Người Chồng Máu Lạnh

Chương 95



Cô chăm chú nhìn, quên cả thời gian, cho tới kho đôi mắt kia khóa chặt lấy cô, cô mới vội vàng kéo rèm cửa lại, trài tim đập thật nhanh. Cô quay về giường nằm úp xuống, lông mi dài khẽ dododngj, cho tới khi cơn buồn ngủ kéo tới, cô chậm rãi chìm vào giấc ngủ. Cô không hề biết, khi cô đang ngủ say, cánh cửa phòng bị mở ra, một người đàn ông đi tới, hắn chỉ đứng ở đầu giường nhìn cô, cô có vẻ rất khó chịu, không còn cách nào khác, đầu cô bị thương, hiện tại chỉ có thể nằm sấp xuống mới có thể ngủ, như vậy cũng sẽ không động tới miệng vết thương. Lê Duệ Húc nhìn gương mặt lộ ra một nửa của cô, lông mi thật dài như chiếc quạt gắn trên mắt, thân hình nhỏ co lại, cô thật sự rất nhỏ, cái gì cũng đều nhỏ, môi hắn khẽ mím, kéo một bên chăn đắp lên người cô. Lúc này, môi Tô Lạc khẽ động, trong nháy mắt cái tên từ môi cô khiến mặt hắn sắc lạnh. “Vũ Nhiên…” đầu Tô Lạc chôn trong chiếc gối mềm mại, không biết mình đã có hành động vô tâm như vậy, làm cho lòng tự trong của một người đàn ông bị đả kích rất lớn. Hắn cười lạnh, ngồi bên cạnh giường cô, đứa tay lên mặt cô, nhẹ nhàng vỗ về, ngón tay dịu dàng nhưng trái tim cũng thật tàn khốc. “Em thương hắn đến nhường nào, anh không cần biết, nhưng anh sẽ khiến sau này em sẽ yêu một người khác gập vạn lần.” Tô Lạc có chút không thoải mái cọ cọ đầu vào gối, cô không biết ánh mắt người đàn ông trước mặt cô có bao nhiêu tàn nhẫn. Đêm, tĩnh lặng như vậy, lại một đêm hắn không ngủ, nhưng cũng như một sự bắt đầu của hai người, có bắt đầu, sẽ có kết thúc, tương lai sẽ xảy ra những chuyện gì, không ai biết rõ. Tô Lạc không biết, mà Duệ Húc cũng không rõ. Bọn họ tin vào bản thân mà bước đi, không sợ hãi, cho dù đó là sai. Trong quán cà phê, Duệ Húc nhẹ nhàng bưng cốc cà phê lên, đây là cà phê của Pháp được làm thủ công, hương vị rất đậm, rất chính thống, xung quanh là tiếng đàn vi-ô-lông dịu dàng, phía trên là một bể cá thủy tinh thật lớn, nhưng con cá xinh đẹp màu sắc tự do bơi lội bên trong, nhưng là dù có bơi tự do cũng chỉ có thể tự do trong bể cá mà thôi. Cá cần nước mà con người cũng cần. Có một số người cần một số thứ giống như cá cần nước, không thể rời đi, nếu rời đi sẽ không thể tiếp tục hít thở… Tiếng giày cao gót liên tiếp truyền tới, tay Duệ Húc vô tình dừng lại, rất nhanh sau đó lại tiếp tục ngoày thìa trong cốc, động tác chậm rãi, khớp ngón tay gập lại, tuyệt đẹp lại có chút cô đơn, không có chút dịu dàng, chỉ có sự nam tính, mạnh mẽ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.