Nguyên Thuỷ Đại Thiên Tôn

Chương 93: Mồi câu




Nhật Nguyệt Thần Giáo hôm nay vẫn như mọi hôm. Trên dưới vẫn là đang bận rộn trùng kiến. 

Bỗng nhiên trời đất bỗng nhiên tối sầm. Toàn bộ bầu trời trở nên âm u vô cùng. 

Ngay tại thời điểm mọi người vẫn còn chưa hiểu chuyện gì. Một vầng minh nguyệt dâng lên toát ra êm dịu ánh sáng chiếu rọi khắp nơi. 

Ngay sau đó. Trên vầng minh nguyệt này xuất hiện một cái mĩ lệ bóng người. Không có ai nhìn rõ nàng ra sao bộ dáng. Nhưng là tuyệt có thể khẳng định. Đây nhất định là một cái tuyệt mỹ nữ tử. 

Quan trong là nữ tử này trên thân thần uy hạo đãng. Vương giả khí tức tràn ngập thiên địa. Dấu hiệu cho Thần Vương cảnh giới. 

Lúc này,  bất kỳ ai đều có thể đoán được. Nữ tử này chính là một trong 2 vị giáo chủ Nguyệt Thần. 

Nguyệt Thần nhìn thật lâu Nhật Nguyệt Thần Giáo bộ dáng. Trong lòng không khỏi cảm khái.  Rời đi không lâu. Khi trở về lại là bộ dáng này. 

Trên thực tế nàng đã nhận được Thiết Thần cấp báo. Biết được chuyện xảy ra. Cho nên mới cấp tốc trở về. Về phần Nhật Thần. Hẳn là còn có sự tình không thể dứt ra. Cho nên không thể trở về cùng nàng. 

Rất nhanh. Một bóng người xuất hiện bên cạnh nàng. Chính là Thiết Thần. Hắn đối với Nguyệt Thần nói gì đó. Sau đó cả 2 biến mất. 

Lúc này. Doanh Thiên chính là đang ngồi trước cánh tay khổng lồ kia hộ đạo cho Tử Nghiên. 

Dưới Doanh Thiên trợ giúp, Tử Nghiên chính là đang tiếp nhận truyền thừa. 

Phải biết, truyền thừa này thuộc về một vị cực kỳ khủng bố nhân vật. Người này cùng Doanh Thiên chính là cực kỳ thân thiết.

Lúc này đây, viên kim châu kia lơ lửng trên đầu Tử Nghiên. Từng dòng văn tự từ trên viên kim châu này ào ạt truyền vào trong thức hải của nàng. 

Cực kỳ khổng lồ tin tức cùng kiến thức trong nháy mắt tiến vào khiến cho nàng đại não đau nhức. Cũng may có Doanh Thiên hộ pháp. Bằng không thậm chí có thể khiến cho nàng nổ banh não. 

Đúng lúc này. Không gian có chút động. 

Phát hiện điều này, Doanh Thiên nhẹ nhàng đưa ngón tay ra ấn một cái. Lập tức không gian Vô Ngục trở nên cực kỳ kiên cố. Giờ phút này cho dù là Thần Vương cũng đừng hòng đem không gian làm cho nổi một gợn sóng. 

Trải qua hơn 1 canh giờ sau đó. Tử Nghiên rốt cuộc hoàn thành tiếp nhận truyền thừa. 

Lúc này nàng khí chất lại càng khác biệt. Tựa hồ như một tôn nữ đế, lại vừa như một đầu chân long. 

Long tức cùng đế khí trên người nàng tản mát ra cực kỳ thần thánh. Đủ để cho trên thế gian mỹ nhân đều ảm đạm phai mờ. 

Sau đó. Doanh Thiên liền đối với không gian giải khai phong bế. Lập tức có 2 bóng người từ trong không gian nhảy ra. Bộ dáng có chút chật vật. 

2 người kia chính là Thiết Thần cùng Nguyệt Thần. 

Thiết Thần ban đầu nói muốn dẫn Nguyệt Thần tới gặp Doanh Thiên. Nhưng là Nguyệt Thần lại trực tiếp sử dụng không gian na di cuốn Thiết Thần trực tiếp tới gặp Doanh Thiên. 

Nhưng là không ngờ lại bị Doanh Thiên giam cầm trong không gian. Cái này thủ đoạn để nàng cực kỳ chấn động. 

