Nguyện Yêu Em Hết Kiếp Này

Chương 28: 28: Nên Kết Thúc Thôi





Đến khi tối, Mặc Hàn Phong từ công ty trở về nhà thì đã tám giờ, Anh chưa kịp đi lên phòng thì đã bị một bàn tay mềm mại ôm lấy cánh tay anh, Hàn Tuyết Nhàn uyển chuyển kéo anh đi vào phòng ăn.

Giọng điệu hết sức nũng nịu.

_ Anh Hàn Phong, có phải công việc rất mệt lắm đúng không? Hôm nay em có dặn dò quản gia Lâm làm vài món ngon cho anh tẩm bổ đấy
Mặc Hàn Phong bị cô ta ôm và kéo đi không hiểu sao anh lại có loại cảm giác khó chịu, như không muốn cô ta đụng vào người vậy nhưng anh vẫn nhắm mắt bỏ qua.

_ Anh mau ăn cái này đi, ngon lắm đó
Quả thật cô ta cũng lớn gan gắp thức ăn bỏ vào chén anh, nhìn miếng thịt trong chén anh nhất thời lưỡng lự, Hàn Tuyết Nhàn nhìn hàng lông mày anh đang cau có liền nhanh chóng lấy lại miếng thịt trong chén của anh.

Nhưng chưa kịp lấy ra thì bị Mặc Hàn Phong ngăn cản lại.

_ Không sao đâu, em cứ để đó đi
_ Vâng ạ
Hàn Tuyết Nhàn nhếch môi cười thanh lịch, cô ta không ngờ anh có thể dễ dàng bỏ qua cho cô ta như vậy điều này khiến cô ta rất vui mừng, Quản gia Lâm đứng một bên nhìn một màn này chỉ biết lắc đầu thở dài ngao ngán rồi nhanh chóng xin phép anh về phòng nghỉ ngơi.


Đang ngủ miên man thì đột nhiên cô cảm thấy rát cổ họng, uể oải ngồi dậy nhảy xuống giường rồi đi xuống dưới lầu, đi được nửa cầu thang thì bước chân khựng lại khi nhìn thấy khuôn hình lãng mạn mà cô từng đêm ao ước, nhưng mà người trước mặt anh lại không phải cô.

Trái tim Hàn Ân Ly lúc này tan vỡ hoàn toàn, cảm giác tê tái ở lồng ngực khiến cô rất khó thở, nhấc từng bước chân nặng trĩu đi về phòng nhưng lại vô tình phát ra tiếng, Mặc Hàn Phong nhanh chóng xoay người nhìn thì chỉ thấy mỗi bóng lưng của cô đang dần khuất, anh nhất thời muốn đứng dậy nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại.

...!
Hàn Ân Ly vẫn còn đang ngủ thì bị đánh thức bởi tiếng ồn ào của nhiều người dưới sân vườn, cô có chút bực mình đi đến kéo cửa rèm ra.

Hai mắt cô lập tức trợn tròn, bọn thuộc hạ của Mặc Hàn Phong đang làm gì với vườn hoa của cô vậy? bọn họ vậy mà nhổ hết vườn hoa oải hương của cô, công súc cô trồng nó vậy mà trong tí tách bị bọn họ nhổ sạch sẽ.

Nhưng ánh mắt u ám của cô dừng ngay một người phụ nữ không ai khác ngoài Hàn Tuyết Nhàn, cô ta khoanh tay trước ngực không ngừng chỉ trỏ sai bảo thuộc hạ.

Chính là cô ta đã phá hủy vườn hoa oải hương của cô.

Hàn Ân Ly lập tức đi xuống, không hề chậm trễ mà kéo người Hàn Tuyết Nhàn lại sau đó vung tay tặng cho cô ta một cái tát thật đau điếng, Hàn Tuyết Nhàn chao đảo suýt chút nữa ngã nhào ra đất, cô ta ôm mặt gào thét lên.

_ Cô đang làm quái gì vậy hả?
_ Câu này là tôi nói mới phải, cô đang làm gì ở vườn hoa của tôi vậy hả? dám cả gan nhổ hoa của tôi, vẫn muốn nhận thêm cái tát
Trái với lời uy quyền của cô, thì ngược lại Hàn Tuyết Nhàn chỉ nhếch môi cười khẩy, rõ ràng cô ta là đang chế giễu cô.

