Người Cầm Quyền

Chương 638: Mất phương hướng



Nguyên Á Văn tủm tỉm cười, nói:

- Chỉ sợ Mục Mã Sơn Trang không chỉ là một cái tổ nhền nhện, mà còn là một tổ ong vò vẽ, nghe nói có một vài người thường xuyên đến đây để được hưởng thụ các chị em hầu hạ.

Hàn Đông nhìn thấy ánh mắt cậu ta sáng lên, liền mỉm cười, nói:

- Anh sẽ không ngưỡng mộ đấy chứ?

Nguyên Á Văn nhìn lướt qua Phương Lỵ đang hát song ca với Viên Thanh Yến, nghiêm mặt nói :

- Anh Đông, anh không nên hủy hoại danh tiếng của tôi, tôi là một người trong sáng, là con người có thú vui cao cấp đấy.

Hàn Đông mỉm cười, nói:

- Cũng không biết sự trong sáng này của cậu có thể duy trì bao lâu. Đúng rồi, Chu Chính, việc liên quan đến Mục Mã Sơn Trang, các bạn cần thận trọng, nếu thật có vấn đề gì, cũng nên cùng hành động với Cục Công an thành phố mới được.

Trên thực tế, Hàn Đông tin tưởng vấn đề ở Mục Mã Sơn Trang, chỉ có điều nếu đó là một tổ ong vò vẽ thì không nên sơ ý chọc vào, cho dù có muốn chọc thì cũng cần làm tốt toàn bộ công tác chuẩn bị mới được. Dù sao bên trong tổ ong này chắc chắn có không ít ong vò vẽ, nếu như không thể đối phó bọn chúng nhanh gọn trong chốc lát thì đừng có tùy ý đụng vào.

Mặt khác, chính vì Hạ Kim Cường cùng một vài người thường xuyên đến Mục Mã Sơn Trang, cho nên một khi đã làm, rất có thể tạo ra một đại án kinh thiên động địa, đến lúc đó Chu Chính coi như người lập công, chỉ sợ cũng sẽ bị một vài người ghi hận trong lòng.

Cho nên, Hàn Đông nói như vậy, trên thực tế cũng là một cách bảo vệ cho Chu Chính.

Chu Chính gật đầu, nói:

- Tôi rõ mà, bên trong có lẽ thật sự có vài con cá lớn, nhưng không phải là cá mà tôi có thể động đến được.

Nguyên Á Văn nói:

- Những người đó làm càn, sớm muộn sẽ có chuyện xảy ra. Có điều, tôi thấy sau này chúng ta còn phải tìm chỗ khác ăn cơm, Thanh Vân Sơn Trang cũng nên ít lui tới, thời gian gần đây, tôi mỗi lần đến Thanh Vân Sơn Trang ăn cơm đều gặp người quen, tôi nghe nói, rất nhiều người sở dĩ thích đi Thanh Vân Sơn Trang ăn cơm, chính là muốn thử vận may, tìm duyên…

Hàn Đông hơi ngẩn người ra, lập tức liền rõ ý của Nguyên Á Văn, thật không ngờ tên tiểu tử này khá mẫn cảm, chính mình cũng sơ suất điểm này.

Hơn nữa những người này vì thăng quan, cũng thật là biện pháp gì, chiêu gì đều nghĩ được ra, chỉ vì mình thường xuyên đi Thanh Vân Sơn Trang ăn cơm, họ cũng liền theo xu thế mà chạy theo, chính là muốn nắm bắt cơ hội cho chính mình.

Hàn Đông trong lòng cảm thấy vừa buồn cười vừa đáng thương, đồng thời nhớ tới lúc trước trong ánh mắt một vài người có vầng sáng hưng phấn, liền cũng hiểu ra là chuyện gì.

