Người Chồng Máu Lạnh

Chương 144




Đây là tầng mười ba, là nơi quay quảng cáo của tập đoàn Húc Nhật, hắn có một nhóm người mẫu và các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, Tô Lạc chọn một nơi ít ai để ý ngồi xuống, cô người mẫu xinh đẹp đã thay ba bộ trang phục, mỗi lần thay đồ trang sức cũng khác đi, đây là những mẫu đồ trang sức mới nhất do tập đoàn Húc Nhật thiết kế ra, từng đường nét xinh đẹp đều mang cảm giác tinh tế quý giá. Tô Lạc say mê ngắm nhìn, những tia chớp sáng từ máy ảnh thỉnh thoảng chiếu lên gương mặt thanh tú nhỏ nhắn làm làn da cô trắng nõn. Cuối cùng cô người mẫu xinh đẹp cũng hoàn thành tốt phần của mình, cô lập tức đi đến bên cạnh Tô Lạc, đôi môi được kẻ vẻ tinh tế khẽ nhếch lên vẻ khinh thường, nhìn thì cũng bình thường, không biết sao cô ta có thể làm ở tầng bốn năm, lại còn gần với tổng tài như vậy. Người khác sợ nhưng cô không sợ. Đây cũng chỉ là một cô gái không biết xấu hổ mà thôi. “Tránh ra, đồ xấu xí,” đúng là người mẫu, dáng vẻ xinh đẹp, vòng eo thon nhỏ, thân thể khiêu gợi, cặp chân dài mịn màng, phụ nữ nhìn thấy cũng thấy xấu hổ phần nào. “Tôn Dương, làm người phải biết lưu lại đường sống ình, nếu không, sẽ tự hại mình,” Một cô gái khác từ phía sau đi tới, cầm một một cốc nước uống, cô chính là Kim LiLi, con người vừa xinh đẹp lại thông minh, tinh vi, cho nên, ở trong này cô nổi tiếng hơn nhiểu so với Tôn Dương kiêu căng. Tôn Dương nhếch môi xem thường, “Kim LiLi, đừng tưởng tôi không biết cô đang nghĩ gì, cái chúng ta muốn đều giống nhau, làm mơ cũng mơ cùng một cái, cho nên cô cũng chẳng cao quý hơn tôi đâu, chúng ta chẳng ai có tư cách nói ai,” Kim LiLi thăm dò nhìn thoáng qua Tô Lạc, sau đó liền xoay người rời đi, cái gì cô cũng không muốn nói, Tôn Dương muốn thế nào cũng được, đúng là một cô gái không có đầu óc, cô gái bên cạnh Duệ Húc có thể để cho cô ta chạm vào sao? Dường như Kim LiLi đã đoán được thân phận của Tô Lạc, Kim LiLi rất thích nằm mơ, nhưng cô lại yêu cái mạng của mình hơn. Không phải Tô Lạc không nhìn ra sự trái ngược giữa hai người phụ nữ này, ở đây, chiến tranh là vô tận, nhất là giữa các cô gái, cô đứng lên, ngồi sang một bên, việc của hai người họ, cô không muốn tham dự vào. “Cô kia, đây cũng là chỗ của tôi,” ỷ vào mình là người mẫu có chỗ đứng ở tập đoàn Húc Nhật, sau khi Tề Trữ San đi rồi, Tôn Dương coi như là người mẫu số một ở đây, nếu như không có Kim LiLi, cô vẫn là đóa hoa đẹp nhất, đáng tiếc một người đi, lại có có một người đến, khiến Tôn Dương không thể vui vẻ, hiện tại lại càng phiên hơn, không biết ở đâu xuất hiện một cô gái, toàn bộ người ở công ty đều biết, trong phòng tổng tài có một cô gái thần bí, luôn ở tầng bốn năm, tùy chỉ là một người chạy việc, nhưng lại không ai dám đắc tội. Tôn Dương không phục, cô cũng không tin, cô gái xấu xí này thì làm được cái gì, chỉ là một người tầm thường mà thôi, dáng người, khuôn mặt, tất cả đều không có, dựa vào đâu mà bắt Tôn Dương phải chịu đựng. Tô Lạc đứng lên, cô nhẹ nhàng thở dài một hơi, cô gái này hình như là nhằm vào cô, quên đi, cô không được chào đón, vậy cô đi. “Chờ một chút, cô như vậy còn muốn chạy, cô làm bẩn ghế của tôi rồi, cô nói xem cô phải làm sao đây?” Vẻ mặt Tôn Dương vênh lên, rõ ràng là Tôn Dương cố tình. Kim LiLi đứng một bên nhập một ngụm trà, cười lạnh một tiếng, sau đó liền im lặng theo dõi, một cô gái ngu