần, không còn bình tĩnh:

– Nội ơi!…

– Sao chị, sao hả chị? – nó cũng sốt sắn hỏi

– Anh….anh Tú…

Bà Nội liền bật dậy khi thấy Phương đang nghẹn lời, lo lắng:

– Sao, thằng Tú sao?

– Dạ..ảnh..ảnh…ảnh..

– Sao hả? – bà Nội cầm tay hỏi

– Dạ..ảnh..ảnh bị…bị..người ta bắt cóc rồi Nội!

– Hả? – bà Nội và nó liền trố mắt ra đồng thanh nói

Bà Nội mắt trợn trắng vì sốc, rồi từ từ ngã người xuống ngất xĩu….

– Nội! Nội ơi! – Phương và nó cùng đỡ bà Nội

– Đưa Nội lên lầu! – Phương bảo

– Nội! Nội có sao không Nội – nó liên tục gọi bà

– Nho!..em..em gọi..gọi cho ba mẹ anh Tú về…..dùm chị! – Phương thúc giục nó

– Dạ…dạ..dạ..

Buổi tối tại khu rừng:

Nguyên đám đang ngồi nhậu nhẹt, la ói um xùm phía trước nhà lá, nơi anh bị bắt.

– hahaha… vậy là ngày mai có tiền rồi, có tiền rồi..tụi mình sẽ sống thật sung sướng – thằng trong nhóm nói

– Đúng rồi, chúng ta sẽ có một cuộc đời thật khác từ đây – thêm một tên trong nhóm nói

– Dzô nào anh em…………….

Tụi nó cùng nâng ly chúc mừng……….

Ở trong nhà, anh đang tìm đường trốn thóat. Anh đang gắng gượng, rũ bỏ những vết thương trên người mà cựa cựa cọng dây đằng sau lưng mình vào cái cây cột, nhưng anh cạ vào mãi mà không thấy đứt, mồ hôi anh chảy nhuễ nhãi.

Hồi lâu, Anh biết mình không thể nào trốn thóat được nữa rồi khi cọng dây không tài nào đứt được.

Anh thở thổn thểnh vì mệt.

Trong đầu anh lại thắc mắc: “ Sao vậy ta? Sao mình lại ở đây, tại sao mình lại bị bọn nó bắt chứ? Thực ra mọi chuyện là sao? Sao mình không nhớ gì cả?” – Anh gãi gãi đầu

Chợt anh nhìn đằng xa, thấy bọn chúng dáng người đi khập khiễng lê thê bước vào nhà.

Bọn chúng đang tiến tới anh,chợt thằng Khanh nhào lại vẹt miếng băng keo từ miệng anh ra một bên,bóp méo mặt anh nói:

– Hồi chiều tao nói chuyện điện thoại với nhà mày, chắc mày nghe chớ?

– Ừa, tao nghe – Anh nhìn lom lom thằng Khanh

– Hahaha, mày thấy 500 triệu có ít không hả?

– Nhà tao đột nhiên kiếm đâu ra 500 triệu cho mày chứ? – Anh nói

Thằng Khanh liền tát anh một cái vào mặt nói:

-Xạo, nhà mày giàu vậy, tiền thiếu gì hả?

Anh không nói gì cả, hướng mắt nhìn một bên không thèm nhìn thẳng vào thằng Khanh

– Ngày mai, nếu người nhà mày đem đủ tiền, thì tao sẽ thả mày an tòan, nghe chưa?

– Tao nói rồi, nhà tao kiếm đâu ra 500 triệu chứ?

Thằng Khanh chợt thấy nóng giận, liền kêu thằng em đưa điện thọai..hắn gọi về nhà anh lần nữa.

Tại nhà Tú

– Reng….. – Chuông điện thoại được reo lên khi ba mẹ Tú đã về từ sớm, bà Nội đã tỉnh lại nằm nghĩ với vẻ mặt đầy lo lắng buồn rầu, Phương ngồi ì ra một chổ khóc, còn nó thì nó đứng dựa vào cái cột phòng khách mà hướng mắt thật đăm chiêu, sốt ruột và quá đổi lo lắng, lo lắng đến cháy cả lòng nó.

Cả nhà nghe được tiếng chuông điện thoại thì tất cả những ánh mắt lo lắng đó đều tập trung về cái điện thoại. Ba Tú không để chằn chừ mà nhào lại bắt máy:

– Alô, alô – Anh rất sốt sắn

– Alô, ngày mai đem đủ 500 triệu cho bọn tui, bọn tui sẽ thả người, nhắc lại cho mà nhớ đó.

– Bọn mày là ai? Bọn mày là ai? – ông hô to làm cả nhà phải giật mình trong lo lắng

– Hahaha..ông to tiếng với ai vậy, nghe giọng chắc ông là ba nó phải không? Ông nên nhớ mạng chó của nó đang nằm tong tay tui đó, nghe chưa?

– Mày..mày…quân khốn nạn…….- Ông chửi

Mẹ Tú vì quá lo lắng nên đã bật khóc, chạy lại giật lấy điện thoại trên tay ông nói:

– hức hức…làm ơn làm ơn đừng hành hạ con tui mà…

– hahahaha – bọn thằng Khanh cười khóai chí

Bọn chúng cố tình bật loa lớn để anh nghe được giọng của mẹ anh đang khóc lóc thảm thương. Anh nghe được, mà trong miệng chỉ biết la ú ớ, anh thương xót vô cùng…