Dù sao nàng hay là một tôn Thần Vương hàng thật giá thật. Ném tại Thần Giới chính là bá chủ một phương. Cho dù là tại Thần Đình kia nàng cũng có được một cái Vương Vị. 

Nhưng là hết thảy tại trước mắt nam nhân này đều lộ ra không có ý nghĩa gì. Đùa sao, hắn một ngón tay đều có thể đem nàng giam tại trong không gian. Nếu là hắn muốn nặng tay một chút, e rằng giờ này nàng đã chết. 

Nén lại sợ hãi. Nguyệt Thần vẫn là tới trước mặt Doanh Thiên. Nhẹ nhàng ngồi xuống hỏi thăm:"Không hay quý tính đại danh của Công Tử là gì". 

"Doanh Thiên". 

"Doanh Thiên? ".  Nguyệt Thần lẩm bẩm. Nàng trước kia tại phiến Thiên Vực này nghe qua không ít tên đại nhân vật. Thời gian vừa rồi tại Thần Đình lăn lộn cũng là càng nghe nhiều. Nhưng là không hề có Doanh Thiên danh tự này. 

"Không hay công tử là từ đâu tới. Lại muốn đi đâu".  Nàng hỏi tiếp. 

Đối với vấn đề này, Doanh Thiên mỉm cười nhàn nhạt đáp:"Đến từ nơi nên đến. Đi nơi cần đi". 

Trả lời như vậy để Nguyệt Thần có chút mộng. Nàng lúng túng một chút rồi chỉ tới cánh tay khổng lồ kia thận trọng hỏi:"Công tử tới là vì nó sao". 

"Không. Ta tới vì chủ nhân của nó".  Doanh Thiên đáp lời. 

"Chủ nhân của nó? ". Cái này để Nguyệt Thần con mắt co rụt lại. 

Mặc dù nói, nàng cùng Nhật Thần chính là cùng cánh tay này tiếp xúc lâu nhất. Nhưng là nàng cũng chưa hề biết, cũng chưa hề nghe qua đến cùng là dạng gì tồn tại mới là chủ nhân cánh tay này. Tồn tại này nhất định cực kỳ khủng bố đáng sợ. 

"Các ngươi hay là may mắn".  Doanh Thiên liếc nhìn nàng ý vị thâm trường nói ra. 

"Xin công tử chỉ giáo".  Nguyệt Thần trịnh trọng nói ra. Nàng rất tò mò muốn biết. 

Bởi vì năm xưa. Nàng cùng Nhật Thần vốn là huynh muội. Tại thời điểm thành thần về sau. 2 người chính là may mắn tìm thấy nơi này. Ban đầu tìm thấy huyết thạch kia còn cho rằng đây là một mỏ bảo thạch mà thôi. 

Nhưng là khi tiến sâu vào trong Vô Ngục liền phát hiện ra cánh tay này. Khi đó, lấy bọn hắn thần cảnh tu vi còn thiếu chút mất mạng. 

Cho đến về sau lợi dụng huyết thạch tu luyện khiến cho tu vi nâng cao 2 người mới lại lần nữa thăm dò cánh tay này. Cũng chính là nhờ có đại lượng huyết thạch kia. Mới khiến cho 2 người tu vi đại tăng. Nhất cử trở thành Thần Vương.

Trở thành Thần Vương về sau. Bọn hắn tiếp tục tìm hiểu cánh tay kia.Chỉ tiếc là bất kỳ cái gì đều không tìm hiểu ra tới. 

Doanh Thiên cũng không có vòng vo trực tiếp nói ra:"Đồ vật này, không phải các ngươi có thể nhúng đồ vật. Vẫn là rời đi đi thôi". 

Nghe vậy. Nguyệt Thần có chút khó xử. Dù sao đây là bọn hắn tìm thấy. Nếu là có thể giải khai trong đó bí mật. Có lẽ sẽ đạt được kinh người thành tựu. 

Vì cánh tay này. Bọn hắn tiến về Thần Đình làm rất nhiều chuyện. Tìm hiểu rất nhiều thứ.

Nhưng là hiện tại Doanh Thiên lại muốn nàng rời đi. Cái này để nàng không cam lòng. 

Nhưng là đúng lúc này. Toàn bộ Vô Ngục như rung chuyển. Cái này rung động giống như dưới lòng đất có một tôn khổng lồ quái vật di chuyển vậy. 

