Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 347




Không những vậy, Chu Mộng Chỉ còn có thể lấy thân phận là người bị hại mà nói với Cố Thiên Tuấn rằng, chốn công sở thật sự quá đáng sợ, cô ta không muốn làm nữa, sau đó sẽ khiến Cố Thiên Tuấn bắt cái cô An Điềm “không hiểu lí lẽ” này phải nghỉ việc và rời khỏi thành phố H.

Một mũi tên mà có thể bắn được hai con chim như vậy, cô ta đã phải nghĩ rất lâu mới nghĩ ra được cách này! Chu Mộng Chỉ sao có thể không cảm thấy đắc ý?

An Điềm trông thấy màn tự biên tự diễn của Chu Mộng Chỉ thì lập tức sững sờ: Chu Mộng Chỉ định vu oan cho mình sao?

Nhưng ngay sau đó, An Điềm liền cầm ngay lấy một cốc nước khác trên bàn rồi cũng tự tạt vào mặt mình, sau đó cũng ném cái cốc xuống đất rồi ngồi phịch xuống đất.

Ha ha, Chu Mộng Chỉ, cô tưởng có một mình cô biết chơi chiêu à?

Khóe môi An Điềm nở nụ cười lạnh lùng: Không phải cô rất giỏi tỏ vẻ đáng thương sao? Để tôi xem bây giờ cô sẽ làm thế nào! Nếu cô nói nước trên người cô là do tôi tạt thì tôi cũng sẽ nói nước trên người tôi là do cô tạt!

Như vậy thì phu nhân tổng tài tập đoàn Cố Thị “vô cùng đáng thương, khổ sở chịu nhục” sẽ ngay lập tức biến thành một “bà điên” thích tạt nước và mắng chửi nhân viên cấp dưới! Không lẽ cô nỡ hủy đi hình tượng của mình trước mặt Cố Thiên Tuấn sao?

Tôi thật sự rất muốn xem thử cô sẽ nói thế nào!

An Điềm trừng mắt nhìn Chu Mộng Chỉ đang ngẩn người, trong mắt hiện rõ vẻ khiêu khích.

An Điềm vừa ngồi xuống đất cũng là lúc Cố Thiên Tuấn và Tô Thanh Dương xông vào, sau đó nhìn thấy cảnh tượng như thế.

Quả nhiên, Chu Mộng Chỉ bị An Điềm chơi chiêu ngược lại đã không dám nói gì, chỉ im thin thít mà đi theo Cố Thiên Tuấn và Lâm Kính Trạch.

Không biết Chu Mộng Chỉ sau khi vào phòng nghỉ rồi sẽ nói gì với Cố Thiên Tuấn.

An Điềm lúc này đang ngồi trên ghế sofa, nhấp một ngụm nước nóng, cảm thấy có hơi mệt, cô không hề muốn làm một người xấu chút nào, nhưng cũng không phải con ngốc!

Chu Mộng Chỉ sao có thể nghĩ ra một cách nực cười như vậy để trừng trị mình chứ? Bây giờ là thế kỉ 21 rồi mà cô ta còn tưởng mình đang sống trong bộ phim cung đấu thời nhà Thanh sao?

Nghĩ đến Chu Mộng Chỉ, An Điềm lại không kìm được mà nhoẻn miệng cười khinh bỉ.

Nhưng khi nhớ lại bóng dáng Cố Thiên Tuấn đưa Chu Mộng Chỉ đi một cách đầy quan tâm, nụ cười trên môi An Điềm lại từ từ tắt đi.

Tô Thanh Dương ngồi bên cạnh, trông thấy An Điềm cứ ngẩn người mà không trả lời câu hỏi của mình thì cũng không gặng hỏi nữa, chỉ thầm thở dài.

Lúc này, Khưu Doanh Doanh và Thẩm Sở Hà sau khi tìm được một chiếc khăn bông và một bộ quần áo sạch liền chạy vào: “Chị An Điềm, cũng may công ty chúng ta có kí túc xá cho nhân viên! Chị xem, em tìm được cả quần áo sạch cho chị này!”

“Có cả khăn sạch nữa, An Điềm, cô mau lau đi.” Thẩm Sở Hà vừa nói vừa đưa khăn ra trước mặt An Điềm.