“Xem ra thân làm lãnh đạo, chỗ nào cũng phải cẩn thận, có lẽ là một việc rất nhỏ, cũng đem đến ảnh hưởng rất lớn cho những người ở dưới.” Hàn Đông trong lòng thầm nghĩ. “Thanh Vân Sơn Trang này về sau quả thực nên ít đến mới được, nếu không để xảy ra ảnh hưởng cũng không nên.”

Mặc dù Hàn Đông thích ăn cơm ở Thanh Vân Sơn Trang, lại không giống Hạ Kim Cường thích chơi ở Mục Mã Sơn Trang, nhưng hấp dẫn người trong thể chế ở thành phố Tân Châu đến đây liên tục, vậy không phải là chuyện hay ho rồi.

- Về sau chúng ta tìm một chỗ yên tĩnh khác để ăn cơm.

Chu Chính cười, nói.

- Các anh nói vậy là thế nào, ăn cơm cũng giống như làm công tác nghầm hay sao ý, có để cho người ta sống hay không nữa?

Hàn Đông mỉm cười, nói:

- Được rồi, bớt nhiều lời oán giận đi, có cơm ăn đã là tốt lắm rồi.

Hát đến hết chiều, lúc đi ăn cơm tối, liền để Chu Chính đưa mọi người đi ăn ở tiệm nhỏ rất đặc biệt, tiệm ăn này nằm trên con đường vắng vẻ ở phía sau Cục Lương thực quận Cao Bình, hai bên phố đều là những cây cao lớn, hiện ra rất tĩnh mịch. Trong quán trang hoàng theo phong cách cổ xưa, trên tường, trên trụ còn móc treo những quả ớt đỏ khô gì gì đấy, có một chút cảm giác như khu vườn nhà nông.

- Tôi cũng là ngẫu nhiên phát hiện ra tiệm ăn này, mặc dù kinh doanh không tốt nhưng hương vị thức ăn rất ngon, đều là người nhà ông chủ làm…

Đợi cho đồ ăn được mang lên, Hàn Đông nếm thử một chút, cảm thấy quả thực rất ngon, lại thêm không khí tĩnh mịch, vì vậy ăn cơm ở trong này khiến lòng người rất thoải mái dễ chịu.

Rượu uống là do Chu Chính tự mang đến, hai bình rượu Ngũ Lương, đây là hãng rượu nổi tiếng của Tân Châu, mọi người đều làm trong bộ máy thành phố Tân Châu, tự nhiên chủ yếu chỉ uống loại rượu này, cũng coi như là một chút đóng góp cho xí nghiệp ở thành phố Tân Châu.

Trong lúc ăn cơm, ông chủ quán ở đây đến mời mọi người rượu, ông ta đeo kính, dáng gầy guộc khiến cho người ta cảm giác nhã nhặn lịch sự.

Nghe ông ta tự giới thiệu, thì ông ta tên là Tiếu Vĩnh Nham, lại còn là giáo viên trung học Cao Bình, kinh doanh quán cơm này cũng là do thấy có hứng thú.

Cùng ông ta nói chuyện vài câu, Hàn Đông cảm thấy ông ta quả là người đàng hoàng, chỉ có điều có chút ý không theo đuổi sự nghiệp, có thể không đáng được đề xướng.

Buổi tối mọi người không có thêm hoạt động gì, người nào trở về nhà người ấy.

Mọi người đều là người bận rộn, cho dù là cuối tuần, có thể cùng nhau chơi đùa ban ngày, đều đã rất khó rồi.

Hôm sau là chủ nhật, Hàn Đông cũng không đi đâu, chỉ ở trong nhà cả ngày, gọi mấy cuộc điện thoại, và làm bản tổng kết đơn giản về công việc trong thời gian gần đây của mình, tiến hành chỉnh sửa suy nghĩ về công việc kế tiếp.

Bây giờ mục tiêu của Hàn Đông vô cùng rõ ràng, hắn đã nắm được đại thế của thành phố Tân Châu, tiếp đó chính là lúc chăm chỉ làm tốt việc của chính mình.