Chỉ thấy trên cánh tay khổng lồ kia mấy ngón tay vậy mà cử động. Chính nó đã gây nên Vô Ngục rung động. 

Nhưng là hết thảy chỉ động một lát mà thôi. Sau đó lại im ắng xuống. 

Doanh Thiên mỉm cười nói:"Sắp tới". 

Cái này để Nguyệt Thần giật mình. Bởi vì từ trước đến nay nàng đều chưa thấy qua cánh tay này dị động. 

"Chẳng lẽ nó còn sống sao".  Không hiểu sao nàng bất chợt hỏi như vậy. 

Hỏi đến câu này nàng đều không dám chắc. Bởi vì nếu như nó chỉ là một cánh tay chết mà nói. cũng không có gì lạ. 

Nhưng nếu là cánh tay này còn sống. Vậy liền đáng sợ. Cực kỳ đáng sợ.

Doanh Thiên liếc nhìn nàng nói ra:"Nó vẫn luôn còn sống,  chỉ là bị phong ấn xuống mà thôi". 

Quả thực. Tại thời điểm cánh tay này bị chém xuống. Người chém xuống cánh tay này có lưu lại trên vết chém lực lượng cường đại. Phong ấn cánh tay này lại. 

Nhưng là cỗ lực lượng kia đã bị Doanh Thiên hoàn toàn thu lấy. Cho nên cánh tay này muốn sống lại. 

Lúc này. Xa xôi trong tinh không kia. Một nhóm người đang cấp tốc tiến về Nhật Nguyệt Giới. 

Nhóm người này có 7 người. 2 nữ và 5 nam. 

Dẫn đội chính là một cái cực kỳ trẻ tuổi thanh niên. Nhưng là hắn trên người khí tức hoàn toàn vượt trội những người còn lại. 

Mà lại. 6 người kia trên người vương giả khí tức hiển hiện. Rõ ràng đều là Thần Vương cảnh giới. 

Có thể nói, một nhóm này Thần Vương cường giả tại trong tinh không vượt qua. Đủ đem rất nhiều thần linh yếu kém dọa cho giật mình. 

"Sắp tới hay chưa".  Lúc này thanh niên dẫn đội kia mở miệng hỏi. 

Bên cạnh hắn là một cái nam tử khác. người này trên thân có một cỗ nhiệt nóng bỏng. Đối với thanh niên kia cực kỳ cung kính đáp:"Bẩm Viễn Thiếu, đã sắp tới, vượt qua 2 cái thiên vực nữa là tới". 

"Vậy lập tức vượt qua không gian".  Thanh niên này ra lệnh. Sau đó không gian pháp tắc hiển hóa. Một cái trùng động không gian lập tức mở ra. Đem nhóm người này đưa vào. 

Trong nháy mắt. Trước mặt bọn hắn đã là Nhật Nguyệt Giới. 

Nhìn tòa thế giới này. Một cái nữ tử xinh đẹp bĩu môi khinh thường nói ra:"Hừ, một cái phàm nhân thế giới này liệu có được cái gì báu vật". 

Đối với nữ tử này coi thường. Cũng không có ai nói gì. Sau đó bọn hắn lập tức giáng lâm. 

Ngay lập tức. Trên Nhật Nguyệt Giới toàn bộ sinh linh đều giật mình. Bởi vì từ thiên ngoại một cỗ không thể kháng cự uy áp giáng lâm. 

Sau đó trên thiên không xuất hiện 7 đạo to lớn thân ảnh. Lộ ra uy nghiêm cực kỳ. 

Chúng sinh linh đều không tự chủ được mà cúi đầu dập bái. 

Về phần chư thần Nhật Nguyệt Giới đều là hiện thân bái kiến:"Bái kiến chư vị Thần Vương". 

Bọn hắn mấy cái này thần chỉ là ở trên Nhật Nguyệt Giới. Cũng không có gia nhập Nhật Nguyệt Thần Giáo

Cho nên không có chết trong trận chiến kia. 

Ờ bên trong Vô Ngục. Nguyệt Thần nhíu mày. Nàng thật không nghĩ tới đám người này sẽ tìm đến tận nơi. 

"Ta ra ngoài một chút".  Nguyệt Thần nói. 

