Người Chồng Máu Lạnh

Chương 306




Edit: Hai Linh

Beta: Ốc Sên

Ha ha, Vệ Thần bị oánh hỏng người :3

———————

Những tiếng ầm ầm không ngừng truyền đến, sức phá hoại của tên kia đúng là đáng sợ, nhưng, hiện tại những âm thanh này, dường như đã bị ngăn cách với bọn họ, ở trong mắt của bọn họ, thế giới của bọn họ chính là một không gian nho nhỏ ở đây.

Cửa mở ra, Lê Duệ Húc buông Tô Tử Lạc xuống, Tô Tử Lạc buông cổ của hắn ra, giúp hắn sửa sang lại caravat. “ Cẩn thận, em không muốn nhìn thấy anh bị thương.”

Lê Duệ Húc xoa xoa mái tóc của cô, giống như trước đây, “Bà Lê, yên tâm, Lê tiên sinh của em sẽ không có việc gì.”

Hắn buông tay xuống, bước vào phòng làm việc, thậm chí còn khóa trái cửa.

Tô Tử Lạc nhìn cánh cửa, những âm thanh bên trong dường như đã ngừng lại.

Sau đó, cô còn đứng ở đó một lúc, bên trong vẫn không có tiếng gì, có thể là Vệ Thần đã đập phá mệt rồi, nên đang nghỉ ngơi, cô hướng về phía Hà Duyên đi tới.

“Cô có khỏe không, trông cô có vẻ rất mệt?” quan hệ của hai cô rất tốt, bởi vì bọn họ cũng trải qua những chuyện giống nhau, nên có thể hiểu được tâm trạng của nhau.

“Không sao.” Tô Tử Lạc khẽ lắc đầu, vẫn nhìn ra cô đang lo lắng.

“Cô đang lo cho tổng tài sao?” trong mắt Hà Duyên có mang theo ý cười. “Cô yên tâm đi, tổng tài luôn khống chế được phó tổng, lần này cũng không ngoại lệ, chỉ là, không biết phó tổng hôm nay làm sao, sao lại đập phá văn phòng của tổng tài thành như vậy?” Hà Duyên vẫn không hiểu được hành động của Vệ Thần.

Vệ Thần không phải là một kẻ ngốc, làm sao hôn nay lại làm cái việc ngốc tới không thể ngốc hơn như vậy.

Còn Tô Tử Lạc đã biết, có thể là ngoài Vệ Thần ra, những người khác đều không biết, cái công ty này thiếu chút nữa đã đổi chủ rồi.

“Đó là vì… Anh ấy gần đây chịu nhiều áp lực lớn.” Tô Tử Lạc có chút lo lắng, cuối cùng vẫn không cần nhắc đến chuyện đó, nếu nói ra, có thể sẽ mang lại những phiền toái không cần thiết cho Lê Duệ Húc.

“Hắn có áp lực lớn, tôi còn không biết hắn cũng có áp lực đấy?” Hà Duyên thở dài một cái, một công tử ham chơi, sao lại có áp lực, cô mới có áp lực lớn đây này.

“Đúng rồi, Hà Duyên, Bánh Bao Nhỏ đã đến nhà họ Lê, ở đó có cha mẹ Duệ Húc chăm sóc nó, tôi nghĩ đưa cả Đồng Đồng qua đó đi, có hai người già trông nom, sẽ yên tâm hơn, sắp tới tôi cũng phải làm việc, tháng tới là bắt đầu thiết kế rồi, tôi thấy lo lắng cho cô và Đồng Đồng, Đồng Đồng chỉ mới khỏe lại, nó ở nhà một mình, tôi rất lo lắng.”

Hà Duyên định nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng gật đầu một cái, quả thực, để Đồng Đồng ở nhà không phải là một biện pháp, hằng ngày, nhìn con gái luôn chờ đợi cô trở về, đói bụng, thì chỉ có thể tự lấy một ít bánh quy ăn một mình, khát, cũng tự mình lấy nước uống, vì đứa con gái này mà cô cảm thấy rất đau lòng.

“Cảm ơn cô, Tử Lạc.” Hà Duyên cầm lấy tay Tô Tử Lạc, thật không biết phải cảm ơn cô ấy như thế nào, cô đã nợ cô ấy, thật sự đã nợ cô ấy, về sau có thể sẽ còn nợ cô ấy nhiều hơn nữa.

“Không có gì, tôi thật sự thích Đồng Đồng, tôi đã nói rồi, Đồng Đồng là vợ tương lai của Bánh Bao Nhỏ, tôi không tốt với nó, thì tốt với ai.”

Hà Duyên cười cười, Tô Lạc thật hay nói đùa, hai người phụ nữ trò chuyện vô cùng thoải mái, làm cho văn phòng của tổng tài vốn căng thẳng, âm u, tươi vui lên rất nhiều, Hà Duyên cũng nở nụ cười, làm cho bộ quần áo công sở màu đen trên người cô cũng không còn vẻ già dặn như trước.

Lúc này, cửa mở ra … Một người đàn ông bước ra.

