Người Cầm Quyền

Chương 1050: Đứa trẻ như cậu giỏi thật



Trong bữa cơm, Hàn Đông, Phạm Đồng Huy và Hồng Tiến Phong không hề đề cập đến công việc, chỉ nói về nhân tình thế thái, những điều mắt thấy tai nghe trong cuộc sống, bầu không khí cuộc nói chuyện rất hòa bình.

Cho đến bây giờ, công tác kiểm tra giám sát của Hàn Đông ở tỉnh Tây Xuyên cũng thực hiện được một thời gian. Nhìn chung kết quả cũng khiến mọi người hài lòng. Tuy nhiên vẫn có một số vấn đề nhỏ xảy ra, nhưng giữa Hàn Đông và Phạm Đồng Huy cũng được xem như đã thống nhất ý kiến với nhau rồi.

Dùng bữa xong, ba người họ bèn đến quán trà lộ thiên trên tầng thượng của khách sạn ngồi uống trà, tán gẫu.

Khoảng 12 giờ rưỡi, Phạm Đồng Huy nhận được điện thoại của Vưu Tuấn Anh. Thì ra Vưu Tuấn Anh đã đến thành phố Thục đô, còn đặc biệt mang đặc sản đến. Trong điện thoại, Vưu Tuấn Anh bày tỏ muốn tận tay đem đồ đến đưa cho Hàn Đông, Phạm Đồng Huy không tỏ thái độ gì, chỉ nói đợi lát sẽ liên lạc với cô ta.

Sau khi cúp máy, Phạm Đồng Huy tỏ vẻ bất đắc dĩ nói với Hàn Đông:

- Vưu Tuấn Anh mang đặc sản dùng để tặng lão Trần đến rồi.

Hàn Đông cười nhạt nói:

- Cái cô bí thư thành ủy này cũng rảnh rỗi nhỉ.

Nhìn thái độ của Phạm Đồng Huy, Hàn Đông cảm nhận được sự bất lực của anh ta đối với Vưu Tuấn Anh. Vì vậy Hàn Đông không hề che giấu thái độ của mình đối với Vưu Tuấn Anh.

Phạm Đồng Huy đáp lại:

- Ừ, lão Trần rất quan tâm đến Vưu Tuấn Anh…

Câu nói này gần như không liên quan gì đến những lời Hàn Đông nói, tuy nhiên lại chỉ rõ hoàn cảnh bất đắc dĩ của Phạm Đồng Huy. Một người như lão Trần không phải là đối tượng để Phạm Đồng Huy đụng vào. Lão Trần mà trừng mắt một cái, thái độ của Phạm Đồng Huy đối với Vưu Tuấn Anh không khỏi e dè một tí.

Hàn Đông gật đầu cười bảo:

- Tôi thì lại cảm thấy lão Trần quan tâm đến đặc sản của thành phố Ninh Sung nhất, nếu không thì sao lại nhờ tôi đi xa vậy mang về cho ông ta.

Phạm Đồng Huy và Hồng Tiến Phong đều cười vang cả lên. Bọn họ đều nhận ra sự xem thường Vưu Tuấn Anh trong lời nói của Hàn Đông.

Thực tế Hàn Đông có tư cách nói như thế, mặc dù bản thân hắn chỉ là một thứ trưởng, nhưng chỉ cần có lý thì không việc gì phải sợ lão Trần ấy. Nên nhớ rằng Ông của hắn là nhân vật ở bậc nguyên lão, hơn hẳn lão Trần, sức ảnh hưởng cũng hơn lão Trần nhiều. Có Hàn lão gia chống đỡ, những kẻ khác không dám cư xử quá đáng đối với nhân vật trọng yếu của thế hệ thứ 3 trong dòng họ Hàn là Hàn Đông.

Đây chính là sự khác biệt giữa người và người với nhau. Các đối tượng mà một bộ trưởng như Phạm Đồng Huy sợ như thấy hổ, thì một thứ trưởng như Hàn Đông lại không nhất thiết phải nể sợ.

