Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 44: Rình Coi




Ôn Ngôn không đáp, chỉ siết thật chặt khăn tắm trên người, nhắm mắt lại không nhìn anh, không

nhìn có lẽ sẽ không sợ hãi như vậy nữa…

Ánh mắt Mục Đình Sâm rơi vào vết sẹo trên vai cô, đó là vì anh nên mới để lại… Nhưng lúc này, anh lại cảm thấy châm biếm: “Cô làm cho tôi thật

buồn nôn!”

Mục Đình Sâm đi rồi, không làm gì với cô cả, thế này có hơi khác so với cách làm việc trước đây

của anh.

Cửa phòng bị đóng sầm lại đầy phẫn nộ, Ôn Ngôn

ngồi co quắp ở mạn giường, giống con rối vô hồn.

Cả một đêm cô không chợp mắt, cũng không có ai gọi điện bảo cô tới đón Mục Đình Sâm uống say như chết, anh cũng không vì say rượu mà biến thành một người khác, giống con mèo nhỏ sượt

nhẹ ở trên cổ của cô.

Buổi sáng tám giờ, má Lưu gõ cửa phòng: “Ngôn Ngôn tỉnh chưa? Ăn một chút gì đi chứ? Con và

thiếu gia… làm sao thế?”

Ôn Ngôn nằm xuống đắp kín chăn: “Con không ăn,

không sao cả.” Má Lưu thở dài, không hỏi nhiều.

Điện thoại di động vang lên, Ôn Ngôn không muốn nghe nhưng tiếng chuông ầm ï phiền phức, cô vô lực cầm lấy điện thoại ấn nút nhận cuộc gọi, đầu bên kia truyền tới tiếng của Trần Mộng Dao: “Tiểu Ngôn, không sao chứ? Triển Trì đã nói rõ với mình ồi, trước nay mình cũng không nghỉ ngờ hai người… Tối hôm qua Mục Đình Sâm không làm gì

cậu chứ?”

Ôn Ngôn dừng một lát nói: “Không có, mình không



sao.

Nghe thấy giọng cô không ổn, Trần Mộng Dao

không yên lòng: “Cổ họng của cậu sao lại nghèn

nghẹn thế? Bị cảm à?”

Ôn Ngôn khịt khit mũi, đã mát hết khứu giác rồi, chẳng ngửi thấy gì cả: “Có hơi hơi, không có việc

gì thì mình cúp máy đây.”

Tối hôm qua ngâm nước lạnh, bây giờ cả người cô vô lực, đầu óc cũng hỗn loạn, tắt máy liền mơ màng ngủ thiếp đi, chờ lúc tỉnh lại đã ở trong bệnh

viện đa khoa.

Mùi nước khử trùng trong bệnh viện trước sau vẫn rõ ràng, giống như mang theo một sự cuốn hút kì

lạ, có thể khiến người ta an tâm.

Má Lưu thấy Ôn Ngôn tỉnh lại, thở ra từng hơi nặng nè: “Cuối cùng cũng tỉnh rồi, Tiểu Ngôn con

không biết đâu, con sắp hù chết má rồi!”

Ánh mắt Ôn Ngôn trống rỗng nhìn trần nhà: “Con làm sao vậy?…” Cổ họng cô vẫn tắc nghẹn, lúc nói

sẽ thấy hơi đau.

Má Lưu cau chặt mày thành một đường: “Con sốt

tới mức ngất lịm đi, lúc má phát hiện ra cả người con nóng như than vậy, chẳng phải dọa cho má sợ sao?”

Nói tới đây, bà như lại nghĩ ra chuyện gì đó: ” Thôi vậy, chuyện giữa con và thiếu gia chúng ta không xen vào được, lần này… chuyện bị làm lớn,

không biết thiếu gia sẽ giải quyết ra sao.”

Làm lớn? Làm sao thì gọi là làm lớn? Ôn Ngôn lo lắng, chỉ sợ Mục Đình Sâm lại làm gì đó: “Má Lưu,

sao lại làm lớn rồi? Mục Đình Sâm làm gì vậy?!”

Má Lưu vội vàng nói: “Không phải thiếu gia… Chờ

sức khỏe con tốt lại, tự mình xem tin tức đi.”

Ôn Ngôn nóng không chờ nổi, lúc này cầm điện thoại di động mở xem, chuyện Mục Đình Sâm tới khách sạn đưa cô đi bị người ta truyền ra ngoài, hơn nữa còn có tắm ảnh chụp trộm, tiêu đề chính là: Nghỉ ngờ Mục phu nhân cùng với bạn trai của bạn thân đi thuê phòng bị bắt gian, sắc mặt Mục

Đình Sâm xám xịt đưa người rời đi!!

Cô không ngờ một hiểu lầm sẽ trở thành cục diện thế này, đây cũng không phải chuyện của vài

người nữa rồi…

Nội dung tin tức kích thích thần kinh của cô, ngực cô phập phòng kịch liệt, hô hấp như bị bóp ngạt.

Má Lưu vội cầm lấy điện thoại di động của cô: “Ngôn Ngôn con đừng xem! Việc gấp là dưỡng bệnh, chỉ cần thiếu gia tin tưởng con là được, biết

chưa?”