Hơn nữa Hàn Đông cũng biết mình không thể mãi ở đất Tân Châu, vì vậy điều cần nhất chính là mở ra bố cục phát triển thành phố Tân Châu.

Theo sắp xếp trước đây của Hàn Đông, khu công nghiệp xanh Trường Giang Nguyên và khai thác thủy điện là hai công trình trọng điểm lớn của thành phố Tân Châu, chỉ cần hai công trình này trở thành hiện thực thì việc biến thành phố Tân Châu thành thành phố năng lượng lớn, hẳn không có vấn đề gì.

Theo tình hình trước mắt mà nói, tất cả đều phát triển theo ý tưởng của Hàn Đông, nhờ mấy người bạn mà Lộ Lợi Dương giới thiệu, nên lập tức liền giải quyết được rất nhiều vấn đề, chỉ cần đầu tư thép và lưới điện có thể cấp phép, đối với thành phố Tân Châu mà nói, cũng có tác dụng tuyên truyền cực kỳ tốt.

Bây giờ vấn đề duy nhất chính là công ty đầu tư mà Cục Công nghiệp than đá tỉnh lập ra, bởi vì Ủy ban nhân dân tỉnh xen vào cho nên sự việc mới trở nên phức tạp.

Đương nhiên, Hàn Đông cũng không lo lắng quá nhiều, vì cho dù có lo lắng thế nào, sự việc diễn biến ra sao, trong thời gian ngắn không thể thay đổi được.

Theo lời của Phạm Đồng Huy nói, thì trong hai ngày tới Ủy ban nhân dân tỉnh sẽ mở Hội nghị thường vụ, đoán chừng việc liên quan đến công ty đầu tư kia nhanh chóng được quyết định.

Hàn Đông đã xác định chủ ý rồi, đến lúc đó gặp chiêu nào thì phá chiêu ấy, dù gì vấn đề cấp bậc khu công nghiệp Trường Giang Nguyên hẳn là sẽ nhanh chóng được quyết định, vậy thì đến lúc đó vẫn đề sẽ dễ giải quyết rồi.

Buổi chiều thứ ba, Hàn Đông nhận được điện thoại của Phạm Đồng Huy, lại nói cho Hàn Đông rằng, trong buổi Hội nghị thường vụ sáng nay của Ủy ban nhân dân tỉnh không đề cập gì đến việc liên quan đến mỏ than của Cục Công nghiệp than đá tỉnh.

Điều này khiến cho Hàn Đông cảm thấy bất ngờ, không biết Yến Sơn Cao rút cuộc là xuất phát từ mục đích gì.

Có điều theo lời của Phạm Đồng Huy, rất nhanh liền giải tỏa mối nghi ngờ trong lòng Hàn Đông, Yến Cao Sơn sở dĩ không làm văn kiện nhắc lại vấn đề của công ty đầu tư, là vì Văn phòng Tỉnh ủy đã thông tin rồi, lãnh đạo Văn phòng Biên chế tỉnh đã họp hôm thứ năm, thảo luận báo cáo Trường Giang Nguyên của thành phố Tân Châu đăng ký là khu công nghiệp cấp Phó giám đốc sở.

Nói cách khác, Yến Sơn Cao biết rõ Hàn Đông đã lấy được sự ủng hộ của Nguyên Hằng Kiện, vậy thì nếu trong Hội nghị thường vụ của Ủy ban nhân dân tỉnh ông ta cho thông qua thành lập công ty đầu tư, đến lúc đó thì sẽ xung đột với quyết định của Tỉnh ủy, điều này rất dễ dàng khiến Ủy ban nhân dân tỉnh lâm vào thế bị động, nếu như Chủ tịch thành phố Tân Châu là người khác thì dễ nói, mấu chốt là Hàn Đông con người này không chỉ có năng lực mà còn có thế lực đằng sau, đến lúc đó bị hắn cãi lại thì thể diện của ông ta để đâu, cho nên dứt khoát phải để sự việc công ty đầu tư qua một bên.

