Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Chương 63: Chuẩn bị trước hn lễ (hạ)




Hoàng Phu Tuyệt về đến nhà, không nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn đó ở trong đại sảnh đợi anh, mày đẹp nhíu nhíu, thuận tay đưa cặp tài liệu trong tay cho Quản gia bên cạnh, nới lỏng cà vạt một chút, hỏi: "Nhu nhi đâu? Đồ đã đưa tới chưa? Cô ấy có thích hay không? Không còn nhiều thời gian, những thứ cần chuẩn bị đã chuẩn bị xong chưa?" .

"Tiểu thư ở trong tân phòng, mọi thứ đều đã đưa tới, để ở trong phòng thay đồ. Về phần tiểu thư, ngài ấy không có bày tỏ gì đặc biệt, cho nên thuộc hạ cũng không rõ là ngài ấy có thích hay không, tất cả mọi chuyện cũng đã chuẩn bị thỏa đáng, chỉ cần xác nhận lại một lần nữa là được." Quản gia ở sau lưng anh cung kính báo cáo.

"Ừ, nhất định phải bảo đảm không để xảy ra bất kì sơ sót nào, đi làm việc của ông đi!" Hoàng Phu Tuyệt gật đầu một cái, vừa nói vừa đi lên lầu.

Hoàng Phu Tuyệt trước tiên vào phòng thay đồ thay một bộ đồ mặc ở nhà, sau đó đẩy cửa phòng thay quần áo ra trực tiếp đi vào phòng.

Thời điểm khi Hoàng Phu Tuyệt đi vào gian phòng, nhìn thấy cả người Thủy Băng Nhu với gương mặt mỉm cười ngủ ở trên giường, giống như đang đang mơ giấc mơ đẹp nào đó, bị ảnh hưởng bởi tâm tình của cô, Hoàng Phu Tuyệt thỏa mãn nhếch miệng lên, nhẹ nhàng đi tới khẽ hôn lên đôi môi đang khẽ vểnh lên của cô.

Khuôn mặt nhỏ bé đáng yêu bởi vì ngủ mà mặt đỏ hồng lên, bộ dáng kia quả thật tựa như trái cà chua chín đỏ mọng nước tươi rói, làm cho người ta nhìn không có nhịn được loại kích động muốn cắn một cái, Hoàng Phu Tuyệt lập tức hành động, hôn một cái lên gương mặt đỏ hồng của cô.

Thủy Băng Nhu vô thức lấy tay gãi gãi gương mặt chỗ anh vừa hôn, không chút dấu hiệu nào muốn tỉnh lại.

"Ha ha ha. . . . . . Bảo bối, trong mộng của em có có anh không hả?" Hoàng Phu Tuyệt thâm tình nhìn chăm chú vào dung nhan say ngủ của cô, bị động tác đáng yêu của cô chọc cười, ngón tay nhẹ nhàng ma sát đôi môi đỏ mọng xinh đẹp của cô, rì rầm.

Thủy Băng Nhu đang ngủ chỉ cảm thấy có một hương vị ngọt ngào gì đó đến gần, theo phản xạ ngậm lấy cái vật đó, dùng đầu lưỡi liếm liếm, than thầm một tiếng, sau đó thỏa mãn ngủ tiếp.

Thấy động tác ngậm đầu ngón tay anh đầy tính trẻ con như vậy của cô, Hoàng Phu Tuyệt chỉ cảm thấy vô cùng đáng yêu, đầu lưỡi của cô liếm liếm đầu ngón tay anh, khiến cho anh cảm giác giống như có con mèo nhỏ cào vào ngực anh vậy, tê tê ngứa một chút.

"Cái người này đúng là con mèo nhỏ của lòng anh, ha ha ha. . . . . . anh yêu em, nha đầu." Hoàng Phu Tuyệt nhẹ nhàng nói vào bên tai cô.

"Hả?" Thủy Băng Nhu trong mơ hồ nghe được thanh âm của Hoàng Phu Tuyệt, tròng mắt như phủ một tầng hơi nước khẽ mở ra, mắt nháy nháy vài cái nhìn anh.

"Ha ha ha. . . . . . Tỉnh chưa? Hả? Con heo lười bé nhỏ của anh." Cả gương mặt Hoàng Phu Tuyệt dính vào trên mặt của cô, cưng chìu hỏi.

"Hả? Hiện tại không phải anh còn đang phải làm việc sao? Sao lại trở về sớm như vậy?" hai tay Thủy Băng Nhu ôm cổ của anh, khàn khàn mở miệng nói.

"Hiện tại còn rất sớm sao? Em nhìn bên ngoài chút đi, ha ha ha. . . . . . Mỹ nhân ngủ của anh vẫn còn chưa có tỉnh ngủ phải không? Hả?" Hoàng Phu Tuyệt dịu dàng nói.

Thủy Băng Nhu nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên liền nhìn thấy một mảnh đen như mực, trời ơi, cô sao lại đã ngủ lâu như vậy, đồ cần chuẩn bị cũng còn chưa có chuẩn bị xong, cô ảo não thầm nghĩ.

"Nha đầu, Em không thích những bộ váy cưới và đồ trang sức đó sao?" Nha đầu của anh luôn luôn chỉ thích phục sức đơn giản, hơn nữa không thích đeo đồ trang sức.

"Rất đẹp, em cũng rất thích, nhưng là nhiều như vậy có quá lãng phí hay không, em căn bản là dùng không hết, tiền đó chúng ta có thể đem quyên một chút cho tổ chức từ thiện nha!" Thủy Băng Nhu giải thích.

"Ha ha ha. . . . . . Tốt, tất cả nghe theo em, đi, đi chọn bộ đồ cưới em thích nhất mặc thử cho anh xem một chút, hả?" Hoàng Phu Tuyệt cưng chìu nói, quả nhiên là nha đầu anh thích nhất, những quý phu nhân khác có ai không có cả một đống lớn y phục cùng đồ trang sức, thích đeo vàng đội bạc khắp nơi khoe khoang. Chỉ có bảo bối của anh ăn mặc luôn luôn giản dị, tuy rằng là như thế, vẫn không che đậy được vẻ Phong Hoa Tuyệt Đại của cô.

Cô nhất định không biết, từ rất lâu rồi anh đã lấy danh nghĩa của cô thành lập một quỹ từ thiện, trong đó một năm chi ra cũng nhiều hơn mấy chục triệu, bởi vì lo cô mệt mỏi, cho nên trước mắt Cơ Kim Hội do một nhân viên đặc biệt quản lý, chỉ cần là người có chút danh tiếng, ai mà lại không biết “tình yêu Cơ Kim Hội”.

Hơn nữa anh cũng đưa cho cô thẻ bạch kim, bên trong có thể cà thẻ không giới hạn, có thể nói cô chính là một phú bà (quý bà giàu có), chỉ là cô cho tới bây giờ cũng chưa từng dùng qua tấm thẻ kia, nguyên nhân là bởi vì rất ít ra khỏi cửa.

"Hiện tại không cần, đợi đến hôn lẽ sẽ mặc cho anh xem có được không? Hi hi hi ~ bụng của em thật đói!" Thủy Băng Nhu làm nũng.

"Được được, hiện tại đi ăn cơm trước, ha ha ha. . . . . . Cũng không thể để nha đầu của anh quá đói bụng." Hoàng Phu Tuyệt hôn mổ một cái lên đôi môi đỏ mọng cong lên của Thủy Băng Nhu, lập tức ôm lấy cô đi ra ngoài cửa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.