Người Tôi Theo Đuổi Bảy Năm Đã Yêu Người Khác Rồi

Chương 11




Trước việc Phùng Dã đột ngột xuất hiện, Trương Phong Hòa hơi bất ngờ. Cậu đang đứng trong mưa, toàn thân ướt nhẹp, nước theo tóc nhỏ vào trong cổ áo, lạnh đến thấu xương. Cái áo măng tô màu đen đã ướt sũng từ lâu dán sát vào người, cậu lại không cảm nhận được, chỉ nghi hoặc mà nhìn người đột nhiên xuất hiện, hỏi: "Sao anh lại ở đây?"

Lần gần nhất nhìn thấy Phùng Dã rõ ràng chỉ cách đây không tới một tuần, thế nhưng nhìn những đường nét quen thuộc trên gương mặt người này, Trương Phong Hòa lại cảm thấy có chút xa lạ.

Đặc biệt là Phùng Dã còn cầm một bó hồng đỏ rực trong tay.

Màu sắc chói chang đến mức chướng mắt.

Sắp đưa cho vị nào hắn mới theo đuổi sao?

Có lẽ nào người kia ở cùng một tòa nhà với cậu?

Trương Phong Hòa chỉ có thể nghĩ vậy, cậu không cho rằng bó hoa này Phùng Dã sắp tặng cho mình. Thầm nghĩ vừa nãy đã xem như chào hỏi Phùng Dã rồi, Trương Phong Hòa không nói thêm gì nữa, chuẩn bị lên lầu.

Không ngờ Phùng Dã chỉ cách cậu mấy bước vừa thấy cậu định đi, liền vội vã chạy đến, che ô lên đầu Trương Phong Hòa, chặn cơn mưa lớn. Thấy Trương Phong Hòa bị mưa xối cả người ướt đẫm, lạnh đến khuôn mặt trắng bệch, ánh mắt Phùng Dã lộ ra một chút đau lòng.

"Mưa lớn thế này, sao lại không bung dù?"

Trương Phong Hòa nghe vậy, ngẩng đầu nhìn về phía Phùng Dã, ánh mắt rất thản nhiên. "Tôi có che ô hay không liên quan gì đến anh?"

Từ lâu cậu đã không muốn dây dưa thêm với Phùng Dã, vì vậy dĩ nhiên cũng sẽ không ôm ấp vọng tưởng gì với hắn nữa, đến giọng điệu nói chuyện, chính cậu cũng không ý thức được mình đang lạnh lùng bao nhiêu.

Phùng Dã ngẩn người, nắm chặt chiếc ô trong tay.

Đây là lần đầu tiên hắn đến tìm Trương Phong Hòa sau khi chia tay Lộ Nhất Minh. Mấy ngày nay hắn nghĩ rất nhiều, cũng biết muốn theo đuổi lại Trương Phong Hòa sẽ không dễ dàng nữa. Bên cạnh Trương Phong Hòa đã có người khác, người kia tốt với Trương Phong Hòa hơn mình gấp ngàn gấp vạn lần, mà những chuyện hắn từng làm với Trương Phong Hòa, chỉ cần không phải kẻ ngốc sẽ không quay đầu lại.

Dù sao thì, không ai lại muốn tiếp tục làm một con chó nhỏ gọi thì đến đuổi thì đi, cũng sẽ không muốn đem tình cảm chân thành của mình ra để người khác phung phí.

Vì vậy, hắn chần chừ, chùn chân, thậm chí không dám chủ động đi tìm Trương Phong Hòa.

Cho đến hôm nay, mang một bó hoa đến, muốn nói rõ ràng với đối phương.

"Tiểu Phong, anh và Lộ Nhất Minh chia tay rồi." Phùng Dã nói xong, cầm hoa tươi nhét vào ngực Trương Phong Hòa, mà ánh mắt nhìn Trương Phong Hòa lại tràn ngập thấp thỏm chờ mong.

Trương Phong Hòa đột ngột bị nhét hoa tươi vào lòng, cậu ngơ ngác cầm lấy bó hoa, rất lâu sau đó mới nhận ra, hóa ra bó hoa này Phùng Dã định tặng cho cậu.