- Ha ha, như vậy cũng tốt, bớt được nhiều phiền toái.

Hàn Đông vui vẻ nói.

Mặc dù Hàn Đông không sợ gặp việc, nhưng hắn không hy vọng phiền phức tìm đến mình, huống chi cho dù hắn có thể đứng vững trước áp lực của Ủy ban nhân dân tỉnh, nhưng nếu như truyền ra ngoài, cũng có thể gây cho mình ảnh hưởng không tốt, dù sao bất kể lãnh đạo nào, cũng không thích cấp dưới quá cứng rắn và không nghe lời.

Chỉ có điều làm như vậy, thì cái công ty đầu tư khai thác than Vũ An mà Tần Vĩ Quân nghĩ ra rơi vào tình thế lúng túng.

Yến Sơn Cao im hơi lặng tiếng như vậy, Lý Trọng Hỉ chắc chắn cũng rút lui.

Không có hai người kia ủng hộ, Tần Vĩ Quân muốn công ty đầu tư kia phát huy tác dụng, căn bản là không thể.

Cũng có thể nói, công ty đầu tư này căn bản là để đó trưng diện.

Đương nhiên, điều này không có quan hệ quá lớn với Hàn Đông. Hàn Đông cũng không cần quan tâm và cảm thấy khó xử.

Thẩm Tòng Phi vào báo cáo:

- Chủ tịch thành phố Hàn, tôi vừa mới nhận được điện thoại, đoàn khảo sát của Tập đoàn Thủ Cương sẽ đến thành phố Tân Châu vào thứ hai tuần tới, dẫn đội lần này là Phó tổng giám đốc của tập đoàn bọn họ.

Hàn Đông nghĩ trong lòng, không ngờ Tập đoàn Thủ Cương quả là tích cực, đây đúng là việc tốt.

- Ừ, chúng ta phải làm tốt công tác tiếp đãi, Tập đoàn Thủ Cương là đơn vị doanh nghiệp nhà nước cấp Thứ trưởng, trong đó Phó tổng giám đốc cũng là cấp Giám đốc sở, cần có quy cách tiếp đón tương ứng, ngoài ra cũng cần làm tốt công việc chuẩn bị đàm phán.

Thẩm Tòng Phi ghi lại chỉ thị của Hàn Đông, rồi nói:

- Còn có một việc là, những doanh nghiệp lần trước đến khảo sát. Mấy ngày nay lần lượt đến thành phố Tân Châu tiến thêm một bước xác nhận công việc đầu tư.

Hàn Đông nói:

- Về việc này, tôi đề nghị anh giao cho Cục Xúc tiến đầu tư làm đi, bây giờ cần tập trung tinh thần vào việc tiếp đón Tập đoàn Thủ Cương.

Liền sau đó, Hàn Đông gọi điện gọi Chu Tử Phong đến, bảo anh ta thời gian này cần trợ giúp Thẩm Tòng Phi làm tốt công tác chuẩn bị tiếp đón này.

Buổi chiều thứ 5, Hàn Đông nhận được tin tức, Văn phòng Biên chế tỉnh đã thông qua báo cáo Thành ủy, Ủy ban nhân dân thành phố Tân Châu đăng ký cấp Phó giám đốc sở cho khu công nghiệp Trường Giang Nguyên, rất nhanh văn bản quyết định cũng sẽ được ban xuống.

“Xem ra trong thời gian này việc mừng liên tiếp đến.” Hàn Đông trong lòng thầm nghĩ.

Tuy nhiên, đây là thời gian bận nhất, mặc dù Hàn Đông ủy quyền hết mức, bảo mọi người phân công đi chuẩn bị việc của từng người, nhưng Hàn Đông làm Chủ tịch thành phố, việc phải quan tâm cũng rất nhiều, cũng phải bất cứ lúc nào chú ý đến tình hình tiến triền các hạng mục công việc.