_ Hừ, cô tưởng cô là ai? Mà loa vào ra uy với tôi hả cô vợ hờ kia.

Nói cho cô biết luôn, chính Hàn Phong đã cho tôi cái lá gan để nhổ hoa của cô đấy.

Giờ thì cả vườn hoa này sẽ thuộc về tôi, cô làm gì được tôi nào?
_ Cô...!
Hàn Tuyết Nhàn dương dương đắc ý khoanh tay trước ngực từ từ tiến lại về phía cô, gương mặt hết sức vênh váo.

_ Sao? Không nói được à.


Thôi được, tôi vốn là con người ngay thẳng vậy nên tôi vào thẳng vấn đề luôn, Tôi khuyên cô nên ly hôn với Hàn Phong đi dù gì người anh ấy yêu là tôi không phải cô, tôi là thật lòng muốn khuyên cô đấy
Cô vẫn đứng im trên mặt không có tí nào cảm xúc cả, nhưng Hàn Tuyết Nhàn lại nhầm tưởng cô đang kiềm chế cơn tức giận vậy nên cô ta càng muốn thêm giản đạo hơn.

_ Tôi khuyên cô một điều, thế giới của Mặc Hàn Phong cô không thể bước vào được thì đừng cố chen vào, làm khó người khác, lỡ dở mình, hà tất gì chứ? vậy nên hãy ly hôn với anh ấy đi, để còn có tự do
Dứt lời, cô ta còn không quên đưa tay vỗ vỗ vai cô định rời đi...!
_ Đứng lại đó!
Hàn Tuyết Nhàn khá bất ngờ xoay lưng lại nhìn cô, nhưng lúc này cô ta chỉ thấy gương mặt điềm tĩnh của cô chứ không phải sự đau lòng, cô ta rất kinh ngạc không thốt nên lời.

Khoé môi Hàn Ân Ly khẽ cong lên đầy thích thú, rõ ràng giọng nói của cô đang châm biếm cô ta đây mà.

_ Hừ, thân là củ cải mà cứ tưởng mình là nhân sâm, sống không có tâm thì đừng giao giảng đạo đức, chuyện vợ chồng của chúng tôi mà từ khi nào cô lại muốn xen vào?
Hàn Tuyết Nhàn nhanh chóng cứng họng, cô ta tức giận đến mức muốn bật khóc nhanh chóng co chân chạy vào trong, Nhìn bóng lưng cô ta rời đi mà cô chỉ biết hừ lạnh.

...!
Ngay trong tí tách Hàn Ân Ly nghe thấy tiếng động cơ xe, biết chắc là chiếc xe Mặc Hàn Phong nhưng sao anh lại về vào lúc này.

Hàn Ân Ly định thần lại, định xoay người về phòng thì cổ tay bị ai nắm siết chặt lại đúng hơn là Mặc Hàn Phong.

Ánh mắt của anh rõ là đang rất hung dữ khiến người đối diện như cô mất hết dũng khí, Hàn Ân Ly không nhịn được đành lên tiếng.


_ Này, anh làm gì vậy? mau buông tay tôi ra ngay
Mặc Hàn Phong không có ý định nghe, anh cứ vậy mà thẳng thừng ngoài ý muốn.

_ Tại sao cô đánh Tuyết Nhàn? cô là đang thách thức giới hạn của tôi
Bỗng dưng cô nở nụ cười nhạt, hóa ra Mặc Hàn Phong trở về là vì hay tin cô đánh Hàn Tuyết Nhàn, vì cô ta mà chất vấn cô.

Đoạn tình cảm này của cô đến đây phải kết thúc thôi, càng kéo dài càng thêm đau đớn.

_ Mặc Hàn Phong, chúng ta ly hôn đi
_ Được thôi, ly hôn thì ly hôn
Vì cơn tức giận đang ăn mòn lý trí của anh nên nhất thời không suy nghĩ mà lập tức đồng ý, Hàn Ân Ly càng cười nhạt nhẽo hơn.

Đồng ý nhanh như vậy sao? Ha.

_ Mặc Hàn Phong, Tôi thật ngốc khi đã từ chối tất cả các bàn tay đưa ra để chạy theo một bàn tay chưa khi nào hướng về phía tôi.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.