Cầm lấy bó hoa, mặt Trương Phong Hòa không có chút cảm xúc nào. Bên ngoài chiếc ô, mưa ngày càng lớn, lộp bộp tạt vào đầu cậu, cậu trầm mặc, bó hoa trong tay bị cầm đến lạnh lẽo.

Cậu đã hiểu ý trong những lời Phùng Dã nói rồi.

Bởi vì chia tay với Lộ Nhất Minh nên lại tìm cậu tiếp tục làm bạn giường?

Trương Phong Hòa cười nhạt, không nói lời nào ném bó hoa vào trong mưa. Cánh hoa rơi đầy đất, rất nhanh bị mưa xối ướt nhẹp, tung tóe khắp nơi. Trương Phong Hòa lạnh giọng nói với người trước mặt: "Phùng Dã, anh cút cho tôi!"

Sinh nhật 27 tuổi của Trương Phong Hòa, tâm trạng cậu chỉ có thể dùng từ hỏng bét để mô tả.

Phùng Dã hoàn toàn không biết vì sao mình lại chọc giận Trương Phong Hòa.

Nhìn hoa hồng mình tặng bị ném xuống đất dưới mưa không chút lưu luyến, mà Trương Phong Hòa trước mặt lại dùng giọng điệu tức giận bảo hắn cút, cho dù Phùng Dã trước đó có thật lòng cầu xin Trương Phong Hòa tha thứ thì lúc này cũng không nén giận nổi.

Phùng Dã trước giờ là công tử nhà giàu, được người bợ đỡ, càng không nói đến bảy năm trước Trương Phong Hòa trước mặt hắn nghe lời bao nhiêu, hắn sao có thể nhịn nổi cơn giận này?

"Trương Phong Hòa cậu nổi điên cái gì vậy?!"

Ném cái ô trong tay xuống, Phùng Dã đi vào trong mưa nhặt từng đóa hoa hồng lên. Hạt mưa to như hạt đậu rơi vào người hắn như dao cắt, mang theo cái lạnh thấu xương của mùa đông, khiến hắn từ thân thể đến trái tim đều lạnh lẽo.

Có người ở trong tòa nhà đi ngang qua, dùng ánh mắt tò mò nhìn hai người bọn họ.

Trương Phong Hòa cảm thấy rất khó chịu, không để ý tới Phùng Dã đang đội mưa nhặt hoa nữa, quay đầu định đi. Cậu dầm mưa rất lâu, lúc này tỉnh lại, cả người lạnh chịu không nổi, mũi, tai đều đỏ cả, cổ họng khàn đặc. Bước thêm một bước nữa, lại thấy trời đất quay cuồng.

Cậu cố gắng bước thêm mấy bước, phía sau lại truyền đến tiếng chân Phùng Dã đuổi theo.

Cổ tay bị kéo lại, Trương Phong Hòa sắc mặt trắng bệch quay đầu lại nhìn người lôi kéo cậu, ánh mắt người nọ tràn ngập giận dữ không nhịn được. Cậu hơi sững sờ, rồi đột nhiên mỉm cười. Đúng rồi, đây mới là Phùng Dã cậu quen. Phùng Dã sẽ bởi vì cậu phản kháng, vì cậu không nghe lời mà tức giận không nhịn được, còn Phùng Dã lúc nãy vừa dịu dàng vừa cẩn thận, e rằng chỉ là ảo giác do dầm mưa đến choáng váng của cậu thôi.

Nghĩ đến đây, đáy lòng Trương Phong Hòa cũng dâng lên một cảm giác không nhịn nổi. Cậu rất muốn hỏi Phùng Dã, trong lòng hắn, cậu rốt cuộc là cái gì? Dựa vào đâu mà Phùng Dã lại cho rằng cậu còn có thể chấp nhận bị coi thường đến vậy?

Dựa vào đâu mà Phùng Dã chia tay Lộ Nhất Minh, cậu lại phải trở về bên cạnh Phùng Dã, lấp đầy trống vắng cho hắn?

Càng nghĩ càng thấy cả trái tim đều lạnh lẽo.