Sau đó Phạm Đồng Huy gọi điện cho Vưu Tuấn Anh, bảo cô ta gửi đặc sản cho thư ký của y, sau đó lại căn dặn Vưu Tuấn Anh phải giải quyết thỏa đáng chuyện tai nạn xe với một giọng điệu vô cùng nghiêm túc.

Vừa rồi khi nhắc đến lão Trần, giọng điệu của Hàn Đông rất nhẹ nhàng. Về khía cạnh nào đó cũng cho thấy thái độ của hắn đối với chuyện của Vưu Tuấn Anh. Phạm Đồng Huy cũng nhìn ra đầu mối từ đó, nghĩ chắc Hồng Tiến Phong với tư cách cấp dưới của Hàn Đông, nhất định tuân theo Hàn Đông tại hội nghị ủy ban thường vụ tỉnh ủy, có thể khiến các ủy viên khác thừa cơ hành động.

Hàn Đông mỉm cười, tay cầm ly trà thong thả uống. Trà Long Tĩnh trong ly chính là trà mà Phạm Đồng Huy vừa tặng cho hắn.

Trước đó trong lúc pha trà, Hàn Đông cười nói về lai lịch của trà này, Hồng Tiến Phong lắng nghe, hiểu rõ những điều Hàn Đông đang nói với mình, đó là ở tỉnh Tây Xuyên, tuy mình có thể tự do làm việc, nhưng cũng không nên gây căng thẳng với Phạm Đồng Huy. Tốt nhất là giữ mối quan hệ hợp tác với y.

Chiều hôm đó, Hàn Đông nhận được đặc sản mà Vưu Tuấn Anh gửi tặng cho lão Trần, nghĩ ngợi một lúc, hắn bèn hỏi xin cha hắn số điện thoại của lão Trần, sau đó gọi đi gặp lão ta.

Người nghe điện thoại là nhân viên của lão Trần, lúc đầu nghe nói đến cái tên Hàn Đông, nhân viên đó cũng không biết hắn là ai. Tuy nhiên sau khi Hàn Đông nói đơn vị công tác của hắn, thái độ của nhân viên đó lập tức trở nên cung kính hơn, giọng điệu cao ngạo ban đầu cũng hoàn toàn biến mất.

Những ngày gần đây, lão Trần cũng nhắc đến Hàn Đông vài lần trong lúc nói chuyện điện thoại với người khác. Vì vậy nhân viên bên cạnh lão ta cũng để ý đến tên này và rất nhanh biết được hắn là người nào. Đối với người như Hàn Đông, dù là lão Trần cũng không thể tỏ ra quá đáng với hắn, vì vậy nhân viên của lão ta càng phải cẩn thận hơn nữa.

- Ha ha, Hàn Đông, cậu về Yến Kinh rồi à?

Lão Trần cười lớn trong điện thoại nói. Giọng nói sang sảng, tựa hồ như lão ta hết sức vui mừng khi nhận được điện thoại của Hàn Đông.

Hàn Đông mỉm cười nói:

- Chào lão Trần, hiện giờ tôi vẫn còn đang ở tỉnh Tây Xuyên, phải vài ngày nữa mới về tới Yến Kinh. Đặc sản mà ông cần cũng đành phải đợi vài ngày nữa mới có thể mang qua cho ông.

- Không sao, công việc là quan trọng mà.

Lão Trần rộng lượng nói.

- Thanh niên trẻ như các cậu thì phải tập trung tư tưởng vào công việc. Bây giờ cậu đang ở Ủy ban cải cách, quyền cao chức trọng, càng phải lấy công việc làm trọng.

Hàn Đông khách sáo trả lời:

- Tôi nhất định ghi nhớ lời dạy của lão Trần, mọi chuyện đều lấy công việc làm trọng, nói thật, làm thật…

- Cậu nhé, còn giả vờ với ta nữa hả?

