Nhà Có Hồ Ly Tinh Yêu Nghiệt

Quyển 1 - Chương 23: Cô cút cho tôi




Edit: Lavender - Blue

Tư Đồ Đạt Viễn về đến nhà. Anh vừa mở cửa ra, cảnh tượng trước mắt khiến cho anh hoàn toàn ngây người.

Chỉ thấy, Thương Linh Nhi đang đứng ở trong phòng khách. Trên tay của cô. Cầm một cây đuốc. Không ngừng quơ múa, vừa đi vừa múa.

Dáng vẻ giống với thầy cúng anh thấy trên TV không khác gì. Rất kỳ lạ và hài hước. Nhưng Tư Đồ Đạt Viễn cười không nổi.

Cây đuốc? Đây là cái gì? Sao nhà anh lại có cái này? Hay là nói, tên tiểu quỷ này từ đâu lấy được ngọn đuốc?

"Đáng chết, tên tiểu quỷ đáng chết này. Cô làm cái gì đấy?"

Khói đuối rất lớn, khiến Tư Đồ Đạt Viễn không mở mắt ra được. Quơ quơ khói mù trước mắt, Anh lên tiếng lần nữa.

"Tiểu quỷ. Rốt cuộc cô đang làm gì?" Thật là đủ rồi. Chẳng lẽ cô ta muốn phóng hỏa đốt phòng của mình sao?

"A? Anh về rồi?" Nghe được tiếng của anh, Thương Linh Nhi ngừng lại.

Chỉ có điều, cô chỉ nhìn Tư Đồ Đạt Viễn, không có một chút hốt hoảng nào. Động tác trên tay của cô bởi vì Tư Đồ Đạt Viễn xuất hiện mà ngừng lại. Chỉ là, chỉ là một chút. Lập tức lại không ngừng quơ múa.

"Dừng lại. Tôi bảo cô dừng lại." Anh bảo cô ngừng lại, cô lại vẫn không ngừng, thật là quá đáng. Cô muốn thế nào?

"À." Thương Linh Nhi ngừng tay, nhưng cây đuốc vẫn còn cháy. Điều này làm cho Tư Đồ Đạt Viễn nổi giận bươc tới, đoạt lấy, chạy vào phòng vệ sinh. Nhét cây đuốc vào bồn cầu dập tắt.

Xoay người, anh nhanh chóng đi trở về phòng khách, nhìn Thương Linh Nhi.

"Bây giờ, nói cho tôi biết. Vừa rồi cô đang làm gì?"

"Mới vừa rồi?" Thương Linh Nhi vỗ vỗ tay, duỗi lưng một cái: "Có phải anh nói cây đuốc đó không?"

"Đúng." Tư Đồ Đạt Viễn gần như là cắn răng nghiến lợi nói câu này: "Cây đuốc đó là ở đâu ra, mới vừa rồi cô đang làm cái gì?"

"Giúp anh hong khô sàn nhà nha." Vẻ mặt Thương Linh Nhi gương mặt. Chỉ có nụ cười đáy mắt tiết lộ cô bướng bỉnh. Tư Đồ Đạt Viễn nhìn từ xa, điều này làm cho anh tức giận hơn.

"Ý của cô là, cô cho rằng ngâm nước sàn nhà là có thề dùng lửa để hong khô nó?" Thật là đủ rồi, cô cho là cô đang nướng thịt sao?

Cô cho nhà trọ của mình thành lò nướng?

"Đúng vậy." Thương Linh Nhi xem ra tương đối vô tội: "Anh xem, trên đất có phải sạch sẽ  hơn nhiều không?"

Cô rất thông minh mà? Nghĩ ra được cách như thế giúp giải quyết vấn đề đấy.

"Sạch sẽ. Dĩ nhiên sạch sẽ." Tư Đồ Đạt Viễn nhìn cũng không nhìn. Anh chỉ nhìn chằm chằm Thương Linh Nhi: "Tôi quyết định. Không thể dung túng cái tên tiểu quỷ cô nữa. Bây giờ, cô cút ra ngoài cho tôi."

Thật là quá rồi. Buổi sáng là nước, bây giờ là lửa, chẳng lẽ cô ta không phá hủy nhà trọ của anh thì không cam lòng sao?

"Tôi tốt bụng. Sao anh lại đuổi người?" Thiệt là, cái người Tư Đồ Đạt Viễn này cảm xúc thật đúng là không ổn định. Nhìn hắn dáng dấp con người. Làm sao tính tình hư hỏng như vậy à?

"Đuổi người?" Tư Đồ Đạt Viễn gật đầu: "Hôm nay tôi đuổi người là xác định đuổi. Tên tiểu quỷ đáng chết này, bây giờ thì cô cút ra ngoài cho tôi."

Anh chịu đủ rồi, cũng không muốn thấy tên tiểu quỷ này xuất hiện ở trước mặt mình nữa.

Thương Linh Nhi nhìn dáng vẻ khẩn khiết kia. Biết, anh nói thật. Xem ra, mình chọc giận anh rồi. Cúi đầu, đột nhiên Thương Linh Nhi không nói. Cứ đứng như vậy ở đó.

Bộ dáng của cô càng khiến Tư Đồ Đạt Viễn tức giận hơn: "Thế nào? Nghe không hiểu tiếng người à? Không phải tôi bảo cô đi sao?"

Cô cho rằng liều chết ở lại là có thể sao? Hừ, anh mới sẽ không để cho cô được như ý đâu. Vươn tay, Tư Đồ Đạt Viễn xốc tay Thương Linh Nhi lên: "Cô. Cút ra ngoài cho tôi."