Nguyện Ước Song Song (Phần 1) - Nơi Bắt Đầu Mối Thù Hận

Chương 30: Nụ hôn chúc ngủ ngon




Khi tôi nói vậy, Lisa thở dài.

- Em biết anh làm việc chăm chỉ, nhưng làm ơn đừng khiến em lo lắng.”

- Cô lo cho tôi sao?

- Tất nhiên là lo rồi. Không ai có thể thay thế anh cả.

- Nếu đến mức đó thì… cô chỉ việc triệu hồi thêm một anh hùng khác nữa thôi đúng không?

- Đồ ngốc! Đừng nói những điều như vậy nữa nếu không em sẽ tát anh đấy.

Tôi bất giác quay mặt lại về phía Lisa. Khi nhìn thấy cô ấy tôi có thể thấy cô ấy đang giận thực sự.

- Nếu chúng em triệu hồi thêm một anh hùng khác, người đó sẽ không phải là Mozart. Tôi muốn Mozart cơ.

- Được rồi… giờ cô ấy lại làm nũng

Nhớ lấy điều này. Em muốn Mozart trở thành vua. Em không muốn ai khác làm vậy.

Cô ấy vừa nói một điều tuyệt vời với giọng nghiêm túc đến mức tôi chỉ có thể gật đầu. Tôi có cảm giác… như nhìn thấy hình ảnh một người mẹ đang bảo vệ con mình trong cô ấy khi nói với tôi như vậy. Có vẻ cô ấy sẽ là một cô vợ tốt. Thực tế thì tôi là một ứng cử viên làm phò mã của cô ấy nhưng chúng tôi chưa thực sự kết hôn. Hiện giờ, Lisa có vẻ hài lòng với phản ứng của tôi.

- Vậy? Anh vừa nói gì đó về ngân sách…. Anh định dùng vào việc gì thế?

- À, tôi đang nghĩ sẽ xây một thành phố.

- Thành phố?

Tôi bảo Lisa lấy cho mình một tấm bản đồ từ bàn làm việc và chỉ vào điểmく đại diện cho lãnh thổ đất nước.

- Tôi sẽ xây một thành phố vùng vịnh ở đây. Trong lúc đó, tôi cũng sẽ tiến hành xây đường. Nếu tôi có thể duy trì đường vận tải từ cảng này đến tất cả mọi nơi, tôi có thể kiểm soát cả giao thông hàng hải và đường bộ. Điều này sẽ giúp lưu thông hàng hóa tốt hơn. Thực sự thì tôi vẫn không hiểu sao trước đây họ không chọn vị trí đắc địa như thế này. Nếu nơi đó yên bình hơn thì tôi thậm chí còn muốn đặt thủ đô ở đó nữa.

- Nếu nó yên bình hơn?

- Các thành phố cảng luôn là nơi dễ bị pháo kích nhất đúng không?

- À….

Về điều đó, xây thêm một thành phố mới với hải cảng riêng là một vấn đề cấp bách.

- Thành phố vùng vịnh này sẽ là trái tim của cả nước, và các đường giao thông sẽ là mạch máu. Nếu lưu thông thuận lợi thì nếu phía bắc thiếu hụt lương thực, ta có thể vận chuyển hàng hóa từ phía nam lên nếu dư thừa. Cô có hiểu điều đó có ý nghĩa gì không?”

- Ưmmm… anh sẽ đầu cơ bằng cách mua hàng khi giá hạ do cung vượt cầu và bán lại khi giá tăng cao khi nhu cầu tăng?

- Liecia, cô là ai thế, thương nhân sao?

- Tôi nhầm ở đâu à?

- Tại sao cô lại kiếm tiền từ những người mà lẽ ra ta phải làm giàu cho họ….

Tuy nhiên ở đây chúng ta đang buôn bán trong nước, chúng ta cần nghĩ như một đất nước hơn là cá nhân.

- Phải, chắc hẳn ban đầu sẽ có những thương nhân làm vậy, nhưng cuối cùng thì khan hiếm hàng hóa sẽ giảm, cán cân giữa cung và cầu được phục hồi, và giá cả cao sẽ hạ dần. Bằng cách này, mặt bằng giá chung sẽ được đồng bộ khắp đất nước, có nghĩa là…

- Người dân có thể mua những thứ mà trước đây quá đắt đúng không?

Tôi gật đầu, hài lòng với câu trả lời của Lisa.

- Hiện tại, thứ có nhu cầu cao nhất ở đất nước này là thực phẩm. Việc cấp bách cần làm là duy trì đường lưu thông để đảm bảo nguồn cung ổn định cho nó. Thêm vào đó, hơn một nửa biên giới quốc gia giáp biển. Chúng ta còn có các sản phẩm phong phú từ biển. Nếu chúng ta có thể vận chuyển số hàng đó vào nội địa thì có thể giải quyết nạn thiếu lương thực ngay lập tức.

- Ngay cả bây giờ chúng ta vẫn có thể lấy đồ khô hoặc ướp muối không phải sao?

- Vậy cô muốn ăn đồ khô và đồ ướp muối suốt cả ngày sao? Nếu là tôi sẽ không chịu nổi.

- Thì… tôi hiểu rồi.

Cá thu khô hay nhưng món khác cũng ngon nhưng tôi không nghĩ có thể ăn chúng suốt. Bởi vì đồ ướp muối (muối có tính sát khuẩn) không thể thay đổi hương vị ngay cả khi bạn đã chán ngấy nó. Ngay từ đầu, không có nhiều cách để bảo quản các loại cá ‘dễ hỏng’ ngoài việc phơi khô. Đó là điều quan trọng tại sao cần phải vận chuyển cá tươi vào đất liền càng sớm càng tốt.

- Và đó lí do tại sao cần mạng lưới giao thông đúng không?

- Đúng vậy… giờ thì…

Tôi xoay người lại để ngủ và nhắm mắt lại.

- Cô hãy ngủ một chút đi. Chúng ta sẽ cùng đến thị trấn mà tôi định xây dựng khi tỉnh dậy. Ludwin đã đi trước để làm việc rồi…. Đến thăm anh ta nữa…”

- Được rồi. Chúc ngủ ngon Mozart

- Ừm, chúc ng….!?

Tôi cảm thấy có gì đó ấm áp và mềm mại trên má. Khi tôi mở mắt ngạc nhiên tôi chỉ nhìn thấy Lisa đang chạy ra khỏi phòng. A… vậy đây là nụ hôn chúc ngủ ngon… tôi đoán vậy. Tôi đoán rằng điều này không có gì là lạ ở các nước phương tây. Chẳng còn cách nào khác đúng không. Tim tôi bắt đầu đập liên hồi vì tôi không thường hay thân mật với phụ nữ cho lắm, chắc hẳn đây là giới hạn của việc miễn nhiễm với phụ nữ. Nó không có gì đặc biệt cả. Ngay cả Lisa chắc cũng sẽ hay làm vậy. Không có ý gì sâu xa đâu. Có lẽ vậy. Chắc vậy.

……….

Có lẽ tôi không nên nói là cuối cùng tôi không thể chợp mắt được một chút nào. Cô ấy thật sự rất giống Mai.