Lão Trần cười ha hả nói

- Cậu có ý kiến gì với Tuấn Anh phải không?

Hàn Đông nói:

- Cũng không phải ý kiến gì, đối với chuyện của tỉnh Tây Xuyên, tôi cũng không có quyền phát ngôn gì cả.

- Đã nói rồi, cậu còn giấu ta làm gì, xem ra ta phải tìm ông của cậu nói chuyện mới được, tại sao tên nhóc này lại không nói thật với ta.

Lão Trần giả vờ ra vẻ không hài lòng nói.

Hàn Đông cười bất lực, trong lòng nghĩ cái lão này cũng không phải là một lão hồ đồ, nhưng tại sao cứ phải ra sức ủng hộ Vưu Tuấn Anh thế nhỉ?

Điều này thật sự khiến Hàn Đông cảm thấy khó hiểu.

- Hàn Đông, cậu nói thật đi, theo sự hiểu biết của cậu, chuyện Vưu Tuấn Anh làm ở tỉnh Tây Xuyên rốt cuộc là như thế nào. Ta nói cho cậu biết nhé, phải nói sự thật, ta đây tuy rằng già cả hồ đồ rồi, nhưng không phải chỉ biết nghe điều hay đâu nhé.

Giọng điệu lão Trần đột nhiên trở nên nghiêm túc hẳn.

Hàn Đông cân nhắc một hồi, bèn quyết định nói ra những gì mình biết, ít ra đây cũng là một thái độ có trách nhiệm.

Bất luận lão Trần vì mục đích nào đó ủng hộ Vưu Tuấn Anh, Hàn Đông cảm thấy rằng mình phải có sao nói vậy mới thật sự tôn trọng lão Trần. Hơn nữa, lão Trần là người trải qua sóng to gió lớn, tuy giờ đã già nhưng chưa chắc đã trở nên hồ đồ. Lão ta nhất định hiểu được sự việc rốt cuộc là như thế nào. Có điều thái độ của lão ta có thay đổi hay không còn tùy thuộc vào tư tưởng của lão có chịu thay đổi hay không.

Thế là Hàn Đông cố gắng đem sự tình thuật lại một cách khách quan cho lão Trần nghe, cũng như cố gắng uyển chuyển một chút, nhưng cũng cố gắng đem những điều cần nói đều nói cả ra.

Lão Trần im lặng trong giây lát, sau đó thở dài nói:

- Xem ra để Tuấn Anh ở lại cấp cơ sở cũng không phải là một chuyện tốt. Ban đầu cứ tưởng là để nó sinh sống làm việc ở cấp cơ sở một thời gian, để cho nó có thể hiểu được cái khổ của dân gian, sẽ có ích cho nó về sau. Bây giờ xem ra không phải như vậy…

Hàn Đông nghe thấy trong lời nói của lão Trần hình như có chút đau thương, thất vọng. Trong lòng hắn hết sức nghi ngờ, Vưu Tuấn Anh hình như là con gái của một nhân viên chăm sóc đặc biệt của lão ta, có cần phải bận tâm đến vậy không?

- Ta già rồi, có hơi càm ràm một chút, e rằng cậu không thích nghe.

Lão Trần lúc này cười ha hả tự giễu nói:

- Vưu Tuấn Anh cũng là do ta trông nom từ bé đến lớn, ta xem nó như cháu gái của mình, vì vậy ta cũng hi vọng nó trở nên tốt hơn. Bây giờ xem ra yêu cầu của ta đối với nó cao quá rồi…

- Mỗi người đều có những công việc thích hợp với bản thân. Ngay cả làm về chính trị cũng phân chia thành những việc khác nhau. Có lẽ cô ta cần tìm một vị trí thích hợp hơn.

Hàn Đông cẩn thận nói.

Trong lòng Hàn Đông không khỏi ngờ vực, có lẽ lão Trần thật sự vì cô đơn nên trong tận sâu thẳm đáy lòng xem Vưu Tuấn Anh như cháu gái ruột của mình. Vì vậy mới đặc biệt chiếu cố đến cô ta như thế.

