Nguyện Yêu Em Hết Kiếp Này

Chương 10: 10: Sở Thích Hơi Giống Nhau





Vì không có chuyện gì nữa nên hai ông bà Hàn nhanh chóng rời đi, quản gia Lâm đứng một bên nghe toàn bộ câu chuyện liền cảm thấy rất bất bình với bà Hàn.

Mắt thấy cả người Hàn Ân Ly thẫn thờ ngồi trên ghế, bà thở dài đi đến ngồi cạnh cô khẽ ôm lấy cô vào lòng mà vỗ về.

_ Ba mẹ con thật quá đáng mà, ngay khi vừa mới bước vào đã không hỏi thăm con thì thôi, còn lớn giọng chất vấn con, thật tức chết mà
Tuy miệng bà trách móc vậy thôi nhưng bà biết trong Hàn Ân Ly vẫn tôn trọng bọn họ, dù sao bọn họ cũng có công nuôi dưỡng cô lớn lên.

còn Hàn Ân Ly vẫn vô hồn trong lòng quản gia Lâm.

...!
Đêm đến, Mặc Hàn Phong ngồi uy nghiêm trong thư phòng gương mặt vẫn luôn trầm ngâm không biết đang suy nghĩ về chuyện gì.

Một lúc sau anh đưa ánh mắt màu hổ phách nhìn vào tấm ảnh được đặt gọn gàng trên bàn làm việc, nhưng ánh mắt anh nhanh chóng chuyển sang phức tạp, rõ ràng lý trí luôn nói yêu Hàn Tuyết Nhàn nhưng trái tim anh lại không như vậy.

Ngày hôm nay trong tâm trí của anh luôn xuất hiện ảnh hưởng mềm yếu của Hàn Ân Ly, trái tim liền lệch sang một bên, không hiểu sao anh lại rất muốn ngoan cố gạt phăng hình ảnh đó đi.

_ Loại người tầm thường như cô ta làm sao có thể xuất hiện trong tâm trí mình cơ chứ?

Mặc Hàn Phong trong lòng bực bội đứng dậy đi thẳng vào phòng ngủ của mình, lúc đi về phòng anh vô tình đi ngang qua phòng của Hàn Ân Ly.

Vì cánh cửa đóng hờ nên một tấm lưng mảnh khảnh lại vừa cô độc của cô đập vào mắt anh, khiến tâm can của Mặc Hàn Phong không hiểu sao lại khó chịu, và có chút đau.

Rất nhanh Mặc Hàn Phong quay mặt lại đi thật nhanh vào phòng của mình, anh không muốn đứng đây nhìn tấm lưng mảnh khảnh yếu ớt đó nữa bởi tâm can của anh sẽ khó chịu, đau nhói.

Hàn Ân Ly ôm lấy hai bên bả vai lạnh lẽo của mình, tâm trí vẫn luôn vô hồn với những lời nói của Hàn phu nhân.

Đến bây giờ trong đầu cô vẫn luôn vang vọng giọng giễu cợt của bà Hàn, chợt cơ thể cô không ngừng run rẩy lên.

Không phải là cô muốn khóc mà là đang sợ hãi, sợ hãi với lời nói của Hàn phu nhân.

Bỗng dưng Hàn Ân Ly nở nụ cười giễu cợt, miệng nhỏ lẩm bẩm trong đau khổ.

_ Mặc Hàn Phong, anh biết không? khi anh tìm được Hàn Tuyết Nhàn cũng là lúc cả thế giới của em sụp đổ
Nghĩ đến viễn cảnh Hàn Tuyết Nhàn chạy đến ôm chầm lấy Mặc Hàn Phong khóc nức nở trong lòng và bịa một câu chuyện cho anh nghe, lúc đó anh sẽ mềm lòng mà đến với cô ta.

Nghĩ thôi mà Hàn Ân Ly đã điên cuồng lắc đầu trong nước mắt, trái tim như có ai đó đang không ngừng dùng dao khứa vào.

Bập..bập...bập.