Hà Duyên và Tô Tử Lạc cùng nhìn về phía người đàn ông kia, cả hai người đều sững sờ, giống như vẻ mặt khi vừa bước vào văn phòng bị đập phá kia.

Các cô nhìn thoáng qua nhau một cái, Tô Tử Lạc đưa ngón tay của mình, khẽ chỉ về phía Vệ Thần đang đi ra.

“Kia là Vệ Thần?” nhìn quần áo trên người thì đúng vậy, nhưng, cũng chỉ có quần áo là đúng thôi.

“Hình như vậy.” Hà Duyên cũng không chắc chắn nói một câu.

“Sao anh ấy lại biến thành bộ dạng như thế này?” Tô Tử Lạc không thể tin vào những gì mình đang thấy, cô nhíu nhíu mắt, còn tập tài liệu trong tay của Hà Duyên cứ thế mà rơi xuống. Chỉ có người đàn ông giống Vệ Thần nặng nề bước từng bước đến.

Biểu cảm và gương mặt vô cùng thú vị.

Má bên trái bị sưng to hơn một chút, bên phải thì sưng nhỏ hơn, một bên mắt còn thấy rõ màu xanh, gương mặt lúc này của hắn thật sự có thể nói là dọa trẻ con, nếu có Bánh Bao Nhỏ đang ở đây, nhất định sẽ bị hắn dọa phát khóc.

“Vệ Thần.. Anh làm sao vậy?” Tô Tử Lạc phải mất một lúc lâu mới tìm được giọng nói của mình vậy, hắn sẽ không vì đập phá đồ đạc tới mức để bản thân bị va trúng chứ, nhìn giống như bị đánh hơn.

Vệ Thần ôm mặt của mình, vẻ mặt ai oán. “Tử Lạc, cô phải giúp tôi cầu xin hắn, chứ để cho chồng cô bắt tôi bồi thường mấy thứ kia, tôi sẽ phá sản mất.” Vệ Thần nghĩ về nụ cười lạnh trên mặt Duệ Húc, còn có câu nói kia của hắn nữa, “Mấy thứ này, cậu phải bồi thường cho tôi,” da đầu của hắn bắt đầu run lên, những thứ đó không phải là chỉ cần đến những khu chợ cao cấp có thể mua được, tất cả đều là những thứ được bán đấu giá, tìm cái gì mà đền cho tên đó, lấy cái gì đền cho tên đó, hắn thật là khổ, cũng chỉ là làm thuê cho tên đó, làm sao mà có nhiều tiền như vậy để đền, nếu như vậy hắn nhất định sẽ biến thành kẻ nghèo rớt.

Tay hắn đạt ở trên mặt của mình, lại kêu đau một tiếng, tên kia thật đúng là mạnh tay, đem khuôn mặt tuấn tú của hắn trực tiếp đánh thành đầu heo, đau chết hắn mà.

“Đền cái gì?” Tô Lạc chớp mắt, không hiểu hắn đang nói cái gì?

“Đền văn phòng của hắn.” Vệ Thần liếc mắt nhìn Tô Tử Lạc một cái, sau đó hướng về cửa thang máy đi đến, “ Đúng rồi …” hắn lại quay đầu lại, sau đó hướng về phía Hà Duyên vươn tay của mình ra “Hà Duyên có thừa chiếc áo nào không đưa cho tôi?” hắn nhìn qua quần áo trên người của mình, ném đồ đúng là rất vui vẻ, nhưng hậu quả cũng thật là nghiêm trọng.

Hà Duyên một lúc sau mới phản ứng lại, nhưng cô làm sao lại có áo thừa được, cô nhìn nhìn người mình, sau đó khẽ mím môi một chút môi, cởi hai chiếc cúc, cởi áo vest của mình ra, dù sao bên trong vẫn còn một cái áo, không sao hết.

Vệ Thần nhận lấy áo, cầm áo choàng lên đầu của mình, tốt lắm, như thế này không ai nhìn thấy.

Hắn ngẩng đầu lên, nhanh chóng đi vào trong thàng máy, không ai nhìn thấy, hắn vẫn giữ được hình tượng phó tổng của mình với cấp dưới, hắn vẫn là một mỹ nam của tập đoàn Húc Nhật.

Hắn đặt tay lên mặt của mình, không có ai ở trong thang máy, hắn kêu đau ầm ĩ, tên Lê Duệ Húc biến thái kia, sao có thể đánh hắn như vậy được.

Hơn nữa, hắn còn không chịu nói sớm công ty đã cho Bạch Thiếu Triết, nhưng Bạch Thiếu Triết lại cho Tô Tử Lạc, bọn họ là vợ chồng, chẳng khác nào tập đoàn Húc Nhật hiện vẫn là của nhà họ Lê, hắn đã mất công vô ích rồi, vất vả nửa ngày không nói, còn biến hắn thành đầu heo, thật là tồi tệ, còn bắt hắn phải đền mấy thứ kia, làm sao hắn đền nổi.

Hắn lau lau mặt của mình, quả thực có thể nói là khóc không ra nước mắt.

Cái tên Lê Duệ Húc chết tiệt kia…