Suy đoán của Hàn Đông không khác mấy so với sự thật.

Thực tế, Vưu Tuấn Anh là cháu gái ruột của lão Trần. Cô ta là con của con trai lão ta với em gái của nhân viên chăm sóc đặc biệt họ Vưu. Có điều khi Vưu Tuấn Anh vừa mới sinh ra, mẹ cô ta vì sinh khó đã qua đời, còn con trai lão Trần lúc đó cũng chỉ vui chơi qua đường, vốn không hề muốn có trách nhiệm gì với cô con gái này. Đây cũng là một trong những nguyên nhân gây căng thẳng giữa cha con họ.

Dĩ nhiên chuyện này cũng chỉ có rất ít người biết mà thôi.

Kết thúc cuộc gọi với lão Trần, Hàn Đông cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều. Ít ra lão Trần không phải chỉ biết bao che cho Vưu Tuấn Anh, vậy nên bản thân cũng không cần có áp lực gì nữa. Ngoài ra, trong lời nói của lão Trần, Hàn Đông cảm thấy lão ta có ý thuyên chuyển Vưu Tuấn Anh ra khỏi tỉnh Tây Xuyên, có khả năng là cho cô ta một vị trí nhàn rỗi nào đó ở bộ ủy.

Vì vậy Hàn Đông lập tức gọi điện thoại nói chuyện với Hồng Tiến Phong, bảo cậu ta tạm thời gác qua một bên chuyện của Vưu Tuấn Anh.

Hồng Tiến Phong tuy có tí ngờ vực, nhưng vẫn chuẩn bị làm theo lời của Hàn Đông. Suy cho cùng thì Hàn Đông đứng ở trên cao, tiếp xúc mọi thứ cũng nhiều hơn, có thể hắn tự có tính toán của riêng mình.

Ngày hôm sau, Hàn Đông dẫn theo nhiều người cùng bay đến tỉnh Vân Điền.

Chuyến đi đến tỉnh Tây Xuyên lần này xem như kết thúc.

Còn về những chuyện tiếp sau đó, phải đợi sau khi hắn phụ trách xong việc kiểm tra giám sát bốn tỉnh mới tiếp tục sắp xếp.

Mấy hôm nay, tỉnh Tây Xuyên bắt đầu tiến hành đưa tin tuyên truyền công trình lập nghiệp của giới nông dân làm công, cũng là nền tảng cho việc phát triển hạng mục công việc này trong toàn tỉnh.

Ngồi trên máy bay, Hàn Đông nghĩ lại những chuyện trong mấy ngày qua, cảm thấy thu hoạch được không ít.

Ngoài thu hoạch trong công việc thường ngày, còn có một thu hoạch ngoài sự mong đợi.

Sau khi kể lại tường tận chuyện Vưu Tuấn Anh, lão Trần ngoài chuyện tỏ ra thất vọng đối với cô ta ra, còn tỏ vẻ yêu thích Hàn Đông. Trong điện thoại, lão Trần bảo hắn sau khi trở về Yến Kinh, mau chóng đem đặc sản đến cho lão, đến lúc đó, lão muốn cùng hắn hàn huyên tâm sự.

- Đứa trẻ như cậu giỏi thật.

Lão Trần tán dương hắn trong điện thoại.

Điều này có chút bất ngờ đối với Hàn Đông. Vốn dĩ cho rằng dù cho lão Trần không trách tội mình, nhưng trong lòng nhất định không thoải mái lắm. Không ngờ hắn chỉ cần nói hết sự thật, lão ta lại cho rằng mình giỏi.

Đây đúng là điều khiến hắn khó hiểu.

Tuy nhiên đây lại là chuyện tốt. Có thể có được sự thừa nhận thật lòng của lão Trần cũng không phải là một chuyện đơn giản.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.