Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 460




60460.“Ôi…” Cố Thiên Kỳ thở dài rồi lại cầm đũa lên.

“Cố Thiên Tuấn, anh xem bộ váy này tôi mặc có đẹp không?” An Điềm mặc một bộ váy ren màu xám, bước ra từ trong phòng để quần áo.

Phần đuôi váy vừa vặn phủ đến đầu gối An Điềm, các lớp ren mỏng được may ôm eo, khiến An Điềm toát ra một khí chất vừa lạnh lùng lại vừa sang trọng quý phái.

Cố Thiên Kỳ bất giác buông đũa xuống, nhìn An Điềm cảm thán: “Nhiên Nhiên, chị nên thường xuyên mặc váy.”

“Thế à?” An Điềm vui vẻ mỉm cười, tự ngắm nghía bộ váy của mình.

“Không đẹp, thay bộ khác đi.” Cố Thiên Tuấn chợt đứng dậy đi đến trước mặt An Điềm.

“Sao thế? Thiên Kỳ bảo là đẹp mà, tôi cũng thấy đẹp nữa!” An Điềm ngẩng đầu nhìn Cố Thiên Tuấn, có chút không vui.

“Đúng vậy, trông rất đẹp mà!” Cố Thiên Kỳ đến tận lúc này vẫn chưa ăn được miếng đồ ăn sáng nào, tiếp lời An Điềm, “Anh à, có phải do em khen đẹp nên anh mới bảo là không đẹp không?”

“Chuyện đó mà em cũng nhận ra được, vậy chứng tỏ em có đủ năng lực làm ở Cố Thị đấy.” Cố Thiên Tuấn chẳng thèm quay đầu lại, nói xong liền kéo An Điềm đi thẳng vào phòng để quần áo.

Cố Thiên Kỳ cụt hứng quay mặt đi, nhìn bữa sáng trên bàn, cảm thấy chẳng còn chút khẩu vị nào nữa.

An Điềm bị Cố Thiên Tuấn kéo vào phòng để đồ, cúi gằm mặt xuống, khó chịu trong lòng.

Cố Thiên Tuấn khẽ cười, mặc kệ vẻ mặt nhăn nhó của An Điềm mà đưa tay ra từ từ kéo dây kéo váy của cô xuống.

“Anh làm gì thế?” An Điềm vội vàng chặn tay Cố Thiên Tuấn lại, phần lưng trắng trẻo lúc này đã lộ ra một phần ba rồi, dưới ánh đèn ôn hòa trong phòng trông vô cùng quyến rũ.

“Giúp em thay quần áo.” Ánh mắt Cố Thiên Tuấn chợt trở nên rực lửa, ngón tay thanh mảnh bắt đầu chạm vào lưng cô rồi từ từ lần xuống dưới.

An Điềm ngay lập tức cảm thấy toàn thân như có dòng điện chạy qua, bất giác mím môi, bàn tay đang chặn tay Cố Thiên Tuấn cũng dần buông lỏng ra.

Cố Thiên Tuấn hôn lên đôi môi đang mím chặt của An Điềm, giọng nói chợt hơi khàn đi: “Em đúng là yêu tinh mà.”

An Điềm ngay lập tức rùng mình, Cố Thiên Tuấn liền tranh thủ lúc An Điềm lơ đễnh mà kéo hết toàn bộ dây kéo váy xuống.

Cố Thiên Tuấn nhìn gương mặt đỏ bừng của An Điềm rồi đưa hai tay ra đặt lên vai cô, từ từ tuột bộ váy ra.

Chiếc váy xám rơi xuống đất, An Điềm lập tức thở gấp, hai chân cũng bất giác động đậy.

Cố Thiên Tuấn không ngần ngại đưa mắt nhìn một lượt khắp cơ thể An Điềm, bàn tay cũng bắt đầu đưa lên cởi cúc áo của mình.

Rồi anh đưa tay ôm lấy hông cô, cúi xuống hôn cô.

“Khoan đã!” An Điềm vừa thở hổn hển vừa đẩy Cố Thiên Tuấn ra, “Chúng ta đã hứa với An An là sẽ đến sớm trong buổi họp phụ huynh này, cho nên bây giờ mà làm chuyện này thì không hay đâu.”

Cố Thiên Tuấn tiếc nuối thở dài, buông tay ra nói: “Thôi được rồi, chuyện này để tối làm cũng được.”

“Ừ.” An Điềm đỏ mặt gật đầu.

“Để anh chọn đồ giúp em.” Cố Thiên Tuấn nói xong liền quay người lại nghiêm túc nhìn đống quần áo đang treo trên giá.

An Điềm hơi ngẩn người một chút, sau đó mau chóng nhặt cái váy dưới đất lên che trước ngực rồi đi theo Cố Thiên Tuấn, nhìn anh chọn trang phục cho mình.

Cuối cùng, An Điềm mặc một bộ váy sơ mi trắng cổ cánh sen, phối với chiếc váy dài màu xanh đậm. Cô buộc tóc ra sau, trông rất gọn gàng, cả người toát lên vẻ đẹp trí thức, tuy cũng rất đẹp nhưng trông bảo thủ hơn so với khi mặc chiếc váy ren xám lúc nãy nhiều.