Hàn Ân Ly liên tục lấy tay đấm phịch phịch vào ngực trái của mình, với cô chỉ như vậy mới khiến nó đỡ đau đớn, nhưng càng đấm nó vẫn lì lợm mà càng đau.

Sáng sớm ngày hôm sau Hàn Ân Ly thức dậy với hai đôi mắt quầng thâm, gương mặt có chút nhợt nhạt đi xuống dưới lầu.

Đúng lúc gặp Mặc Hàn Phong đang dùng bữa sáng, cô nhất thời tham lam ngắm nghía anh một cách say mê.

Mặc Hàn Phong vốn là người rất nhạy cảm, như cảm nhận có ai đó đang nhìn mình anh lập tức quay mặt sang nhìn, đúng lúc gặp Hàn Ân Ly đang nhìn anh chằm chằm.

Hàn Ân Ly nhất thời giật thót người vội vàng xoay người đi nhanh vào phòng khách, vì muốn anh ăn ngon miệng nên cô rất biết điều mà đi chỗ khác, tránh anh lại chán ghét mình.


Mặc Hàn Phong nhíu mày nhìn cô rời đi nhưng nhanh chóng giãn cơ mặt lại, anh tốt nhất đừng nên để tâm đến Hàn Ân Ly thì hơn.

Ăn xong, Mặc Hàn Phong chỉnh chu lại tây trang rồi lạnh lùng bước đi không hề ngoảnh mặt lại nhìn cô.

Quản gia Lâm khi dọn dẹp đống thức ăn Mặc Hàn Phong ra, sau đó đem rất nhiều món thanh đạm để lên trên bàn, xong xuôi bà nhanh chóng đi gọi cô.

_ Tiểu Ly, con ngồi đây lâu chưa? Mau, mau qua đây dùng bữa sáng đi con
_ Dạ, con biết rồi thưa bác
Hàn Ân Ly cùng quản gia Lâm đi vào phòng ăn, nhìn đống thức ăn còn nhiều hơn hôm qua khiến cô rất mếu máo.

_ Bác à!
Như hiểu ý của cô, quản gia Lâm lắc đầu rất dứt khoát.

_ Đừng! bác cũng vì muốn tốt cho con.

Ngoan, mau dùng bữa sáng đi con
Dứt lời, quản gia Lâm còn rất ân cần kéo ghế giúp cô.

Như nhìn thấy món ruột của mình hai mắt Hàn Ân Ly cực kỳ sáng lóa lên, khi nãy cô không có tâm trạng để ăn khi nhìn thấy món ruột của mình, một cảm giác đói bụng dâng lên.

_ Bác Lâm, bữa sáng hôm nay có cả cá măng nữa này.

Đây là món ruột của con đấy ạ

Quản gia Lâm nở nụ cười xán lạn, bà biết chứ! bà nhẹ nhàng đưa tay xoa xoa đầu cô, giọng điệu hết sức là dịu dàng.

_ Bác biết con rất thích ăn cá măng nên bác mới cố tình làm cho con đấy.

À, bác nhớ không nhầm là không chỉ con thích mà Cậu chủ còn thích nữa đấy
_ Sao ạ? Người cao ngạo như anh ấy cũng có thể thích ăn cá măng bình thường này sao á?
Hàn Ân Ly khá là kinh ngạc, vội vàng buông chén cơm xuống.

Ánh mắt như không tin ngờ nhìn quản gia Lâm, nhìn thấy phản ứng ngây ngốc của cô khiến bà phì cười.

_ Có gì mà con lại phản ứng như vậy? đâu phải là người cao ngạo nào là không ăn được cá măng chứ con, huống hồ Cậu chủ lại dị ứng với thịt bò
_ Cái gì cơ? Thật sao hả bác Lâm
Hai mắt Hàn Ân Ly trợn tròn nhìn quản gia Lâm lần nữa không tin, quản gia Lâm không nhịn được của sự phản ứng của cô mà đưa ra bẹo má cô.

_ Con nhìn bác đang thích nói dối lắm à?
Mọi người hãy nhớ LIKE và THEO DÕI giúp tôi nhoa ????➡️????????????.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.