An Điềm khó khăn lắm mới định thần lại. Cô đặt cốc nước lên bàn rồi đưa tay nhận cái khăn trong tay Thẩm Sở Hà.

An Điềm vừa lau mặt vừa cười với Thẩm Sở Hà: “Cảm ơn cô.”

“Đừng khách sáo!” Thẩm Sở Hà lắc đầu nói với An Điềm, sau đó hỏi, “An Điềm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

An Điềm chỉ cười không đáp, chuyện này quá phức tạp, nếu cô nói là do Chu Mộng Chỉ đã tự biên tự diễn ra trò đó để hại cô thì Chu Mộng Chỉ nói không chừng sẽ ỷ vào lòng tin của Cố Thiên Tuấn dành cho cô ta mà đổi trắng thay đen.

Thế nên, An Điềm không thể mở miệng trước, cô muốn xem thử Chu Mộng Chỉ giải thích thế nào với Cố Thiên Tuấn đã.

“Phải đấy, em cũng đang rất tò mò đây!” Khưu Doanh Doanh đặt quần áo sạch lên đùi An Điềm, “Chị An Điềm, chị mau kể em nghe đi.”

“Bây giờ chưa vội, rồi sẽ có ngày sự thật được phơi bày thôi.” An Điềm nhún vai, vẫn không kể.

“Để An Điềm thay quần áo trước đã, sau đó cho cô ấy nghỉ ngơi một chút.” Tô Thanh Dương tinh ý đứng dậy nói với Thẩm Sở Hà và Khưu Doanh Doanh, “Chúng ta ra ngoài đi.”

“Vâng.” Khưu Doanh Doanh và Thẩm Sở Hà gật đầu tiếc nuối rồi cùng Tô Thanh Dương ra ngoài.

An Điềm hít một hơi thật sâu, bắt đầu thay quần áo.

Bên ngoài phòng nghỉ, Khưu Doanh Doanh và Thẩm Sở Hà quay lại văn phòng tiếp tục làm việc, còn Tô Thanh Dương vẫn cứ đứng trước cửa, muốn đợi một người.

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, Cố Thiên Tuấn dẫn theo Susan xuất hiện trước cửa phòng nghỉ.

Hai người đàn ông bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Cố Thiên Tuấn nhìn thẳng vào mắt Tô Thanh Dương nói: “Tô Thanh Dương, tôi…”

“Vào đi!” Tô Thanh Dương cũng nhìn thẳng vào mắt Cố Thiên Tuấn, lần đầu tiên chủ động cho Cố Thiên Tuấn vào gặp An Điềm.

Tuy Tô Thanh Dương trong lòng không hề muốn cho Cố Thiên Tuấn vào gặp An Điềm chút nào, nhưng chỉ có Cố Thiên Tuấn mới có thể giúp An Điềm thấy dễ chịu hơn, vừa rồi trong phòng họp, khi An Điềm thấy Cố Thiên Tuấn rời đi với Chu Mộng Chỉ thì mắt đã đỏ hoe lên.

Tô Thanh Dương bất lực nghĩ, việc mà mình có thể làm cũng chỉ đến thế mà thôi.

Cố Thiên Tuấn kinh ngạc nhìn Tô Thanh Dương một lúc rồi trịnh trọng gật đầu với anh, sau đó mở cửa bước vào.

Còn Susan gật đầu lịch sự với Tô Thanh Dương xong thì đứng ngoài phòng nghỉ chờ.

Khi Cố Thiên Tuấn bước vào phòng nghỉ, An Điềm đang ngồi nhắm mắt trên ghế sofa, nghe tiếng bước chân vào, cô tưởng là Tô Thanh Dương nên uể oải mở mắt ra.

Nhưng khi thấy người trước mặt mình là Cố Thiên Tuấn, An Điềm lập tức nghe tim mình đập thịch một cái, dù vậy cô vẫn cố tỏ ra thản nhiên, quay mặt đi không nhìn Cố Thiên Tuấn: “Sao? Đến đây hỏi tội tôi thay cho cô vợ của anh à?”

“Em không sao chứ?” Cố Thiên Tuấn nhìn An Điềm lúc này đã thay quần áo, nhận thấy tóc cô vẫn còn ướt.