Trương Phong Hòa thân thể run rẩy, đầu óc trống rỗng, thậm chí nghe không rõ Phùng Dã lớn tiếng chất vấn bên tai cậu. Cậu chỉ thấy phiền, rất phiền... Trận dằn vặt ngày hôm nay vừa xong, cậu không có sức lực dây dưa với một người nào nữa. Giờ khắc này, cậu chỉ muốn về nhà, tắm nước nóng, lau khô người, ngủ một giấc thật ngon. Tỉnh dậy, Phùng Dã, Trương Tự gì đó, đều sẽ bị cậu quẳng đến sau đầu.

Thế nhưng tất nhiên Phùng Dã không có ý định buông tha cậu.

"Trương Phong Hòa! Chúng ta không thể nói chuyện đàng hoàng sao?!" Không nhận ra Trương Phong Hòa đang rất suy yếu và uể oải, Phùng Dã vẫn nắm chặt tay cậu, không cho cậu đi.

Trương Phong Hòa đưa tay lau khuôn mặt ướt nhẹp nước mưa, nỗ lực khiến mình tỉnh táo lại, nói với Phùng Dã:

"Được, anh nói đi, anh muốn nói gì, chúng ta nói rõ một lần."

Có lẽ bởi vì dáng vẻ Trương Phong Hòa lúc này quá mức bình tĩnh, lòng Phùng Dã có chút bất an. Hắn ôm lấy vai Trương Phong Hòa, dẫn cậu vào hành lang, không muốn thấy dáng vẻ cậu bị mưa xối đến run rẩy nữa. Hắn đưa tay muốn lau nước mưa trên mặt Trương Phong Hòa, cậu lại lạnh lùng đẩy tay hắn ra, nói: "Bây giờ nói được chưa?"

Phùng Dã sững sờ, im lặng thu tay lại. Hắn như trông thấy trong ánh mắt của Trương Phong Hòa, yêu thương dành cho hắn đang từng chút một bị hao mòn dần rồi biến mất.

Trái tim của hắn cũng theo đó mà thủng trăm ngàn lỗ, hắn chưa bao giờ nghĩ, sẽ có một ngày, hắn lại vì Trương Phong Hòa mà đau lòng như thế.

Vì sao hắn không nhận ra tâm ý của mình sớm hơn một chút?

Vì sao hắn lại lãng phí bảy năm giày vò?

Tâm trạng Phùng Dã chìm đến đáy vực, nhưng hắn không biện giải gì cho chính mình, chỉ có thể nhìn Trương Phong Hòa, dùng giọng điệu dịu dàng xưa nay chưa từng dùng nói rằng: "Trương Phong Hòa, anh thích em."

Trương Phong Hòa ngẩn người, ngỡ chính mình nghe lầm, cậu kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Phùng Dã, "Anh... Anh nói gì?"

Phùng Dã siết chặt nắm tay, "Bảy năm qua bởi vì anh ngu xuẩn, mới khiến chúng ta lãng phí khoảng thời gian dài như vậy. Bây giờ anh nghĩ thông suốt rồi, anh muốn cùng em bắt đầu lại từ đầu."

Nói xong, hắn thấp thỏm nhìn Trương Phong Hòa, không dám thở, chờ đáp án của người đối diện.

Nhưng Trương Phong Hòa chỉ nhìn vào mắt hắn, dường như muốn từ ánh mắt của hắn nhìn ra dấu vết của lời nói dối. Phùng Dã phát sốt sao? Sốt đến hồ đồ rồi sao? Hay là lại đang chơi trò gì?

Trương Phong Hòa cười nhạt, không vội trả lời hắn, chỉ hỏi: "Cho nên?"

Phùng Dã không hiểu ý Trương Phong Hòa.

"Anh và Lộ Nhất Minh..."

"Anh và cậu ấy chia tay rồi!" Không chờ Trương Phong Hòa nói xong, Phùng Dã đã vội vã nói, "Anh chia tay Lộ Nhất Minh, là vì em ——"

"Vì tôi?" Trương Phong Hòa lẳng lặng nhìn hắn, bất đắc dĩ nở nụ cười, "Anh và Lộ Nhất Minh chia tay vì tôi? Phùng Dã, anh biết anh đang nói cái gì không?"