Ôn Ngôn không đáp, Mục Đình Sâm làm sao có thể tin cô? Từ lúc ban đầu anh đã không tin…

Má Lưu thấy dáng vẻ này của cô, đau lòng không

thôi nhưng bó tay chịu chết.

Ban đêm, má Lưu bị Ôn Ngôn cưỡng ép về nhà nghỉ ngơi, không cần ở lại bệnh viện đa khoa, cô chỉ bị cảm mão mà thôi, có thể tự lo chuyện sinh hoạt, cùng lắm là ở trong viện quan sát một ngày,

mai có thể xuất viện rồi.

Có thể vì ban ngày ngủ nhiều quá, buổi tối cô không hề buồn ngủ, nhắm hai mắt nằm ở trên

giường bệnh, tâm tư trùng trùng.

Đột nhiên ở ngoài phòng bệnh có người hô lên:

“Làm gì đấy?!”

Ôn Ngôn sợ hết hồn, mở mắt nhìn, có một gương mặt người vội vã lướt qua ô cửa sổ nhỏ ở ngoài!

Là ai nửa đêm đi nhìn trộm cô?!

Cô không dám ở nguyên dù một khắc, thu dọn đồ xong mặc quần áo bệnh nhân rời bệnh viện đa

khoa, ngay cả thủ tục xuất viện cũng không làm.

Lúc quay về biệt thự họ Mục, lặng im như tờ, chỉ có ánh đèn sáng nhấp nháy ở hoa viên và con

đường ở cửa lớn, Mục Đình Sâm không về nhà…

Cô về phòng lây chăn quấn mình thật chặt, yên ồn cõi lòng một lát, quả nhiên… nhà có một ma lực

mà nơi khác không có.

Bệnh viện đa khoa.

Một bóng người cao lón từ từ tới trước phóng bệnh của Ôn Ngôn, ngón tay thon dài nắm lấy tay cầm từ từ kéo cửa ra, khi nhìn thấy trên giường bệnh không một bóng người, thân thể người đàn ông cứng đờ, bước thật nhanh tới phía y tá đứng:

“Người đâu? Bệnh nhân giường 23 đâu?”

Y tá bị nét mặt lạnh lùng của người đàn ông dọa hết hồn, vội vàng chạy đi kiểm tra: “Tôi… tôi đâu biết…”

Người đàn ông lạnh lùng nói: “Xem cameral”

Sau bốn tiếng, Mục Đình Sâm mang một người mệt mỏi vào biệt thự họ Mục, đã hơn sáu giờ sáng, má Lưu đang chuẩn bị cơm sáng cho Ôn Ngôn, lúc trông thấy anh, theo bản năng hỏi:

“Thiếu gia? Cậu vừa về à?”

Mục Đình Sâm “ù” một tiếng hờ hững, bước

nhanh lên lầu, lúc thấy bóng người ngủ say trên giường, thần kinh căng thẳng của anh cuối cùng đã thả lỏng, đang xoay người muốn đi, người ở

trên giường mở mắt ra: “Anh về rồi?…”

Nghe được giọng nói khàn khàn này, bước chân

anh dừng một lát, cuối cùng vẫn không dừng lại.

Dưới lầu, má Lưu hỏi dò Trần Nặc đi về chung với Mục Đình Sâm: “Thiếu gia sao lại về giờ này? Có

chuyện gì à?”

Trần Nặc nhỏ giọng nói: “Tối qua thiếu gia tới bệnh viện, phát hiện tiểu thư không ở phòng bệnh, mở

camera tìm hơn bồn giờ…”

Nói tới đây, Trần Nặc thoáng thầy bóng người đi từ

trên lầu xuống, lập tức ngậm miệng.

Má Lưu nắm rõ trong lòng, đi lên hỏi: “Thiếu gia,

ăn sáng không?”

Tâm tình trên mặt Mục Đình Sâm khó đoán:

“Không ăn.” Nói xong, anh không hề dừng lại, rời

khỏi mã thự họ Mục ngay.

Chờ lúc Ôn Ngôn rời giường, má Lưu cười bưng bữa sáng tới: “Ngôn Ngôn, tối qua sao con không nói tiếng nào đã về từ bệnh viện đa khoa rồi? cũng không để má tới đón con, thiếu gia tới bệnh viện tìm con, phát hiện con không có ở đó, tìm con hơn

bốn tiếng, lần sau đừng vậy nữa…”

Ôn Ngôn hơi kinh ngạc, rất nhanh chóng khôi phục bình tĩnh: “Ừm… má Lưu lát nữa má đi làm thủ tục xuất viện giúp con, ngày mai là đêm giao thừa rồi, con không muốn để cả người đen đủi, không có

chuyện…”

Má Lưu dừng một lát rồi nói: “Ngôn Ngôn… Mai là giao thừa, nên bảo thiếu gia về nhà chứ? Hai đứa các con đều là đứa trẻ số khổ, lúc này nên ở cùng nhau, không thì căn nhà to thế này, cũng chẳng có

chút pháo hoa.”