xuẩn, phải nói là bất trị. Tô Lạc nhìn về chỗ cô vừa ngồi, cô chỉ ngồi một lúc, sao có thể làm bẩn. Một số người bên cạnh nhìn xem như trò đùa, có người thì nói chuyện phiếm, dường như chuyện như này không phải mới xảy ra lần một lần hai. “Xin lỗi, Tô Lạc cúi đầu, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, Duệ Húc đã rất mệt rồi, cô không muốn gây thêm phiền toái cho hắn, nếu cần một câu xin lỗi của cô, vậy cô sẽ nói. “Cô…” Thật không ngờ Tô Lạc lại nói lời xin lỗi dễ dàng như vậy, khiến cho Tôn Dương không kịp phản ứng lại, nếu Tô Lạc tranh cãi với cô, như vậy Tôn Dương đã có lý do, nhưng bây giờ nếu Tôn Dương làm ầm ĩ lên thì sẽ không còn cái gọi là khoan dung, rõ ràng chính là Tôn Dương tự rước họa vào thân, Kim LiLi cười nhạo nhìn Tôn Dương, cái này, coi như kết thúc đi, nhưng, Kim LiLi nhìn Tô Lạc, ánh mắt có gì đó khác biệt, thật đúng là một cô gái đặc biệt. Như thế là quá đủ, một cô gái có tính cách như vậy so với Tôn Dương chỉ có bộ ngực mà không có đầu óc rõ ràng mạnh hơn hẳn, nếu Kim LiLi là đàn ông, cô sẽ chọn cô gái có gương mặt thanh tú này, cô gái khiến cho người khác có cảm giác thoải máu, tuyết đối sẽ không bao giờ chọn người ngu ngốc như Tôn Dương. Cô gái đẹp, đôi khi lại không có liên hệ với diện mạo, có người càng xem càng thấy đẹp, mà có những người càng nhìn lâu, liền phát hiện thật tục không chịu được. Tô Lạc cúi thấp đầu, không phải vì sợ hãi, bởi vì nó thật sự ồn ào, gần đây cô rất hay mệt mỏi, bây giờ cô chỉ muốn nhanh chóng quay lại bên cạnh Duệ Húc, chỉ cần nơi nào có hắn là được, hiện tại cô đã biết, đôi khi cuộc sống bên ngoài, không phải gặp cái gì cũng là tốt. Cô xoay người, gương mặt Tôn Dương tái mét, một số tiếng cười truyền đến, tất nhiên người bị cười là Tôn Dương, cô gái này đã đắc ý quá lâu rồi, bây giờ đã đụng chúng cửa sắt, cô gái Tô Lạc này, chỉ cần là người có đầu óc đều biết, cô gái này không thể đụng vào, nếu không cô gái này đã sớm bị một tập đoàn phụ nữ trong tập đoàn xé vụn. “Đợi một chút, cô dám coi thường tôi?” Nhất thời Tôn Dương không thể nhịn được, đi lên kéo tóc Tô Lạc, thậm chí dùng sức giật xuống, cả người Tô Lạc mất thăng bằng ngã về phía sau, da đầu đau tê đi, cô còn chưa kịp phản ứng, chợt một tiếng bốp vang lên, cảm giác mặt mình đau rát, tay Tôn Dương còn dừng giữa không trung, một bên má Tô Lạc đã sưng phồng lên, trên má còn in rõ năm ngón tay. Mọi người bị dọa đến ngây người, mọi người đều biết cô Tôn Dương này vẫn luôn tự ình là nhất, cho rẳng bản thân cao cao tại thượng, không thèm coi ai ra gì, thật không nghĩ tới, cô ta lại ra tay đánh người, hơn nữa lại còn là Tô Lạc, cô gái thần bí ở tầng bốn năm. Kim LiLi buông chiếc cốc trong tay xuống, nhíu mày, rất nhanh sẽ có trò hay để xem, hưm… Cái tát này quá nặng rồi, xem đi, mặt sưng thành thế này. “Cô nhìn cái gì vậy, có cái gì để nhìn?” Đột nhiên Tôn Dương đẩy Tô Lạc ra, lửa giận đã che mắt cô ta rồi, có chuyện gì mà không làm được. Tô Lạc chưa kịp đứng vững, liền nghiêng sang một bên, phịch một tiếng, cả người ngã nhoài trên mặt đất, từ đầu gối truyền đến cảm giác đau đớn, cô bây giờ, đau mặt, đau đầu, đau chân, toàn thân đều đau. Một người đàn ông từ xa đi tới, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía này, cho tới khi có người nhìn thấy hắn vội vàng kêu một tiếng Tổng tài, thân thể Tôn Dương run rẩy, cảm giác sợ hãi ập đến.