Nghe giọng nói quan tâm của Cố Thiên Tuấn, An Điềm liền nuốt nước bọt, sau đó lại nói tiếp bằng giọng lạnh lùng: “Tôi có sao hay không thì liên quan gì đến anh?”

“An Điềm…” Cố Thiên Tuấn khẽ thở dài, vừa rồi ngay khi anh trông thấy An Điềm ngã trên sàn thì đã muốn bước đến bảo vệ cô ngay.

Nhưng nếu anh bước lên thì tất cả mọi cố gắng trước nay đều sẽ thành công cốc hết! Lúc đó thì anh sẽ thật sự không thể bảo vệ được An Điềm nữa.

“Anh gọi tên tôi làm gì? Cô vợ cưng của anh đã khóc lóc kể lể gì với anh rồi?” An Điềm cuối cùng cũng quay mặt lại, cười rất cay đắng, “Cô ta nói gì anh cũng tin hết có đúng không?”

“Cô ấy không nói gì cả.” Cố Thiên Tuấn lắc đầu, lúc nãy khi anh đưa Chu Mộng Chỉ về phòng nghỉ, cho dù anh có hỏi gì thì Chu Mộng Chỉ cũng chỉ ôm mặt khóc, không nói lời nào.

“Cô ta cũng khá thông minh đấy.” An Điềm lạnh lùng hừ mũi, Chu Mộng Chỉ vẫn còn biết án binh bất động!

“An Điềm, vừa rồi trong phòng họp rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Tôi sẽ không bao giờ nói cho anh biết đâu.” An Điềm trừng mắt nhìn Cố Thiên Tuấn rồi đứng phắt dậy, giọng nói đầy sự uất ức và phẫn nộ, “Anh cứ xem như tôi đã ức hiếp cô vợ cưng của anh đi! Tôi là kẻ độc địa như vậy đấy, anh định làm gì tôi?”

Cố Thiên Tuấn nhìn vẻ mặt căm phẫn của An Điềm, biết cô đang rất giận nên cũng không hỏi nữa, cũng không khó chịu, chỉ đưa tay ra dịu dàng vuốt lên mái tóc có hơi rối của An Điềm: “An Điềm, em chịu uất ức rồi…”

Em chịu uất ức rồi…

An Điềm ngay lập tức ngẩn người, cho dù cô đã bảo rằng chính mình đã ức hiếp Chu Mộng Chỉ, nhưng Cố Thiên Tuấn vẫn không hề trách móc cô, còn nói với cô là: Em chịu uất ức rồi.

Cố Thiên Tuấn nói câu đó nghĩa là sao?

An Điềm mấp máy môi, hình như đã hiểu ra gì đó, ánh mắt đang từ kinh ngạc lập tức trở lại vẻ lạnh lùng.

Cô mạnh tay hất bàn tay đang vuốt tóc mình của Cố Thiên Tuấn ra: “Anh nói câu đó có phải vì muốn bắt cá hai tay không? Muốn vừa có thể yêu thương vợ mình, lại vừa dụ dỗ tôi làm tình nhân của anh chứ gì?”

“An Điềm, em giận thì được, nhưng xin em đừng nói mình như vậy!” Cố Thiên Tuấn nhíu mày lại đầy phiền não và lo lắng, tất cả mọi việc đều đã nắm chắc trong tay, tất cả mọi thứ đều đã tiến hành theo kế hoạch, nhưng mỗi khi nhìn thấy An Điềm không vui thì anh lại trở nên không còn kiên nhẫn nổi.

“Ha ha, anh nói mấy câu ám muội như thế, không phải chính vì muốn như thế sao?” An Điềm nhìn Cố Thiên Tuấn đầy khinh miệt, sau đó gằn giọng, “Cố Thiên Tuấn, tôi cho anh biết, không thể nào đâu, An Điềm này tuyệt đối sẽ không bao giờ là người như vậy, từ nay về sau, chúng ta sẽ là người xa lạ… ưm ưm ưm…”

Cố Thiên Tuấn lại hôn lên môi An Điềm, anh thật sự hết cách rồi, anh không thể nói cho An Điềm biết nỗi khổ tâm trong lòng, nhưng cũng không muốn nghe An Điềm nói mấy lời tuyệt tình đó, vậy nên chỉ còn cách hôn cô thôi.