Nguyện Yêu Em Hết Kiếp Này

Chương 6: 6: Những Lời Phỉ Báng





Trên đường lái xe về nhà trong đầu Mặc Hàn Phong lúc này không ngừng vang lên những lời nói của Quách Khiếu Thiên ban nãy, trên người anh cũng có hơi men nên có chút không tỉnh táo.

Anh như thể mất kiểm soát mà chạy xe lao như một tên lửa, đúng lúc phía trước một chiếc xe tải chạy qua.

Hai mắt Mặc Hàn Phong mở lớn vội nhanh chóng vẹo tay lái, chiếc xe Lamborghini màu bạc của anh không may đâm thẳng vào hàng rào, cả người anh đập hẳn phía trước.

Gương mặt ập xuống vào vô lăng, máu từ trên trán chạy ra ngay sau đó anh lờ mờ bất tỉnh.

Hàn Ân Ly định vươn tay tắt đèn ngủ thì bất chợt điện thoại trên bàn reo lên, cô lấy làm lạ nhưng vẫn vươn tay cầm lấy điện thoại nghe máy.

_ Alo
_...!
Không biết đầu dây bên kia đã nói những gì nhưng sắc mặt của cô trở nên tái nhợt, cả người chợt bật run rẩy.

Không nghĩ nhiều cô liền ngắt kết nối vội nhảy xuống giường xỏ dép lê còn không quên cầm điện thoại theo ra khỏi phòng ngủ.

Lúc cô đi xuống dưới lầu thì thấy quản gia Lâm đang ở trong phòng bếp uống nước, đúng lúc bà cũng nhìn thấy cô.


Nhìn gương mặt hốt hoảng của cô khiến bà lo lắng, vội vàng hỏi.

_ Tiểu Ly, đã xảy ra chuyện gì? sao sắc mặt của con lại nhợt nhạt thế này
Hàn Ân Ly nhìn quản gia Lâm mà rưng rưng nước mắt, cả người cô vẫn còn run rẩy vì cuộc gọi ban nãy.

_ Bác Lâm..Huhu...Hàn Phong..anh ấy bị tai nạn đang được cấp cứu, con nhanh chóng phải đến đó gặp anh ấy
Quản gia Lâm nghe như tin chấn động, nhưng bà biết cô rất lo lắng cho anh chỉ có điều cô nhóc này vì quá lo lắng cho Mặc Hàn Phong mà quên luôn thay quần áo.

_ Ngoan không khóc, nhưng trước tiên con phải đi thay đồ đã rồi đi
_ Không đâu bác, anh ấy đang trong tình trạng nguy kịch con phải đi gặp anh ấy ngay bây giờ
Chưa để quản gia Lâm nói gì, Hàn Ân Ly đã chạy vọt ra khỏi nhà trong đêm khuya, sau đó cô bắt taxi đến bệnh viện tư nhân Giang Thành.

Ngồi đợi trước cửa phòng phẫu thuật suốt bốn tiếng đồng hồ cuối cùng đèn phòng phẫu thuật đã tắt, một vị bác sĩ và hai y tá bước ra.

Hàn Ân Ly nhanh chóng túm lấy hai cánh tay vị bác sĩ kia căng thẳng hỏi tình hình của Mặc Hàn Phong.

_ Sao rồi bác sĩ? chồng tôi thế nào rồi, có nguy hiểm đến tính mạng không?
_ Đã qua cơn nguy kịch rồi, ngày mai ngài Mặc sẽ tỉnh lại, xin Mặc phu nhân yên tâm
Nghe được câu trả lời này, không hiểu sao cô lại rơi nước mắt đúng hơn là nước mắt vì quá vui mừng, nhẹ nhõm.

Cả đêm đó cô đã không hề chợp mắt, vẫn thức trật bên cạnh Mặc Hàn Phong.

Sáng sớm ngày hôm sau, đúng như lời của vị bác sĩ kia nói.

Mặc Hàn Phong cựa quậy người một cái sau đó khẽ mở đôi mắt đang nhắm nghiền ra, đập vào mắt anh là trần nhà trắng xóa anh còn ngửi được mùi thuốc khử trùng khiến anh nhất thời khó chịu.

Lúc này anh mới phát hiện mình đang nằm ở bệnh viện, Mặc Hàn Phong cảm giác nặng nặng ở tay phải liền cúi người nhìn xuống thì thấy Hàn Ân Ly đang gục đầu ngủ.

Một luồng khí khó chịu ập đến, Mặc Hàn Phong không hề thương tiếc mà giật tay mình ra, đồng thời làm cho cô tỉnh giấc.


Vừa thấy anh đã tỉnh trên gương mặt của cô không giấu được sự vui mừng, giọng thanh thoát của cô vang lên.

_ Hàn Phong, anh tỉnh lại rồi? thật tốt quá
Nhưng đổi lại là sự im lặng của anh, Mặc Hàn Phong từ nãy đến giờ luôn nhìn cô từ trên xuống dưới, và trên gương mặt hiện lên sự khinh thường dành cho cô.

_ Bộ cô không cảm thấy mất mặt à?
_ Dạ?
Hàn Ân Ly ngây ngô trả lời dù không biết anh đang nói cái gì, Mặc Hàn Phong nhếch môi cười khẩy nhìn cô một lượt rồi không ngừng buông lời phỉ báng lên người cô.

_ Mong cô nhìn lại bộ dạng nhếch nhác của cô đi, nhìn chẳng ra một con người.

Đúng là rất mất mặt, cô không xứng đáng làm vợ của tôi
Hai tay cô bất giác bấu chặt vào nhau, cúi gằm mặt xuống để ngăn ngừa nước mắt chảy xuống.

Cô thành ra bộ dạng nhếch nhác này là vì ai hả? vì muốn một lòng quan tâm lo lắng cho anh nhưng đổi lại là sự khinh miệt, phỉ báng của anh.

Cô thật sự đã cạn lời, ngay cả phản kháng trả lời cô cũng không thể thốt lên nỗi.

Mặc Hàn Phong chán ghét nhìn bộ dạng này của Hàn Ân Ly liền tháo dây chuyền nước ra, cầm điện thoại lên cho trợ lý Nhan.


Được một lúc thì trợ lý Nhan cũng đã đến, trên tay cậu ta cầm một túi đồ.

Anh nhận lấy túi đồ đi vào phòng tắm, lúc đi ra trên người anh đã chỉnh tề.

Cô hoảng hốt khi thấy anh cùng trợ lý Nhan định rời đi, không phải cô không muốn làm phiền anh nhưng mà trên người anh vẫn còn đang bị thương, cô không thể làm ngơ được.

_ Anh...anh vẫn đang bị thương, sao đột nhiên xuất viện?
Mặc Hàn Phong khựng lại ngay cả đôi mày nhướng lên một cách khó chịu.

_ Tôi thích thì xuất viện cô còn muốn quản ư? Còn nữa, đừng có mà đi theo tôi nhìn bộ dạng nhếch nhác của cô khiến tôi thật mất mặt với mọi người
Hàn Ân Ly nhìn lại bản thân mà cười khẩy, hiện tại trên người cô vẫn đang mặc nguyên bộ đồ ngủ pijama màu trắng, chân mang dép lê.

Ngay cả đầu tóc cũng bù xù, cô lần nữa nở nụ cười chế giễu bản thân.

_ Tại sao anh lại không nghĩ em vì anh mà thành ra bộ dạng nhếch nhác này?
Mọi người hãy nhớ LIKE và THEO DÕI giúp tôi nhoa ????➡️????????????.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.