Lúc này, An An đã chuẩn bị cặp sách xong liền chạy ra ngoài, cậu mặc bộ đồng phục tung tăng bước đến trước mặt An Điềm nói: “Mẹ ơi, chú Cố ơi, chúng ta đi được chưa?”

“Ừ.” An Điềm gật đầu, “Chúng ta đi thôi.”

Cố Thiên Tuấn cũng đã thay một bộ đồ tây màu xám bạc, bước đến nói với An Điềm và An An: “Tài xế đã chờ sẵn bên ngoài rồi, đi thôi.”

“Vâng!” An An gật đầu rồi một tay nắm tay An Điềm, một tay nắm tay Cố Thiên Tuấn bước ra ngoài biệt thự.

Ba người vừa bước ra ngoài, Cố Thiên Kỳ đang ngồi trong phòng liền bước ra theo.

Cảnh tượng ba người vui vẻ ấy như cái gai đâm vào mắt Cố Thiên Kỳ, anh rút điện thoại ra nói với người ở đầu dây bên kia: “Bây giờ Cố Thiên Tuấn đã cho tôi vào công ty làm việc rồi, mọi việc còn lại mọi người phải sắp xếp cho ổn thỏa.”

Sau khi nghe người kia trả lời, Cố Thiên Kỳ cúp máy rồi quay lại phòng: Những ngày thế này sẽ không lâu nữa đâu, nhất định sẽ không lâu nữa đâu, rồi mình sẽ có ngày có được Nhiên Nhiên thôi!

Trên đường đến trường mẫu giáo…

An An vui vẻ nằm lên đùi Cố Thiên Tuấn, cả quãng đường cứ nói chuyện ríu rít, Cố Thiên Tuấn cũng rất kiên nhẫn nghe An An nói, chốc chốc lại đáp lại vài câu.

Khung cảnh ấm áp ấy, An Điềm đều trông thấy cả, trong lòng thấy rất vui: Nếu ngày tháng cứ mãi vui vẻ bình yên thế này thì mình đã mãn nguyện rồi.

Nhưng bầu không khí ấy chợt bị một tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên phá bĩnh.

An An ngoan ngoãn ngồi dậy khỏi đùi Cố Thiên Tuấn, sà vào lòng An Điềm, gương mặt bầu bĩnh lúc này hiện rõ vẻ lo lắng, sợ buổi họp phụ huynh lần đầu tiên “có bố” tham dự sẽ không còn nữa.

An Điềm cũng có hơi bất an nhìn Cố Thiên Tuấn, thấy Cố Thiên Tuấn vừa bấm nút nghe thì sắc mặt liền trở nên nghiêm trọng.

Người gọi đến là Trương Hiển Hy: “Thiên Tuấn, có một người rất quan trọng mới đến công ty, muốn gặp anh, mà còn phải gặp ngay.”

“Là ai?” Cố Thiên Tuấn cau mày, người có thể khiến Trương Hiển Hy nói một cách trịnh trọng thế này chắc hẳn phải là một nhân vật quan trọng.

“Là bố anh, ông Cố Diệp Lâm” Trương Hiển Hy giải thích, “Ông ấy muốn quay về thành phố S để tịnh dưỡng, trên đường đi ghé ngang thành phố H nên mới đến công ty, nói là có việc quan trọng muốn nói với anh.”

Cố Thiên Tuấn khựng một lát rồi gật đầu nói: “Được, tôi sẽ đến ngay.”

Tuy không biết hai người trong điện thoại đang nói gì, nhưng khi nghe Cố Thiên Tuấn nói câu “sẽ đến ngay” thì cả An Điềm và An An đều biến sắc mặt.

Cố Thiên Tuấn cúp máy, quay sang nói với An Điềm và An An: “An An, An Điềm, anh phải về công ty một chuyến.”

“Nhưng chú Cố đã hứa với con là…”

“Được rồi, anh đi đi, tôi thấy sắc mặt anh nghiêm trọng như vậy chắc là đã có chuyện lớn rồi.” An Điềm gật đầu với Cố Thiên Tuấn, cô vốn luôn là người biết phân biệt rõ nặng nhẹ.

“Mẹ ơi…” An An hụt hẫng cúi gằm mặt.

“Anh chỉ không đến trường mẫu giáo với hai mẹ con thôi, giờ anh sẽ về công ty giải quyết một chuyện khẩn cấp, sau khi xong việc rồi sẽ đến trường tìm hai người.” Cố Thiên Tuấn xoa đầu An An, nói bảo đảm, “An An, chú đã nói sẽ đi họp phụ huynh thì nhất định sẽ đi mà.”

“Thật không ạ?” Hai mắt An An lập tức sáng lên.

“Thật chứ.” Cố Thiên Tuấn gật đầu.

“Vậy móc ngoéo nào!” An An chìa ngón tay ra.