Nhưng là nàng còn chưa có đi ra. 7 đạo thân ảnh đã xuất hiện. 

Nhìn thấy bên cạnh thanh niên kia nam tử. Nguyệt Thần lộ ra vẻ không vui nói ra:"Đại ca. Ngươi sao lại đưa bọn hắn tới". 

Thì ra. Nam tử kia chính là Nhật Thần. Cũng chính là Nguyệt Thần huynh trưởng. 

"Không có gì,  Viễn Thiếu sẽ giúp chúng ta".  Vừa nói dứt câu. Nhật Thần con mắt hướng Doanh Thiên nhìn tới nói ra:"Hắn là ai". 

Nghe Nhật Thần hỏi. Nguyệt Thần cũng là chưa biết trả lời ra sao. Cuối cùng đành nói:"Vị công tử này là Doanh Thiên". 

"Công Tử?.  Một cái phàm nhân mà thôi, liền cút ra ngoài".  Vị nữ tử xinh đẹp kia liền lên tiếng. 

Nàng gọi là Huyên Ảnh. Chính là Thánh Hư Cung đời này truyền nhân. Chính là một cái nổi danh Thần Giới nữ tử.

Nhưng là Nguyệt Thần ngăn lại nói ra:"Huyên Ảnh. Nơi này cũng không phải Thánh Hư Cung. Ngươi không nên quá phận. 

Lúc này. Thanh niên gọi là Viễn Thiếu kia con mắt chính là nhìn chằm chằm vào cánh tay này. Trong mắt hắn hiện lên từng dòng đạo văn kỳ lạ. Giống như đang dò xét. 

Bởi vì hắn có được một đôi Thần Nhãn. Gọi là Thiên Mục. Có thể dò xét thế gian hết thảy đồ vật. 

Càng dò xét, trên khuôn mặt hắn càng lộ ra vẻ khiếp sợ cùng vui mừng. Bởi vì hắn phát hiện cánh tay này quá mức kinh khủng. Nếu là có thể khai thác được lực lượng trong cánh tay này. Liền có thể để hắn một thế này thậm chí có thể vấn đỉnh Thần Đế. 

Tại dò xét về sau. Hắn rốt cuộc thu lại ánh mắt nhìn tới Nguyệt Thần lộ ra vẻ yêu mến mỉm cười nói ra:"Nguyệt Cô Nương. Lại gặp mặt". 

Đối với Viễn Thiếu thân thiện. Ngược lại Nguyệt Thần chỉ là gật đầu. 

Đúng lúc này ánh mắt Viễn Thiếu trên người Doanh Thiên đảo qua. Trong mắt lộ ra ngạc nhiên. Bởi vì hắn Thiên Mục vậy mà không nhìn thấy Doanh Thiên bất kỳ cái gì. 

Nói rõ ràng. Ngoài bên ngoài khí tức Thiên Nguyên Cảnh. Doanh Thiên giống như một đoàn mê vụ. Cái gì đều nhìn không thấu. 

"Vị này là....? ".  Viễn Thiếu hỏi. 

"Doanh Thiên".  Doanh Thiên nhàn nhạt trả lời. Hắn lúc này chính là ngồi trên một phiến đá. Nhẹ nhàng uống rượu. Bên cạnh Tử Nghiên vì hắn châm tửu. 

Thấy Doanh Thiên có vẻ vô lễ. Nữ tử xinh đẹp kia con mắt lạnh xuống quát lên:"Hừ. Một cái phàm nhân cũng dám ăn nói trước mặt Viễn Thiếu". 

Nhưng là chưa nói hết liền bị Viễn Thiếu đưa tay ngăn lại. Sau đó truyền âm nói:"Người này. Không đơn giản".

Nghe vậy. Bọn hắn mới nhìn lại Doanh Thiên một chút. Quả thực nếu là phàm nhân. Đã sớm bị bọn hắn Thần Vương khí tức ép cho nằm bẹp tại đó. Làm gì có chuyện ngồi uống rượu bình thản như vậy. 

Bởi vì thường này bọn hắn cũng không cùng phàm nhân tiếp xúc. Cho nên cũng liền quên mất. Phàm nhân gặp thần chính là phải quỳ. 

Doanh Thiên lúc này mới nhẹ nhàng mỉm cười nói ra:"Tới như vậy mỹ vị. Nhất định là mồi câu tốt".