Người Thần Bí Bên Gối: Boss, Mượn Cái Thai!

Chương 29: Sao lại là cô ấy




Nhìn thấy dáng vẻ mê man của trợ lý, Phí Nam Thành càng thêm phiền muộn: “Ít nhất cũng điều tra xem cô ấy học võ từ khi nào!”

Một đấu bảy, còn có thể đem mấy nữ lưu manh đánh thảm hại như thế, nhất định là đã trải qua luyện tập chuyên nghiệp.

Trợ lý….

Đối diện với ánh mắt của Phí Nam Thành, trợ lý chỉ có thể nuốt những lời phản kháng vào bụng: “Vâng thưa tổng giám đốc.”

Xe đi tới viện an dưỡng.

Từ sau khi bà nội sinh bệnh, mỗi tối Phí Nam Thành đều đến thăm bà.

Hôm nay anh đến sớm hơn, Phí lão phu nhân đang ăn cơm chiều, sau khi nhìn thấy Phí Nam Thành đến, lập tức để quản gia mang thêm đồ ăn, lấy cơm cho anh.

Sau khi ăn xong, hai người ngồi trên ghế sofa.

Phí lão phu nhân nhìn anh: “Thành Thành à.”

Trên trán Phí Nam Thành thoáng qua ba vạch đen: “Bà nội, cháu nói bao nhiêu lần rồi, cháu không muốn bà gọi cháu như thế.”

Lão phu nhân liền cười ha ha: “Không nói cái này nữa, Thành Thành, chúng ta nói một chút về tiểu Thẩm đi!”

Phí Nam Thành….

Lần này anh tới cũng muốn nói chuyện với bà về vấn đề này.

Bà nội không phải là người không nói lý, nhiều năm như vậy, hai bà cháu sống nương tựa vào nhau, sớm đã thành thói quen chăm sóc cho nhau, cho nên anh không hiểu vì sao lần này, bà lại ép anh ở bên người quái dị.

Anh ngồi thẳng người, vừa muốn nói gì đó, liền nghe thấy bà nội nói: “Haizz, hôm nay bà cho người ta điều tra về quá khứ của tiểu Thẩm, cháu không biết đâu, đứa nhỏ này cũng quá đáng thương, bà nói cho cháu biết, hai đứa ở bên nhau, cháu tuyệt đối không được bắt nạt con bé, biết không?”

Phí Nam Thành???

Đáng thương?

Từ chuyện hôm nay có thể thấy được, cô rõ ràng là giả heo ăn thịt hổ, là người phụ nữ có tâm cơ rất nặng, cái từ này không có chút dính dáng gì đến cô!

Phí Nam Thành trầm mặc một chút, quyết định nói thật: “Bà nội, bà có nghĩ tới hay không, vì sao cô ấy lại đồng ý đính hôn với cháu? Trước đó cháu và cô ấy căn bản chưa từng gặp nhau.”

Lão phu nhân lập tức khẩn trương: “Đúng thế, cháu nói vì cái gì?”

Phí Nam Thành nói thẳng: “Cô ấy coi trọng tiền của cháu!”

Lão phu nhân trầm tư một lát, bày ra dáng vẻ ‘thì ra là thế’.

Phí Nam Thành: “Cho nên…” Cháu sẽ không đính hôn với cô ấy.

Đáng tiếc, lời này còn chưa có nói ra, lão phu nhân đã vỗ vai anh, sau đó vẻ mặt ngưng trọng nói: “May mà cháu có tiền.”

Phí Nam Thành???

“Cháu nghĩ mà xem, cả ngày cháu bày ra cái mặt lạnh lùng, tính khí lại thối như thế, 26 năm cuộc đời, cũng không có mối tình nào! May mắn cháu có tiền, để có tư cách cho tiểu Thẩm thích cháu!”

Phí Nam Thành…!!!Bà nội, có phải bà hiểu lầm gì rồi không? Anh không có mối tình nào?

“Nếu như tiểu Thẩm đã thích tiền, vậy thì cháu cho con bé, hôm nay bà nghe quản gia nói, Thẩm gia dự định làm hạng mục gì đó, bà liền chào hỏi qua công ty, cháu cũng đừng cản bà.”

Phí Nam Thành đột nhiên cảm thấy rất bất lực.

Anh nhìn bà nội mình, hỏi ra vấn đề anh sớm đã muốn hỏi: “Bà nội, vì sao lại là cô ấy?”

Lão phu nhân cười ha ha vỗ vai anh, không có giải thích, chỉ nói một câu: “Bởi vì, bà thích cô bé.”

Phí Nam Thành trầm mặc, biết trận đàm phán này lấy thất bại làm kết thúc.

……….

Thẩm Vu Quy về nhà.

Vừa vào cửa liền thấy Vu Mạn Du và Thẩm Thiên Hạo mặt đối mặt ngồi trên sofa, Thẩm Thiên Hạo xụ mặt, sắc mặt không vui, mà Vu Mạn Du thì lấy tay che mặt, cúi đầu.

Thẩm Vu Quy nhíu mày, cô đi qua liền thấy trên mặt Vu Mạn Du có dấu năm ngón tay.

Tròng mắt cô bỗng nhiên co rút lại, cô lạnh lùng hỏi: “Ai đánh mẹ?”