"Anh biết." Phùng Dã hít một hơi thật sâu, "Anh biết anh nhận ra quá muộn, có lẽ anh nói như vậy em sẽ không tin, thế nhưng mãi đến tận khi anh ở bên Lộ Nhất Minh, anh mới phát hiện mình không thể rời xa em, nhìn em ở bên cạnh người khác, anh sẽ ghen tị đến phát rồ..."

"Dừng lại dừng lại," Trương Phong Hòa ngắt lời Phùng Dã, "Phùng Dã, tôi nghĩ có lẽ anh hiểu lầm rồi. Anh cảm thấy mình thích tôi, chỉ vì trước đây tôi luôn ở cạnh anh một mực nghe anh sai khiến, đột nhiên có một ngày tôi biến mất, anh cảm thấy không quen mà thôi, không phải là thật sự thích tôi."

"Trương Phong Hòa, phải nói thế nào em mới tin anh thật sự thích em đây?" Nhìn Trương Phong Hòa tỏ vẻ không tin, Phùng Dã cuống quýt lên. Hắn có thể bỏ ra thời gian rất dài để theo đuổi Trương Phong Hòa, nhưng lại không ngờ, đối phương đến tâm ý của hắn cũng không cảm nhận được.

"Tin anh?" Nụ cười Trương Phong Hòa có chút trào phúng, "Tôi hỏi anh, anh biết hôm nay là ngày gì không?"

Phùng Dã ngẩn người, có chút mơ hồ, "Hôm nay?"

Hôm nay là ngày đặc biệt gì sao?

Hiển nhiên, hắn cũng không biết Trương Phong Hòa hỏi như vậy là có ý gì.

Nhìn phản ứng của Phùng Dã, Trương Phong Hòa cười nhạt. Phùng Dã như vậy, bảo cậu làm sao tin hắn thật sự thích cậu? Bảy năm ở bên cạnh còn không thể làm hắn động tâm, dựa vào đâu mà mới tách ra không tới một tháng đã nói thích?

Thật buồn cười.

Trương Phong Hòa tận lực khống chế tâm trạng của mình, lạnh lùng nói: "Hôm nay là sinh nhật tôi."

Nghe vậy, Phùng Dã sững sờ.

"Anh ngay cả sinh nhật tôi cũng không biết, bảo tôi làm sao tin anh?"

Nói xong liền dùng sức hất tay Phùng Dã ra, không dây dưa với hắn thêm nữa, quay đầu đi mất.

Lần này, Phùng Dã không đuổi theo nữa. Hắn đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng Trương Phong Hòa rời đi, bó hoa đang cầm trong tay bởi vì ngón tay buông lỏng mà rơi xuống đất lần nữa, nhưng lần này không ai nhặt lên nữa.

Hắn rốt cuộc cũng nhận ra được mình quá đáng bao nhiêu.

Bảy năm qua, Trương Phong Hòa vẫn luôn hầu ở bên cạnh hắn, hắn quen có đối phương bên cạnh, lại chưa từng nghĩ tới sẽ làm gì cho đối phương, thậm chí đến sinh nhật Trương Phong Hòa còn không nhớ được.

Hắn đột nhiên phát hiện, bảy năm qua, hắn chưa từng chúc mừng sinh nhật Trương Phong Hòa dù chỉ một lần.

Trương Phong Hòa nói đúng, bảy năm hắn chưa từng đặt Trương Phong Hòa vào trong lòng, vì sao mới tách ra không tới một tháng, đã cảm thấy mình thích người ta?

Lòng Phùng Dã có chút chua chát.

Lý do như vậy, chính hắn còn không thể tin, huống chi Trương Phong Hòa.

Nếu thật sự có lòng, chỉ cần hỏi thăm một chút đã biết hôm nay là sinh nhật Trương Phong Hòa rồi. Đến sinh nhật người mình thích còn không nhớ được, hắn sao có thể không ngại ngùng mà nói thích cậu đây?

- ----

Sa: Mạng mẽo như l huhu