Người Vợ Nô Lệ

Chương 155: Mặt dày mới giữ được vợ



#BooMew

Lê Bá Sâm chỉ cười cười mà không hề có ý định buông cô ra.

Càng ôm càng siết chặt cô hơn.

Tư Noãn Noãn nghiến răng nghiến lợi đang muốn bạo phát thì cảm nhận thứ gì đó như ngày một to hơn cọ lên bụng cô, hai mắt cô trừng to quát.

" Lê Bá Sâm, anh nhanh buông tôi ra. "

" Không buông. "

" Anh... anh biết anh đang làm cái hành động gì không hả? "

Lê Bá Sâm híp mắt cười một cái nói.

" Không phải tại anh, tại phản ứng sinh lý thôi a. Anh có biết gì đâu a. "

" Anh... anh.. " Tư Noãn Noãn cứng họng, chỉ vào mặt anh, nhưng do khoảng cách hai người gần sát nhau đến không khe hở nên cho dù có chỉ thẳng mặt của Lê Bá Sâm, thì cũng chẳng có làm gì được.

Tư Noãn Noãn mím nhẹ môi, cố giữ bình tĩnh, cô hít một hơi sâu nói.

" Buông tôi ra, bọn nhỏ tỉnh rồi. "

" Ôm thêm một chút nữa. " Lê Bá Sâm mặt dày nói.

Tư Noãn Noãn nhíu mày nói.

" Lê Bá Sâm!!!!"

" Mặt anh sắp dày bằng mặt đường rồi đó. "

Tư Noãn Noãn nghiến răng nghiến lợi nói.

Lê Bá Sâm lại nhếch mép, áp sát vào tai cô nói.

" Mặt dày mới giữ được vợ! Noãn Noãn em không biết sao? "

Tư Noãn Noãn phì phò thở, nếu không phải sợ hai cục cưng bị giật mình thức dậy, cô đã hung hăng đạp tên đàn ông không có tiết tháo này một trận rồi a.

Cũng không biết là may mắn hay là trùng hợp, hai mắt ủa hai cục thịt hé mở ra sau đấy dụi dụi mắt gọi.

" Mẹ... "

" Mẹ... "

Tư Noãn Noãn và Lê Bá Sâm trên giường cứng đờ người ra, môi Tư Noãn Noãn nhếch lên hung hăng đẩy Lê Bá Sâm ra, sửa lại quần áo sau đấy đứng dậy đến bên giường hai cục thịt.

" Mẹ đây, mẹ đây... "

Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên mới ngủ dậy, cũng như bao đứa trẻ khác thôi, vừa thấy Tư Noãn Noãn hai bé liền giờ cánh tay đầy thịt của mình lên mà đòi Tư Noãn Noãn ôm.

Tư Noãn Noãn cưng chiều con, cúi xuống ôm một lúc hai đứa lên, vừa ôm lên mày cô cũng hơi hơi nhíu lại.

Hai cục thịt tăng cân hay sao...

Nhưng cô không để ý nhiều mà đi thẳng vào phòng tắm.

Lê Bá Sâm bị Tư Noãn Noãn đẩy ra anh nằm úp xuống, mày nhíu chặt lại.

Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên thức không đúng lúc gì cả, anh cũng sẽ không làm gì cô nhưng mà đang lúc gây cấn... dù sẽ không đi quá xa nhưng anh còn chưa dịu xuống cơn khát cầu cơ mà lại bị...

Vì sợ Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên nhìn thấy mấy cái không nên thấy nên anh đành nằm úp và kết quả cũng biết rồi đấy.

Chính mình đè mình thật sự rất đau.

Tư Noãn Noãn ôm hai cục thịt ra, môi nhếch lên cũng không làm khó anh mà đi thẳng xuống dưới để cho hai cục thịt ăn.

Lê Bá Sâm nghe tiếng đóng cửa, mới xoay người ngồi dậy, cúi đầu nhìn chằm chằm thứ không an phận của mình mà nhíu chặt mày.

Đầu anh lắc nhè nhẹ, thầm mắng thứ cứng rắn ngàn vạn lần.

Lê Bá Sâm khó khăn bước ra khỏi phòng, đi vào phòng khách vốn là phòng ngủ hiện tại của anh chính mình tự nhổ củ cải.

- ---

Dưới phòng khách lúc này, không chỉ có riêng Tư Noãn Noãn và hai cục thịt Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên, còn có Lê lão gia tử và Lưu Hà Mi.

Lúc mới bước xuống, Tư Noãn Noãn cũng hơi bất ngờ khi nhìn thấy Lưu Hà Mi, nhưng đến khi nhìn thấy Lê lão gia tử đang ngồi ở đó cô cũng hiểu rõ vì sao hôm nay hai người đến đây.

Lưu Hà Mi nhìn Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên một lúc, vì sợ bản thân dọa hai cục thịt nên bà liền dời mắt mà nhìn về Tư Noãn Noãn nói.

" Mừng con về nhà. "

Mặc dù bà không biết vì sao Tư Noãn Noãn lại chịu về, nhưng bà vẫn rất vui vẻ mà chào mừng.

Tư Noãn Noãn mím môi, tuy không đồng ý với cách nói của Lưu Hà Mi, nhưng hôm qua, cô biết rõ, ngoài trừ bác sĩ và Hà Sinh Khứu thì không một ai biết chuyện Lê Bá Sâm bệnh.

Tư Noãn Noãn cũng không tiện nói nên gật nhẹ đầu với Lưu Hà Mi.

Lê lão gia tử vừa thấy Tư Noãn Noãn thì ông đã luôn nhìn Tư Noãn Thương và Tư NOãn Thiên.

Thấy trong nhà đột nhiên im lặng, Lê lão gia tử liền nói.

" Là con của thằng Bá Sâm sao? Lại đây với Cố nào. "

Tư Noãn Noãn đặt hai cục thịt xuống, gật nhẹ đầu.

Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên bốn mắt nhìn nhau một cái mới đi về hướng Lê lão gia tử.

- --------------------

Bão 3/5 chương. Đi ăn một cái! Đói quá aaaa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.