Nguyện Yêu Em Hết Kiếp Này

Chương 27: 27: Các Người Nuôi Tôi Ư





Hàn Ân Ly sau khi về nhà thì hay tin Mặc lão gia đã trở về thành phố D rồi, cô còn chưa kịp chào tạm biệt vậy mà ông ấy đã rời đi rồi, khiến cô có chút luyến tiếc.

Vào đến phòng thì cô đã nhanh chóng vào phòng tắm sau đó leo lên giường nằm ngủ, nhưng cô không tài nào chợp mắt được vẫn nghĩ đến chuyện mà Âu Dương Phàm kể, lúc đó chả hiểu sao trái tim cô cứ lâng lâng đến khó tả ngay cả thở cũng trở nên khó khăn.

Nghe Âu Dương Phàm nhắc đến em gái đột nhiên cô lại muốn có ý nghĩ đi tìm ba mẹ ruột của mình, Hàn Ân Ly nằm nghiêng người nhìn ra hướng bầu trời đầy sao bỗng dưng nước mắt lăn dài xuống, trước đây cô đã từng rất hận ba mẹ mình vì sao lại bỏ rơi cô, Tại sao họ lại không đến tìm cô, họ có từng nghĩ cô sống có tốt không? tất cả câu hỏi này cô đã rất muốn nói ra.

Nhưng đây chỉ là suy nghĩ vốn được cô che giấu trong lòng rất cẩn thận, không một thấu hiểu được đó.

Có điều Hàn Ân Ly nghĩ lại, lỡ như họ có nỗi khổ riêng thì sao? lỡ như họ không còn ở trên đời này nữa thì sao? sau khi nghe hết câu chuyện của Âu Dương Phàm, cô mới nhận ra bản thân không nên hận họ thì hơn.

...!
Ánh nắng chói chang chiếu rọi vào gương mặt xinh đẹp câu hồn đoạt phách tức là đẹp và mị hoặc đến mức cướp đi hồn phách người ta, đến khiến người ta nín thở của Hàn Ân Ly, vì khó chịu với ánh nắng chiếu vào nên cô nhanh chóng mở mắt ngồi dậy.


Nhìn qua đồng đồng hồ điểm đến bảy giờ hai mươi, cô có chút giật mình vội phi nhanh vào phòng vệ sinh rồi làm vệ sinh cá nhân, khoảng mười lăm phút sau cô đi ra rồi đi xuống dưới lầu.

Nhưng khi vừa mới bước chân xuống cầu thang thì đã nghe thấy tiếng Hàn phu nhân và Hàn Tuyết Nhàn đang vui vẻ nói chuyện với nhau, cô khẽ nhíu mày bọn họ đến đây làm gì.

Hàn Ân Ly định bụng sẽ không làm phiền hai người họ nói chuyện nên đi thẳng vào phòng bếp để hỏi quản gia Lâm nhưng chưa kịp mấy bước thì lại nghe giọng chanh chua của Hàn Tuyết Nhàn.

_ Ay dô! chị Ân Ly à, bộ chị không thấy mẹ ở đây hay sao mà không biết chào hỏi? như vậy là mất lịch sự lắm đó
_ Cô vừa nói ai mất lịch sự? nhìn lại cách ăn nói của cô đi rồi đi nói người khác
Cả Hàn Tuyết Nhàn và Hàn phu nhân đều sững sờ trước sự tức giận của cô, bọn họ lại không ngờ cô sẽ phản kháng lại chứ không phải đứng im mặc cho họ mắng nhiếc, nhưng ngay lập tức Hàn phu nhân tức giận khi con gái cưng của bà ta bị người khác giáo huấn.

Rầm.

Bà ta đập mạnh lên bàn, cùng với gương mặt phừng phừng tức giận đứng dậy chỉ tay vào thẳng vào mặt Hàn Ân Ly mà quát mắng.

_ Mày câm mồm lại, mày là cái thá gì mà muốn giáo huấn con gái tao hả? Nó là em gái mày đấy, con bé chỉ vì muốn tốt bụng nhắc nhở mày mà mày muốn lên mặt dạy đời nó, Mày là chị mày nên nhường nhịn con bé chứ.

Hừ, bọn tao nuôi mày vô ích nhiều năm như vậy...!
Hàn Ân Ly cuộn chặt tay thành quyền gương mặt hơi đỏ vì tức giận, cô nghiến răng nghiến lợi lớn giọng đáp trả bà ta.

_ Các người nuôi tôi ư? các người từ nhỏ sớm đã vứt bỏ tôi không còn xem tôi là con của mấy người, các người cho tôi sống là để làm đá lót đường cho Hàn Tuyết Nhàn đi, vậy mà các người nói nuôi tôi?
_ Mày...mày...cái đồ vô lương tâm này...!.


Tiên Hiệp Hay
Hàn phu nhân với gương mặt đỏ au vừa tức giận vừa thẹn, ngay cả câu muốn đáp cũng không được mà giờ thành lắp bắp.

Hàn Ân Ly lườm họ rồi bỏ đi vào phòng bếp thở hì hục, quản gia Lâm nhanh trí rót cho cô một ly nước lọc lạnh, bà lúc nãy cũng nghe thấy mọi chuyện lúc ấy bà vừa tức vừa kinh ngạc.

Hàn Tuyết Nhàn căm ghét nhìn cô rời đi sau đó nhanh chóng đỡ Hàn phu nhân ngồi xuống ghế lại, cô ta còn tốt bụng rót cho mẹ mình một ly nước.

Tay không ngừng vuốt ve tấm lưng Hàn phu nhân.

_ Mẹ yên tâm đi! Núi xanh còn có đó chẳng thiếu củi đốt, chỉ cần con còn sống thì Hàn Ân Ly phải chết
Hàn phu nhân nhất thời bất ngờ, bà ta nhíu mày nhìn con gái một cách hiếu kỳ hỏi.

_ Con định làm gì với con nhỏ đó?
_ Tạm thời là bí mật, chờ đến lúc nào đó con sẽ nói cho mẹ nghe nhoa
Hàn Tuyết Nhàn không ngừng nũng nịu nói chuyện với bà ta, khi nghe con gái mình nói vậy thì bà ta cũng không tò mò nữa.


Một lúc sau Hàn Ân Ly ăn sáng xong thì đi ra, thấy Hàn Tuyết Nhàn vẫn còn đó liền nhướng mày đầy khó chịu.

_ Sao cô vẫn chưa chịu nhấc mông về? Tính làm trò gì nữa đây?
_ Chị gái à, bộ chị chưa nghe anh Hàn Phong nói tôi sẽ chuyển đến đây ở hay sao?
Hàn Tuyết Nhàn duyên dáng ngồi đặt bắp chân phải lên chân trái, nhàn nhã nhấm nháp ly trà sau đó đắc ý trả lời.

_ Sao cơ?
Chuyển đến đây ở ư? Mặc Hàn Phong như vậy mà đã vội vàng đưa Hàn Tuyết Nhàn về đây ở, anh sao có thể đối xử với cô như vậy? Thà anh lạnh nhạt hay hành hạ đi chăng nữa thì trái tim cô không thể nào đau bằng cách Mặc Hàn Phong dẫn tình nhân về nhà.

Hàn Ân Ly không nói gì mà lằng lặng đi về phía sau sân vườn, lặng lẽ rơi nước mắt dù cho cô có lau đi.

Nếu Hàn Tuyết Nhàn đã ở đây rồi vậy cô nên biết đi đâu và về đâu đây..



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.