Lúc Ủy ban nhân dân thành phố bận tối mắt tối mũi, Thành ủy bên kia giống như không có việc gì, cũng chẳng có động tĩnh gì.

Hạ Kim Cường thời gian này mỗi ngày đi làm đều ngồi trong phòng làm việc, phê chuẩn văn kiện hoặc gọi vài cú điện thoại, sau đó là cùng mọi người ra ngoài ăn cơm.

Thậm chí thời gian trước anh ta không ngừng tạo hình tượng Bí thư thân thiết của dân, thời gian này cũng không có duy trì gì cả.

Trên thực tế, lần này cũng không trách Hạ Kim Cường, dù sao anh ta bây giờ bị Hàn Đông khống chế gắt gao, hơn nữa bên dưới các cán bộ chủ chốt ở các quận huyện cũng đều là người của bên Hàn Đông, anh ta cho dù xuống thị sát cũng chỉ có thể lần lượt cảm giác được những người này bằng mặt nhưng không bằng lòng.

Cho nên thà rằng ngồi yên ở văn phòng, âm thầm cân nhắc một chút cách đối phó với Hàn Đông.

Và những người ở phía Hạ Kim Cường cũng đều trầm lặng giống nhau.

Tuy nhiên, nếu so sánh thì trong những người này Chử Bình Khánh là người buồn bực nhất.

Bất kể nói thế nào, bất luận là Hạ Kim Cường, hay là Trần Phúc Xương, Trịnh Thị Vĩ, Ngụy Chính Minh, bọn họ còn có tiếng nói nhất định trên địa bàn của họ.

Nhưng Chử Bình Khánh là Ủy viên thường vụ Phó chủ tịch thành phố, ở Ủy ban nhân dân thành phố hoàn toàn đứng ra rìa, phân công quản lý toàn những ban nghành không có tẹo quyền lực nào.

Bây giờ mỗi ngày anh ta ngồi lì trong phòng làm việc, uống trà, xem báo, căn bản là không có việc gì.

Buổi sáng thứ sáu, Hàn Đông đủng đỉnh đến văn phòng của Hạ Kim Cường.

Thư ký của Hạ Kim Cường là Chu Kiệt Trác đang ngồi một chỗ cúi đầu viết cái gì đó, ngẩng đầu lên thấy Hàn Đông dường như giật mình, đứng dậy cung kính chào hỏi, sau đấy dẫn Hàn Đông vào trong văn phòng.

Đối với việc Hàn Đông đến, Hạ Kim Cường cũng có chút nghi hoặc, nhưng anh ta không chút biến sắc mời Hàn Đông ngồi xuống, sau khi châm thuốc ngồi lặng yên một chỗ hút.

Hàn Đông cũng không nói gì vô nghĩa:

- Bí thư Hạ, bây giờ Tỉnh ủy đã phê chuẩn đăng ký cấp Phó giám đốc sở cho khu công nghiệp xanh Trường Giang Nguyên, vì để mau chóng triển khai công việc, tôi kiến nghị Thành ủy mau chóng mở Hội nghị thường vụ, thành lập bộ máy cho Trường Giang Nguyên.

Hạ Kim Cường ho lên một tiếng, chỉ có lúc này anh ta mới có thể tìm lại một chút tôn nghiêm của Bí thư Thành ủy.

- Ừm, kiến nghị của Chủ tịch thành phố Hàn rất tốt, tôi thấy thứ ba tuần sau mở cuộc họp Hội nghị thường vụ thảo luận vậy.

Hàn Đông nói:

- Đoàn khảo sát của Tập đoàn Thủ Cương thứ hai này đến Tân Châu, chủ yếu là bàn về việc liên loanh than thép, thời gian có phần hơi đột ngột, tôi kiến nghị thứ năm lại mở họp Hội nghị thường vụ, như vậy cũng dễ dàng cho mọi người thêm một bước chuẩn bị.

Hạ Kim Cường cũng không nói gì, nói:

- Nếu như vậy thì quyết định sáng thứ sáu đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.